Úy Cảnh là anh rể của Bắc Lưu Cao tổ thường cậy thế bắt nạt người, tham ô nhận hối lộ, dân chúng phẩn nộ cực điểm. Cao tổ bèn sai phái diễn viên cung đình là Thạch Động Thống đi khuyên bảo ông ta.
Một hôm, Thạch Động Thống vừa thấy Úy Cảnh thì không nói không rằng đoạt ngay cái áo của y, Úy Cảnh không hiểu ra sao, bèn hỏi :
- "Tại sao ngài lấy áo của tôi ?"
Thạch Động Thống trả lời :
- "Ông có thể đoạt của cải trăm họ, lẽ nào tôi không thể lấy áo của ông sao ?"
Cao tổ cho rằng Thạch Động Thống nói rất có lí, bèn khuyên Úy Cảnh :
- "Ông sẽ không còn tái phạm tội này nữa chứ ?"
(Bắc Tế thư)
Suy tư :
Ở đời có vay thì có trả, đôi lúc vay ít mà trả nhiều, vì phải trả tiền... lời cho người ta nữa.
Ở đời nợ máu thì trả bằng máu, cho nên hận thù vẫn chồng chất hận thù, máu vẫn đổ và chiến tranh vẫn cứ chiến tranh.
Có vay và có trả, đó là chuyện công bằng xã hội.
Nhưng cái vay cái nợ của người Kitô hữu thì không phải như thế : họ cho "vay" một li nước lã, nhưng chính Thiên Chúa sẽ trả giúp họ mười li, bởi vì họ nhìn thấy Thiên Chúa -qua người đi đường đang cơn khát nước- đến vay họ ; người Kitô hữu "nợ" ai một li nước, thì chính họ như mắc nợ người ấy một tình cảm siêu nhiên, và họ tìm cách "trả nợ" tình cảm siêu nhiên ấy bằng việc làm cụ thể như cầu nguyện, hi sinh cho người đã giúp đỡ họ, và bắt chước những người ấy, họ đã cho người khác "vay".
Như vậy, tình yêu cho đi là một "tình yêu dây chuyền sống động" được nối tiếp từ người này đến người nọ, và tỏa lan cho đến tận bờ cõi trái đất. Lúc đó sẽ không còn cảnh người bốc lột người, sẽ không còn cảnh "dựa hơi nhau" để chèn ép nhau, sẽ không còn cảnh nợ máu phải trả bằng máu, bởi vì tất cả mọi người đều được liên kết với nhau trong tình yêu của Thiên Chúa.
"Tình yêu dây chuyền sống động" này sẽ được bắt đầu từ anh, từ chị và từ tôi, bởi vì nếu chúng ta không cho "vay", thì không có ai để trả "nợ", nghĩa là nếu chúng ta không bắt đầu, thì sẽ không có ai tiếp tục...
Một hôm, Thạch Động Thống vừa thấy Úy Cảnh thì không nói không rằng đoạt ngay cái áo của y, Úy Cảnh không hiểu ra sao, bèn hỏi :
- "Tại sao ngài lấy áo của tôi ?"
Thạch Động Thống trả lời :
- "Ông có thể đoạt của cải trăm họ, lẽ nào tôi không thể lấy áo của ông sao ?"
Cao tổ cho rằng Thạch Động Thống nói rất có lí, bèn khuyên Úy Cảnh :
- "Ông sẽ không còn tái phạm tội này nữa chứ ?"
(Bắc Tế thư)
Suy tư :
Ở đời có vay thì có trả, đôi lúc vay ít mà trả nhiều, vì phải trả tiền... lời cho người ta nữa.
Ở đời nợ máu thì trả bằng máu, cho nên hận thù vẫn chồng chất hận thù, máu vẫn đổ và chiến tranh vẫn cứ chiến tranh.
Có vay và có trả, đó là chuyện công bằng xã hội.
Nhưng cái vay cái nợ của người Kitô hữu thì không phải như thế : họ cho "vay" một li nước lã, nhưng chính Thiên Chúa sẽ trả giúp họ mười li, bởi vì họ nhìn thấy Thiên Chúa -qua người đi đường đang cơn khát nước- đến vay họ ; người Kitô hữu "nợ" ai một li nước, thì chính họ như mắc nợ người ấy một tình cảm siêu nhiên, và họ tìm cách "trả nợ" tình cảm siêu nhiên ấy bằng việc làm cụ thể như cầu nguyện, hi sinh cho người đã giúp đỡ họ, và bắt chước những người ấy, họ đã cho người khác "vay".
Như vậy, tình yêu cho đi là một "tình yêu dây chuyền sống động" được nối tiếp từ người này đến người nọ, và tỏa lan cho đến tận bờ cõi trái đất. Lúc đó sẽ không còn cảnh người bốc lột người, sẽ không còn cảnh "dựa hơi nhau" để chèn ép nhau, sẽ không còn cảnh nợ máu phải trả bằng máu, bởi vì tất cả mọi người đều được liên kết với nhau trong tình yêu của Thiên Chúa.
"Tình yêu dây chuyền sống động" này sẽ được bắt đầu từ anh, từ chị và từ tôi, bởi vì nếu chúng ta không cho "vay", thì không có ai để trả "nợ", nghĩa là nếu chúng ta không bắt đầu, thì sẽ không có ai tiếp tục...