Quả thật Chúa từng thương yêu con cái nhân loại quá đỗi! Vì quá khứ vàng son của nhiều người đã chứng minh cho thấy điều đó!. Như kinh nghiệm cho tôi thấy thì đàn ông hay đàn bà khi có tất cả, đỉnh cao danh vọng, tiền tài, tình cảm nhất thời, đều có (vấn đề) problems; nhỏ hay lớn. Nhưng có lẽ cũng vì những điều tốt mà chúng ta vô tình hay cố gắng làm trước đây hay ngay cả bây giờ, cho nên Thiên Chúa vẫn ở cùng với chúng ta và yêu thương chúng ta rất mực. Đó là những gì Chúa đang trao ban cho chúng ta bây giờ; được có công ăn việc làm; được trở lại nhà trường; được bận rộn với con với cháu; được Chúa nuôi từ thân xác cho đến tinh thần. Còn có con có cháu là nguồn an ủi để một năm có cơ hội trở về quê nhà thăm con cháu, trường cũ, bạn bè, cùng những người thân quen.
Tình yêu cha mẹ thì như biển trời. Chúng ta cũng đừng để tâm khi con cái chúng làm phật lòng cha mẹ. Đối với chúng dù lớn hay già như thế nào, cũng vẫn là con nít của cha mẹ vậy!. Ăn thua mình cố gắng sống trọn lòng trọn tình với chúng; ít nhất thì chúng ta đã làm gương cho chúng để dậy dỗ các con của chúng mà!. Nước mắt thì luôn chảy xuôi, và cảm ơn Chúa vì chúng ta có được cơ hội ở bên mỹ này, mở tầm nhìn để thấy được cuộc sống của cả hai phong tục âu á khác nhau như thế nào!. Điều hay thì khuyên chúng ta nên bắt chước; điều dở thì xin được tránh và tập bỏ đi. Hội nhập được lối sống âu mỹ, là mỗi người ai cũng có cho mình một căn buồng (room) riêng, tôn trọng cách sống riêng của mỗi người; và không cần phải nhờ vả hay làm phiền đến con cái. Điều mà tôi luôn khuyên ông xã của tôi; sống được ngày nào thì ráng cố gắng dậy dỗ các con, dành nhiều thời giờ cho chúng, vì tình cảm mới là quan trọng hơn hết thảy cho cuộc sống của chúng!. Chúng ta có sống hy sinh thì chúng ta cũng sẽ gặt hái được những hoa quả của chúng cho sau này; tuy dù có thể chúng ta không được hưởng; nhưng con cái của chúng sẽ nên con người tốt, cho chúng, gia đình, và cho xã hội.
Con có hư đó là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ vì đã không làm tròn bổn phận của mình. Theo thống kê cho biết con cái chúng rất cần cha mẹ hơn lúc nào cả khi mà chúng còn ở tuổi rất thơ trẻ. Khi chúng cần, mình đã không cho, thì làm sao chúng lớn lên để biết học cách cho ngược lại mình cơ chứ!?. Còn nếu thật tình số của mình không được hưởng từ nơi con cái, thì cũng cảm tạ Chúa mình còn tự lo cho mình được!. Theo kinh nghiệm cho tôi biết và thấy thì nhà nào cũng có chỗ dột!. Có khác nhau là nhà dột ít hay nhiều mà thôi! Ăn thua mình biết cách làm cho dảm bớt cái dột mà sống cho qua cơn mưa lũ là hay lắm rồi!. Vì dù sao mái ấm cũng từ đấy mà ra!. Chúng ta đã sanh ra chúng thì chúng ta phải thương yêu chúng; phải có trách nhiệm và bổn phận; là lẽ tất nhiên và là phải đạo mà thôi!. Có phải ý muốn được sanh ra đời là chúng ta hết thảy được sự lựa chọn?. Mà không là thánh ý Chúa!?. Cho nên nếu chúng ta đều đổ mọi lỗi lầm lên trên đầu của cha mẹ là tôi đâu có muốn ra đời mà ông bà sanh ra tôi làm chi?. Mà không cho tôi vào nơi giầu có để ấm cái tấm thân tôi?. Chỉ có bấy nhiêu cũng cho chúng ta sự suy xét rất rành mạch và tỏ tường là sự sanh ra của chúng ta, tất cả đều do ý muốn của Chúa. Vì trần gian là một cuộc hành trình đầy dẫy những thử thách và chông gai. Ai vượt qua được con đường chông gai mà Chúa đã xây sẵn, dành cho tất cả những ai có sự cố gắng, thì sẽ được tưởng thưởng. Thử thách này không khác mấy với những ai đi thi toàn quốc chạy đường trường mà hằng năm chúng ta được theo dõi trên màn ảnh của TV. Hay bất cứ một loại thể thao nào khác đòi hỏi sự dẻo dai và bền tâm chí.
