(Lễ Hiển Linh)
Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông phương tìm đến Giê-rusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". (Mt 2, 1-12).
Nhìn trên vòm trời đầy dẫy những ngôi sao sáng, nhất là cách đây đã trên 2000 năm khi Chúa Giêsu được sanh ra đời, phải có những nhà bác học biết xem sao, để giải nghĩa và dậy cho mọi người biết sao nào ra sao nào, hay ý nghĩa của những vì sao; điển hình như ba nhà đạo sỹ tài danh kia đã bất chấp đường xa, lên đường để tìm cho được một Vị Vua của người Do Thái vừa sanh ra đời, đến để triều bái Người. Dù tài cao học rộng như thế nào các Ông chỉ đoán được có Vị Vua của người Do Thái vừa được chào đời, nhưng nào biết rằng Vị Vua ấy không những chỉ thống trị đất Do Thái mà Ngài còn thống trị cả vũ hoàn, vì Ngài là Vua của Trời và Đất, và Ngài là Vua từ Trời mà xuống. Nhìn sao để có thể đoán được vận mạng của con người mà thời nay nhiều nhà chiêm tinh gia đã hốt biết bao nhiêu bạc để xem sao hay tử vi cho bao người. Những chiêm tinh gia này tự phong cho mình giỏi đoán vận mạng của con người dựa trên ngày tháng năm sanh và giờ chào đời của từng người. Và do một mớ kiến thức học được từ cá tánh riêng của mỗi người và cũng chỉ nói được chung chung mà thôi!. Ai chịu khó mua một mớ sách về học thì sớm muộn gì cũng có thể tự mình mở tiệm làm chiêm tinh gia kiếm tiền cách dễ dàng mà thôi!. Vì dân ta còn có rất nhiều người tin vào những dị đoan mê tín ấy lắm!.
Tài cao học rộng như ba nhà đạo sỹ đây cũng chỉ đoán được như thế là giỏi lắm rồi! Đến để bái lậy một Vị Vua và dâng tiến cho Vị Vua ấy ba món quà có giá trị là vàng, nhũ hương, và mộc dược. Việc xem sao của các ông, xem chừng là đã đúng 100%; tìm được Vua vừa mới sanh ra đời đã là cái trúng thứ hai mà các ông đã rất toại nguyện rồi!. Vì các ông đã tìm trúng Người qua cái học cao hiểu rộng của các ông, nhưng không giá trị cho bằng đến khi các ông được Thiên Thần báo mộng trong giấc ngủ là hãy qua đường khác mà về. Có phải bấy giờ các ông mới được Ánh Sáng của Chúa để bừng mở tâm trí và con mắt, để hiểu được rằng Hài Nhi kia chẳng những sau này thống trị Nước Do Thái mà còn là Con của Thiên Vương trên Thiên Quốc nữa!. Và vì được sự báo mộng đó, các ông cần phải giữ bí mật, trừ các ông được vinh hạnh biết mà thôi!. Để sự việc Chúa Giêsu Giáng Sinh là một bí mật, là sự huyền nhiệm, kỳ công, tuyệt hảo, được định sẵn và nằm trong chương trình Cứu Độ nhân loại của Thiên Chúa nơi trần gian này; ngoài ba ông đạo sỹ được Thiên Thần báo mộng sẽ không còn ai biết được Hài Nhi ấy là từ Trời mà đến!. Đó là Ánh Sáng Đức Tin mà ba nhà đạo sỹ được nhận lãnh nơi Thiên Chúa. Thật phúc cho những ai có được nhận lãnh Ánh Sáng Đức Tin đó từ nơi Thiên Chúa. Thường thì con người ta bị choáng ngợp bởi những sự rất tầm thường của thế gian này! Nên không ra công, ra sức, chịu thương chịu khó, tốn kém như ba nhà đạo sỹ kia; đã bỏ biết bao nhiêu thời giờ và tâm trí, vào việc ra đi tìm kiếm cho ra một Đức Vua sẽ chào đời là Vua Do Thái, đến để triều yết Người.
