NGUYÊN TIÊU
Từ xa xưa gọi ngày mười lăm tháng giêng (âm lịch), nửa tháng giêng và trăng rằm là nguyên tiêu, từ đời nhà Tùy trở về sau thì gọi là nguyên tịch hoặc là nguyên tiêu. Đến năm đầu của nhà Đường, bị ảnh hưởng của đạo Lão nên gọi là thượng nguyên, và đến cuối đời nhà Đường, vì mỗi năm lần thứ nhất mặt trăng tròn, do đó mà ngẫu nhiên có người gọi là nguyên tiêu, từ đời nhà Tống về sau gọi là đăng tịch, đến đời nhà Thanh thì gọi là đăng tiết.
Ngoài ra, có người cho rằng tập tục thưởng thức hoa đăng ngày tết nguyên tiêu là đã có từ thời nhà Hán. Hoàng đế Hán triều mỗi năm vào ngày mười lăm tháng giêng (âm lịch) trong việc tế trời và các thần tiên thì “thái nhất chi thần” là cao trọng nhất, nghi thức rất là long trọng, các lễ nghi đều cử hành vào ban đêm nên cần phải thắp đèn sáng từ hoàng hôn chiếu sáng cho đến sáng hôm sau, diễn biến này tồn tại cho đến ngày hôm nay, trở thành hội hoa đăng ban đêm.
(Sử ký, lạc thư)
Suy tư:
Lễ hội là những hoạt động vui chơi có tính cách cổ truyền, để thư giản sau một năm lao động mệt nhọc, để mọi người có dịp hàn huyên uống trà nâng cốc rượu nồng.v.v...
Tết nguyên tiêu là một trong bốn loại tết của người Trung Quốc: tết Nguyên Đán, tết Nguyên Tiêu, tết Đoan Ngọ và tết Trung Thu. Tất cả các loại tết ấy đều mang tính cách cổ truyền và lễ hội của họ, trong các ngày tết ấy người ta đổ xô nhau đi đến các chùa miếu để cầu trời khấn Phật, cầu may cầu phước và cầu bằng an.
Trong phụng vụ của Giáo Hội Công Giáo cũng có năm (5) mùa theo niên lịch chu kỳ phụng vụ của Giáo Hội: mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, mùa thường niên, mùa Chay và mùa Phục Sinh.
Mỗi mùa đều có ý nghĩa riêng của nó, và toàn thể Giáo Hội đều theo các mùa phụng vụ ấy để hướng lòng mình lên cùng Chúa, nhất là mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, mùa Chay và mùa Phục Sinh, bởi vì trong các mùa ấy có tính cách tưởng nhớ và thờ lạy Chúa Giê-su Ki-tô Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người, chịu chết và sống lại, lên trời để cứu chuộc nhân loại...
Các lễ hội của dân gian người ta cùng nhau tổ chức ôn lại truyền thống của dân tộc mình, thì mùa Phụng Vụ của Giáo Hội cũng làm cho tâm hồn của người Ki-tô hữu hướng lên với Thiên Chúa như thế, tưởng nhớ lại mầu nhiệm giáng thế và cứu chuộc của Chúa Giê-su Ki-tô.
Người Ki-tô hữu khi tham dự các lễ nghi phụng vụ thì cần phải nghiêm trang sốt sắng, bởi vì phụng vụ chính là hành động và thái độ công khai của Giáo Hội trong việc thờ kính Thiên Chúa, ai coi thường các lễ nghi phụng vụ là coi thường và khinh dễ Chúa Giê-su Ki-tô.
----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Từ xa xưa gọi ngày mười lăm tháng giêng (âm lịch), nửa tháng giêng và trăng rằm là nguyên tiêu, từ đời nhà Tùy trở về sau thì gọi là nguyên tịch hoặc là nguyên tiêu. Đến năm đầu của nhà Đường, bị ảnh hưởng của đạo Lão nên gọi là thượng nguyên, và đến cuối đời nhà Đường, vì mỗi năm lần thứ nhất mặt trăng tròn, do đó mà ngẫu nhiên có người gọi là nguyên tiêu, từ đời nhà Tống về sau gọi là đăng tịch, đến đời nhà Thanh thì gọi là đăng tiết.
Ngoài ra, có người cho rằng tập tục thưởng thức hoa đăng ngày tết nguyên tiêu là đã có từ thời nhà Hán. Hoàng đế Hán triều mỗi năm vào ngày mười lăm tháng giêng (âm lịch) trong việc tế trời và các thần tiên thì “thái nhất chi thần” là cao trọng nhất, nghi thức rất là long trọng, các lễ nghi đều cử hành vào ban đêm nên cần phải thắp đèn sáng từ hoàng hôn chiếu sáng cho đến sáng hôm sau, diễn biến này tồn tại cho đến ngày hôm nay, trở thành hội hoa đăng ban đêm.
(Sử ký, lạc thư)
Suy tư:
Lễ hội là những hoạt động vui chơi có tính cách cổ truyền, để thư giản sau một năm lao động mệt nhọc, để mọi người có dịp hàn huyên uống trà nâng cốc rượu nồng.v.v...
Tết nguyên tiêu là một trong bốn loại tết của người Trung Quốc: tết Nguyên Đán, tết Nguyên Tiêu, tết Đoan Ngọ và tết Trung Thu. Tất cả các loại tết ấy đều mang tính cách cổ truyền và lễ hội của họ, trong các ngày tết ấy người ta đổ xô nhau đi đến các chùa miếu để cầu trời khấn Phật, cầu may cầu phước và cầu bằng an.
Trong phụng vụ của Giáo Hội Công Giáo cũng có năm (5) mùa theo niên lịch chu kỳ phụng vụ của Giáo Hội: mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, mùa thường niên, mùa Chay và mùa Phục Sinh.
Mỗi mùa đều có ý nghĩa riêng của nó, và toàn thể Giáo Hội đều theo các mùa phụng vụ ấy để hướng lòng mình lên cùng Chúa, nhất là mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, mùa Chay và mùa Phục Sinh, bởi vì trong các mùa ấy có tính cách tưởng nhớ và thờ lạy Chúa Giê-su Ki-tô Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người, chịu chết và sống lại, lên trời để cứu chuộc nhân loại...
Các lễ hội của dân gian người ta cùng nhau tổ chức ôn lại truyền thống của dân tộc mình, thì mùa Phụng Vụ của Giáo Hội cũng làm cho tâm hồn của người Ki-tô hữu hướng lên với Thiên Chúa như thế, tưởng nhớ lại mầu nhiệm giáng thế và cứu chuộc của Chúa Giê-su Ki-tô.
Người Ki-tô hữu khi tham dự các lễ nghi phụng vụ thì cần phải nghiêm trang sốt sắng, bởi vì phụng vụ chính là hành động và thái độ công khai của Giáo Hội trong việc thờ kính Thiên Chúa, ai coi thường các lễ nghi phụng vụ là coi thường và khinh dễ Chúa Giê-su Ki-tô.
----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com