Có phải muốn chiếm được cái Cup vẻ vang và lẫy lừng ấy dễ dàng như thò trong túi để lấy được?. Mà không do lòng quyết tâm của từng người cộng sự cố gắng tập luyện vô cùng khó, để hy vọng, và chỉ để hy vọng mà thôi!. Làm sao chúng ta có thể tự kiêu để nói rằng cái Cup vinh dự ấy là thuộc về chúng ta?. Khi có phải một mình mình thi đâu, mà trong cuộc thi ấy chúng ta chỉ là một trong mấy chục ngàn người đều muốn ghi danh dự thi?. Vâng, con đường về Quê Trời cũng giống như thế thưa anh chị em! Chỉ có khác là chúng ta có sự cố gắng muốn được trở về cùng Người Cha Yêu Dấu, muôn đời đang chờ đợi chúng ta. Ngài biết chúng ta rất yếu đuối cho nên Ngài luôn ban cho chúng ta những vũ khí rất hữu dụng để chống trả ba thù và những sự dữ vô hình, luôn rình rập để lấy linh hồn của chúng ta. Sự khác biệt giữa đạo và đời ở chỗ là Thiên Chúa luôn vực chúng ta dậy, khi chúng ta kiệt sức và ngã quỵ giữa đường thi. Chúa cho chúng ta thời gian để bồi dưỡng sức khỏe. Chúa chữa lành cho chúng ta và băng bó mọi vết thương trước khi Ngài trả lại chúng ta trên đoạn đường mà chúng ta đang bỏ dở. Ngài thêm sức mạnh cho chúng ta những ai luôn cầu xin đến Ngài. Vì cha mẹ trần gian còn làm thế, thì huống gì Ngài là Thiên Chúa của những con người yếu đuối và bệnh tật.
Bởi Ngài xuống thế gian là để chữa những con người bệnh tật. Tìm kiếm những con chiên lạc. Ban cho nhân loại tình yêu của Ngài là chính bản thân mình. Được treo lên cao để nhắc nhở mọi người hãy đi theo con đường Thập Giá của Ngài, sẽ chiếm được cái Cup mà giá trị không phải là cái Cup bằng vàng bằng bạc mà mỗi 4 năm, một trong những nước trên thế giới chiếm giữ được. Cái cup trần gian sao có thể so sánh bằng cái Triều Thiên và Nước Trời mà Thiên Chúa đã dành sẵn cho chúng ta; những ai cả đời cố gắng sống trong sự dậy dỗ của Ngài, là Lời Chúa Hằng Sống, là giữ Giới Răn và Luật Lệ của Ngài. Qua Hội Thánh rất vững mạnh và tiếng tăm của Ngài, đại diện Chúa đứng đầu là Thánh Phêrô Tông Đồ, kế đến là Đức Giáo Hoàng, cùng mọi phẩm trật, và toàn thể hàng giáo sỹ.
Hầu hết con cái chúng ta, chúng còn trẻ người non dạ lắm! Rất nhiều lúc chúng làm cho cha mẹ buồn lòng vì chúng, vì thật ra chúng vẫn chưa thấu đáo việc hiếu đễ là gì!. Có chăng thì chúng chỉ biết hiếu đễ với cha mẹ là vâng lời cha mẹ và giữ đạo, còn những thứ mà chúng ta người lớn thường đòi hỏi (expect) nơi chúng trẻ, thì không có được. Nhưng sự quan trọng và thiết yếu nhất của cha mẹ đối với các con là cho chúng tình yêu thương; dậy chúng biết cách ăn ở và sử xự sao cho đúng cách, phải đạo làm người. Dạy con không nên sống ích kỷ chỉ biết đến mình là điều sai và cuộc đời của chúng sẽ không bao giờ được toại nguyện. Còn ai lạ gì về lòng tham của con người!. Bao nhiêu cho đủ cho vừa nếu chúng không biết chia sẻ cho những người cùng khổ và thua thiệt hơn chúng?. Tôi luôn ao ước và dâng các con của tôi lên cho Chúa, nhưng nếu đó không phải là thánh ý Chúa, thì xin cho chúng luôn biết nghĩ đến gia đình và người khó nghèo. Tiền của chỉ là phương tiện; không dậy các con tích lũy. Tiền là bạc; là làm cho gia đình xích mích, ra tan tác, và tan nát lòng đau; là xa cách nhau; và xa cả Thiên Chúa.