Đối với Thiên Chúa là Đấng luôn trọn lành và luôn xót thương, ai đặt trọn lòng tin nơi Ngài, có cố gắng, cố kiếm tìm, đến Ngài, sẽ luôn được Ngài ban Ơn cho những gì chúng ta tìm kiếm. Chẳng những Ngài ban ơn cho chúng ta Niềm Vui trọng đại là sự Bình An, là Ánh Sáng của Đức Tin, là Hành Trình vững chắc Ngài sẽ hướng dẫn chúng ta đi trọn con đường mà chính Ngài đã đi qua. Khi chúng ta đã được nhận lãnh Ánh Sáng của Đức Tin mà Ngài ban thì con đường trở về của chúng ta cũng như ba nhà đạo sỹ kia, sẽ đem lại cho chúng ta sự an bình và niềm vui trọng đại cho cuộc đời của chúng ta. Có phải cuộc đời của chúng ta là luôn có sự lựa chọn?. Ăn thua chúng ta tìm hiểu xem hạnh phúc thật là gì?. Vì con người từ khi có sự hiểu biết, đã biết thế nào là hạnh phúc thật, và thế nào là hạnh phúc giả tạo. Hiểu biết được hạnh phúc thật sẽ dẫn dắt chúng ta về đâu? Hạnh phúc giả tạo sẽ dẫn dắt cuộc đời chúng ta về đâu?. Một con đường có Ánh Sao Sáng dẫn dắt thì chúng ta không chọn để đi, vì có phải chúng ta đang làm những chuyện mờ ám nên phải chọn đi con đường thật tối để không ai nhìn thấy, mà những chuyến hàng chất đầy những thứ lậu mới trót lọt?. Có phải chúng ta cũng hiểu rằng đi đêm có ngày gặp ma?. Vào tù ra khám là chuyện phải đến, nhưng vì chúng ta thích chọn và sống một cuộc đời như vậy!?. Một cuộc đời mà ánh sáng là điều chúng ta rất kỵ?. Như những con người luôn sống trong phạm pháp chỉ chờ bóng tối buông trùm thì mới đi làm ăn?. Cuộc đời của những con người này có phải họ tự chọn sống cuộc đời của họ trong bóng tối trong tội lỗi, hết ngày này qua tháng nọ? Chứ có phải họ không có trí khôn để biết chọn đâu!?....
Nhưng trường đời thì rất ít người chọn cho mình cuộc sống trong sạch và trong Chúa. Sống trong Ánh Sáng Đức Tin của Chúa, phải đòi hỏi chúng ta trải qua rất nhiều thử thách, hy sinh, chịu đựng, nhẫn nại, yêu thương, chia sẻ, thông cảm, bỏ qua, và tha thứ. Chọn những sự thua thiệt để sống với đời và với người. Chịu bỏ qua mọi tranh dành, đố kỵ, và ghét ghen. Bỏ qua mọi sự xỉ nhục của người để cố gắng sống trong yêu thương; trong những Giới Răn bó buộc của Thiên Chúa và của Hội Thánh. Khó lắm thưa anh chị em!. Đi trên con đường Chúa đã đi qua, là ôm Thập Giá đời mình, bị xỉ nhục, chửi bới, đánh đập, phỉ nhổ, bị treo trên Thập Giá, bị cho uống nước dấm, rồi chết!!!!. Xin hỏi ai can đảm để đi theo Chúa, và chọn đi hết con đường mang thập giá của chính mình, để được Phục Sinh với Chúa!??. Thưa chỉ được đếm trên đầu ngón tay mà thôi!. Ai nhìn lên Chúa trên thập tự mà không lo ngại cho cuộc sống của mình?. Con đường về Trời quả Chúa không nói ngoa, là tất cả chúng ta phải đi trên con đường chật hẹp đầy những chông gai, thử thách, và gian nguy. Nhưng có phải đó là Con Đường mà Chúa muốn chúng ta phải đi?. Muốn chọn con đường này thì chúng ta phải xin được ghi danh vào học một trường mà thôi!. Đó là trường học để vác Thập Giá đời mình mà theo Chúa!. Đó là trường phải biết giữ Luật Yêu Thương của Chúa!. Trước Kính Mến Một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự; sau lại yêu người như mình ta vậy!.
Vâng, trước khi được nhận vào trường, chúng ta cần phải cầu nguyện với Thiên Chúa, để ban cho chúng ta có được Ánh Sáng Đức Tin, để Ngài ban cho Khí Cụ thiết yếu để bền đỗ mà Ra Trường. Với bằng cấp ấy bảo đảm sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn trong trường đời. Amen.
Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông phương tìm đến Giê-rusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". (Mt 2, 1-12).
Nhìn trên vòm trời đầy dẫy những ngôi sao sáng, nhất là cách đây đã trên 2000 năm khi Chúa Giêsu được sanh ra đời, phải có những nhà bác học biết xem sao, để giải nghĩa và dậy cho mọi người biết sao nào ra sao nào, hay ý nghĩa của những vì sao; điển hình như ba nhà đạo sỹ tài danh kia đã bất chấp đường xa, lên đường để tìm cho được một Vị Vua của người Do Thái vừa sanh ra đời, đến để triều bái Người. Dù tài cao học rộng như thế nào các Ông chỉ đoán được có Vị Vua của người Do Thái vừa được chào đời, nhưng nào biết rằng Vị Vua ấy không những chỉ thống trị đất Do Thái mà Ngài còn thống trị cả vũ hoàn, vì Ngài là Vua của Trời và Đất, và Ngài là Vua từ Trời mà xuống. Nhìn sao để có thể đoán được vận mạng của con người mà thời nay nhiều nhà chiêm tinh gia đã hốt biết bao nhiêu bạc để xem sao hay tử vi cho bao người. Những chiêm tinh gia này tự phong cho mình giỏi đoán vận mạng của con người dựa trên ngày tháng năm sanh và giờ chào đời của từng người. Và do một mớ kiến thức học được từ cá tánh riêng của mỗi người và cũng chỉ nói được chung chung mà thôi!. Ai chịu khó mua một mớ sách về học thì sớm muộn gì cũng có thể tự mình mở tiệm làm chiêm tinh gia kiếm tiền cách dễ dàng mà thôi!. Vì dân ta còn có rất nhiều người tin vào những dị đoan mê tín ấy lắm!.
Tài cao học rộng như ba nhà đạo sỹ đây cũng chỉ đoán được như thế là giỏi lắm rồi! Đến để bái lậy một Vị Vua và dâng tiến cho Vị Vua ấy ba món quà có giá trị là vàng, nhũ hương, và mộc dược. Việc xem sao của các ông, xem chừng là đã đúng 100%; tìm được Vua vừa mới sanh ra đời đã là cái trúng thứ hai mà các ông đã rất toại nguyện rồi!. Vì các ông đã tìm trúng Người qua cái học cao hiểu rộng của các ông, nhưng không giá trị cho bằng đến khi các ông được Thiên Thần báo mộng trong giấc ngủ là hãy qua đường khác mà về. Có phải bấy giờ các ông mới được Ánh Sáng của Chúa để bừng mở tâm trí và con mắt, để hiểu được rằng Hài Nhi kia chẳng những sau này thống trị Nước Do Thái mà còn là Con của Thiên Vương trên Thiên Quốc nữa!. Và vì được sự báo mộng đó, các ông cần phải giữ bí mật, trừ các ông được vinh hạnh biết mà thôi!. Để sự việc Chúa Giêsu Giáng Sinh là một bí mật, là sự huyền nhiệm, kỳ công, tuyệt hảo, được định sẵn và nằm trong chương trình Cứu Độ nhân loại của Thiên Chúa nơi trần gian này; ngoài ba ông đạo sỹ được Thiên Thần báo mộng sẽ không còn ai biết được Hài Nhi ấy là từ Trời mà đến!. Đó là Ánh Sáng Đức Tin mà ba nhà đạo sỹ được nhận lãnh nơi Thiên Chúa. Thật phúc cho những ai có được nhận lãnh Ánh Sáng Đức Tin đó từ nơi Thiên Chúa. Thường thì con người ta bị choáng ngợp bởi những sự rất tầm thường của thế gian này! Nên không ra công, ra sức, chịu thương chịu khó, tốn kém như ba nhà đạo sỹ kia; đã bỏ biết bao nhiêu thời giờ và tâm trí, vào việc ra đi tìm kiếm cho ra một Đức Vua sẽ chào đời là Vua Do Thái, đến để triều yết Người.