Nhân ngày Lễ Thánh Gia Thất, ước mong mọi nhà được sống trong thuận hòa trong an vui và hạnh phúc trong tình yêu thương của Thiên Chúa, cùng người thân, bằng hữu, và bạn tri kỷ. Sự mẫu mực của Gia Đình Thánh Gia luôn là gương soi cho toàn thể con cái nhân loại. Gương ấy gồm có đức Tin, Cậy, Mến vào Ba Ngôi Thiên Chúa là trọng tâm. Kế đến là thương yêu anh chị em như yêu chính mình vậy. Amen.
Tình yêu cha mẹ thì như biển trời. Chúng ta cũng đừng để tâm khi con cái chúng làm phật lòng cha mẹ. Đối với chúng dù lớn hay già như thế nào, cũng vẫn là con nít của cha mẹ vậy!. Ăn thua mình cố gắng sống trọn lòng trọn tình với chúng; ít nhất thì chúng ta đã làm gương cho chúng để dậy dỗ các con của chúng mà!. Nước mắt thì luôn chảy xuôi, và cảm ơn Chúa vì chúng ta có được cơ hội ở bên mỹ này, mở tầm nhìn để thấy được cuộc sống của cả hai phong tục âu á khác nhau như thế nào!. Điều hay thì khuyên chúng ta nên bắt chước; điều dở thì xin được tránh và tập bỏ đi. Hội nhập được lối sống âu mỹ, là mỗi người ai cũng có cho mình một căn buồng (room) riêng, tôn trọng cách sống riêng của mỗi người; và không cần phải nhờ vả hay làm phiền đến con cái. Điều mà tôi luôn khuyên ông xã của tôi; sống được ngày nào thì ráng cố gắng dậy dỗ các con, dành nhiều thời giờ cho chúng, vì tình cảm mới là quan trọng hơn hết thảy cho cuộc sống của chúng!. Chúng ta có sống hy sinh thì chúng ta cũng sẽ gặt hái được những hoa quả của chúng cho sau này; tuy dù có thể chúng ta không được hưởng; nhưng con cái của chúng sẽ nên con người tốt, cho chúng, gia đình, và cho xã hội.
Con có hư đó là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ vì đã không làm tròn bổn phận của mình. Theo thống kê cho biết con cái chúng rất cần cha mẹ hơn lúc nào cả khi mà chúng còn ở tuổi rất thơ trẻ. Khi chúng cần, mình đã không cho, thì làm sao chúng lớn lên để biết học cách cho ngược lại mình cơ chứ!?. Còn nếu thật tình số của mình không được hưởng từ nơi con cái, thì cũng cảm tạ Chúa mình còn tự lo cho mình được!. Theo kinh nghiệm cho tôi biết và thấy thì nhà nào cũng có chỗ dột!. Có khác nhau là nhà dột ít hay nhiều mà thôi! Ăn thua mình biết cách làm cho dảm bớt cái dột mà sống cho qua cơn mưa lũ là hay lắm rồi!. Vì dù sao mái ấm cũng từ đấy mà ra!. Chúng ta đã sanh ra chúng thì chúng ta phải thương yêu chúng; phải có trách nhiệm và bổn phận; là lẽ tất nhiên và là phải đạo mà thôi!. Có phải ý muốn được sanh ra đời là chúng ta hết thảy được sự lựa chọn?. Mà không là thánh ý Chúa!?. Cho nên nếu chúng ta đều đổ mọi lỗi lầm lên trên đầu của cha mẹ là tôi đâu có muốn ra đời mà ông bà sanh ra tôi làm chi?. Mà không cho tôi vào nơi giầu có để ấm cái tấm thân tôi?. Chỉ có bấy nhiêu cũng cho chúng ta sự suy xét rất rành mạch và tỏ tường là sự sanh ra của chúng ta, tất cả đều do ý muốn của Chúa. Vì trần gian là một cuộc hành trình đầy dẫy những thử thách và chông gai. Ai vượt qua được con đường chông gai mà Chúa đã xây sẵn, dành cho tất cả những ai có sự cố gắng, thì sẽ được tưởng thưởng. Thử thách này không khác mấy với những ai đi thi toàn quốc chạy đường trường mà hằng năm chúng ta được theo dõi trên màn ảnh của TV. Hay bất cứ một loại thể thao nào khác đòi hỏi sự dẻo dai và bền tâm chí.
Có phải muốn chiếm được cái Cup vẻ vang và lẫy lừng ấy dễ dàng như thò trong túi để lấy được?. Mà không do lòng quyết tâm của từng người cộng sự cố gắng tập luyện vô cùng khó, để hy vọng, và chỉ để hy vọng mà thôi!. Làm sao chúng ta có thể tự kiêu để nói rằng cái Cup vinh dự ấy là thuộc về chúng ta?. Khi có phải một mình mình thi đâu, mà trong cuộc thi ấy chúng ta chỉ là một trong mấy chục ngàn người đều muốn ghi danh dự thi?. Vâng, con đường về Quê Trời cũng giống như thế thưa anh chị em! Chỉ có khác là chúng ta có sự cố gắng muốn được trở về cùng Người Cha Yêu Dấu, muôn đời đang chờ đợi chúng ta. Ngài biết chúng ta rất yếu đuối cho nên Ngài luôn ban cho chúng ta những vũ khí rất hữu dụng để chống trả ba thù và những sự dữ vô hình, luôn rình rập để lấy linh hồn của chúng ta. Sự khác biệt giữa đạo và đời ở chỗ là Thiên Chúa luôn vực chúng ta dậy, khi chúng ta kiệt sức và ngã quỵ giữa đường thi. Chúa cho chúng ta thời gian để bồi dưỡng sức khỏe. Chúa chữa lành cho chúng ta và băng bó mọi vết thương trước khi Ngài trả lại chúng ta trên đoạn đường mà chúng ta đang bỏ dở. Ngài thêm sức mạnh cho chúng ta những ai luôn cầu xin đến Ngài. Vì cha mẹ trần gian còn làm thế, thì huống gì Ngài là Thiên Chúa của những con người yếu đuối và bệnh tật.
Bởi Ngài xuống thế gian là để chữa những con người bệnh tật. Tìm kiếm những con chiên lạc. Ban cho nhân loại tình yêu của Ngài là chính bản thân mình. Được treo lên cao để nhắc nhở mọi người hãy đi theo con đường Thập Giá của Ngài, sẽ chiếm được cái Cup mà giá trị không phải là cái Cup bằng vàng bằng bạc mà mỗi 4 năm, một trong những nước trên thế giới chiếm giữ được. Cái cup trần gian sao có thể so sánh bằng cái Triều Thiên và Nước Trời mà Thiên Chúa đã dành sẵn cho chúng ta; những ai cả đời cố gắng sống trong sự dậy dỗ của Ngài, là Lời Chúa Hằng Sống, là giữ Giới Răn và Luật Lệ của Ngài. Qua Hội Thánh rất vững mạnh và tiếng tăm của Ngài, đại diện Chúa đứng đầu là Thánh Phêrô Tông Đồ, kế đến là Đức Giáo Hoàng, cùng mọi phẩm trật, và toàn thể hàng giáo sỹ.
Hầu hết con cái chúng ta, chúng còn trẻ người non dạ lắm! Rất nhiều lúc chúng làm cho cha mẹ buồn lòng vì chúng, vì thật ra chúng vẫn chưa thấu đáo việc hiếu đễ là gì!. Có chăng thì chúng chỉ biết hiếu đễ với cha mẹ là vâng lời cha mẹ và giữ đạo, còn những thứ mà chúng ta người lớn thường đòi hỏi (expect) nơi chúng trẻ, thì không có được. Nhưng sự quan trọng và thiết yếu nhất của cha mẹ đối với các con là cho chúng tình yêu thương; dậy chúng biết cách ăn ở và sử xự sao cho đúng cách, phải đạo làm người. Dạy con không nên sống ích kỷ chỉ biết đến mình là điều sai và cuộc đời của chúng sẽ không bao giờ được toại nguyện. Còn ai lạ gì về lòng tham của con người!. Bao nhiêu cho đủ cho vừa nếu chúng không biết chia sẻ cho những người cùng khổ và thua thiệt hơn chúng?. Tôi luôn ao ước và dâng các con của tôi lên cho Chúa, nhưng nếu đó không phải là thánh ý Chúa, thì xin cho chúng luôn biết nghĩ đến gia đình và người khó nghèo. Tiền của chỉ là phương tiện; không dậy các con tích lũy. Tiền là bạc; là làm cho gia đình xích mích, ra tan tác, và tan nát lòng đau; là xa cách nhau; và xa cả Thiên Chúa.
Nhân ngày Lễ Thánh Gia Thất, ước mong mọi nhà được sống trong thuận hòa trong an vui và hạnh phúc trong tình yêu thương của Thiên Chúa, cùng người thân, bằng hữu, và bạn tri kỷ. Sự mẫu mực của Gia Đình Thánh Gia luôn là gương soi cho toàn thể con cái nhân loại. Gương ấy gồm có đức Tin, Cậy, Mến vào Ba Ngôi Thiên Chúa là trọng tâm. Kế đến là thương yêu anh chị em như yêu chính mình vậy. Amen.