Đối với Thiên Chúa là Đấng luôn trọn lành và luôn xót thương, ai đặt trọn lòng tin nơi Ngài, có cố gắng, cố kiếm tìm, đến Ngài, sẽ luôn được Ngài ban Ơn cho những gì chúng ta tìm kiếm. Chẳng những Ngài ban ơn cho chúng ta Niềm Vui trọng đại là sự Bình An, là Ánh Sáng của Đức Tin, là Hành Trình vững chắc Ngài sẽ hướng dẫn chúng ta đi trọn con đường mà chính Ngài đã đi qua. Khi chúng ta đã được nhận lãnh Ánh Sáng của Đức Tin mà Ngài ban thì con đường trở về của chúng ta cũng như ba nhà đạo sỹ kia, sẽ đem lại cho chúng ta sự an bình và niềm vui trọng đại cho cuộc đời của chúng ta. Có phải cuộc đời của chúng ta là luôn có sự lựa chọn?. Ăn thua chúng ta tìm hiểu xem hạnh phúc thật là gì?. Vì con người từ khi có sự hiểu biết, đã biết thế nào là hạnh phúc thật, và thế nào là hạnh phúc giả tạo. Hiểu biết được hạnh phúc thật sẽ dẫn dắt chúng ta về đâu? Hạnh phúc giả tạo sẽ dẫn dắt cuộc đời chúng ta về đâu?. Một con đường có Ánh Sao Sáng dẫn dắt thì chúng ta không chọn để đi, vì có phải chúng ta đang làm những chuyện mờ ám nên phải chọn đi con đường thật tối để không ai nhìn thấy, mà những chuyến hàng chất đầy những thứ lậu mới trót lọt?. Có phải chúng ta cũng hiểu rằng đi đêm có ngày gặp ma?. Vào tù ra khám là chuyện phải đến, nhưng vì chúng ta thích chọn và sống một cuộc đời như vậy!?. Một cuộc đời mà ánh sáng là điều chúng ta rất kỵ?. Như những con người luôn sống trong phạm pháp chỉ chờ bóng tối buông trùm thì mới đi làm ăn?. Cuộc đời của những con người này có phải họ tự chọn sống cuộc đời của họ trong bóng tối trong tội lỗi, hết ngày này qua tháng nọ? Chứ có phải họ không có trí khôn để biết chọn đâu!?....
Nhưng trường đời thì rất ít người chọn cho mình cuộc sống trong sạch và trong Chúa. Sống trong Ánh Sáng Đức Tin của Chúa, phải đòi hỏi chúng ta trải qua rất nhiều thử thách, hy sinh, chịu đựng, nhẫn nại, yêu thương, chia sẻ, thông cảm, bỏ qua, và tha thứ. Chọn những sự thua thiệt để sống với đời và với người. Chịu bỏ qua mọi tranh dành, đố kỵ, và ghét ghen. Bỏ qua mọi sự xỉ nhục của người để cố gắng sống trong yêu thương; trong những Giới Răn bó buộc của Thiên Chúa và của Hội Thánh. Khó lắm thưa anh chị em!. Đi trên con đường Chúa đã đi qua, là ôm Thập Giá đời mình, bị xỉ nhục, chửi bới, đánh đập, phỉ nhổ, bị treo trên Thập Giá, bị cho uống nước dấm, rồi chết!!!!. Xin hỏi ai can đảm để đi theo Chúa, và chọn đi hết con đường mang thập giá của chính mình, để được Phục Sinh với Chúa!??. Thưa chỉ được đếm trên đầu ngón tay mà thôi!. Ai nhìn lên Chúa trên thập tự mà không lo ngại cho cuộc sống của mình?. Con đường về Trời quả Chúa không nói ngoa, là tất cả chúng ta phải đi trên con đường chật hẹp đầy những chông gai, thử thách, và gian nguy. Nhưng có phải đó là Con Đường mà Chúa muốn chúng ta phải đi?. Muốn chọn con đường này thì chúng ta phải xin được ghi danh vào học một trường mà thôi!. Đó là trường học để vác Thập Giá đời mình mà theo Chúa!. Đó là trường phải biết giữ Luật Yêu Thương của Chúa!. Trước Kính Mến Một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự; sau lại yêu người như mình ta vậy!.
Vâng, trước khi được nhận vào trường, chúng ta cần phải cầu nguyện với Thiên Chúa, để ban cho chúng ta có được Ánh Sáng Đức Tin, để Ngài ban cho Khí Cụ thiết yếu để bền đỗ mà Ra Trường. Với bằng cấp ấy bảo đảm sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn trong trường đời. Amen.