( Lễ Giáng Sinh – Lễ Ban Ngày )

“ Bởi vì Chúa ban Lề Luật qua Môsê, nhưng ơn thánh và chân lý thì ban qua

Đức Giêsu Kitô”

Hằng năm vào dịp Lễ Giáng Sinh, thánh Lễ ban ngày, chúng ta được Hội Thánh Mẹ cho nghe bài khời đầu Tin Mừng theo thánh Gioan. Một trong những chủ đề chính mà thánh Gioan giới thiệu đó là Đức Giêsu Kitô, Ngôi Lời của Thiên Chúa chính là ánh sáng thế gian. Dù ràng ánh sáng của cảnh ban ngày không lung linh, rực rỡ như ánh sáng đèn điện trong cảnh trời đêm, nhưng ánh sáng của mặt trời vẫn có tính toàn diện cách nào đó. Xin mượn từ ngữ “giác ngộ” của anh em phật tử để chia sẻ đôi điều nhân dịp chúng ta long trọng mừng kỷ niệm mầu nhiệm Chúa vào đời: Sự Sáng đã vào trần gian.

Tiên tri Isaia nói với chúng ta “Dân tộc đi trong u tôi, đã nhìn thấy sự sáng chứa chan. Sự sáng đã bừng lên trên những người cư ngụ miền thâm u sự chết” (Is 9,2). Bóng tối không chỉ là biểu tượng mà còn như đồng nghĩa với sự chết, sự u mê lầm lạc và cả tình trạng tội lỗi. Với loài hữu hình có lý trí là loài người chúng ta thì có thể nói tội lỗi và cả sự chết thường xuất phát bởi sự lầm lạc u mê. “Thưở xưa, nhiều lần và nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ, nhưng vào thời sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng ta qua Thánh Tử” (Dt 1,1-2). Trước tòa Philatô Chúa Giêsu đã khẳng định: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhắm mục đích này: làm chứng cho sự thật” (Ga 19,37).

Sự thật là gì hay sự thật gì? Với câu hỏi của Philatô “sự thật là gì?” thì dường như thật khó có được câu trả lời chung nhất, vì theo từng quan điểm, thì cái nhìn về sự thật vốn mang nhiều dị biệt. Đọc Tin mừng theo thánh Gioan, ta không thấy Chúa Kitô trả lời cho Philatô. Tuy nhiên, ta có thể biết một trong những sự thật mà Chúa Kitô đã từng khẳng định. “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6). Trong niềm tin Kitô giáo, Chúa Giêsu, cuộc đời của Người, các hành vi, lời nói và việc làm của Người chính là sự thật căn bản. Sự thật sẽ giải thoát chúng ta và sẽ dẫn đưa chúng ta đến với nguồn hạnh phúc đích thực là Chúa Cha.

Khi vào đời, làm người trong thân phận một Hài nhi, Chúa Kitô đã mạc khải cho chúng ta hai sự thật căn bản này:

1.Không một ai tự mua sắm cho mình việc làm người của mình. Việc làm người của mỗi người, của mọi người đều là hồng ân được lãnh nhận:

Mọi sự của Chúa Con đều do bởi Chúa Cha. Và khi vào đời Chúa Con đã được Chúa Cha ban cho một thân xác. Vào đời trong thân phận một Hài Nhi, Giêsu Kitô muốn khẳng định với nhân trần rằng sự sống, việc làm người của con người là hồng ân được lãnh nhận. Khi ý thức và chân nhận chân lý này thì không ai có thể tự vênh vang hay lên mặt với kẻ khác. Quả thật nhiều người đã sai lạc trong cung cách hành xử, trong thái độ sống, tiên vàn vì chưa “ngộ” ra chân lý này. Nếu có được tài cao, đang nắm nhiều quyền lớn hay sở hữu lắm của tiền mà ta luôn ý thức sự sống của ta, việc làm người của ta là do được ai đó trao ban thì sẽ không có sự hống hách, cao ngạo, không có sự độc đoán, độc quyền, không có những thái độ, hành vi gian ác, bất công…

Những ai nhìn nhận sự thật này thì sẽ có tâm tình thờ phượng. Sống đức thờ phượng là bày tỏ sự thần phục của mình vào Đấng Tối Cao, khi nhìn nhận sự sống của mình, những gì mình là, mình có đều do Đấng Tối Cao ban tặng và mình chỉ thực sự sống, tồn tại và sống có ý nghĩa khi thực tâm sống theo “thiên ý”.

2.Con người chỉ có thể sống nhờ tình yêu:

Với thân phận bé bỏng của một hài nhi, Giêsu Kitô muốn nói với mọi người rằng không ai có thể sống, tồn tại mà vắng bóng tình yêu. Không có tình yêu của bố hay mẹ, thì Hài Nhi Giêsu sẽ không có thể tồn tại. Các nhà khoa học hiện đại đã khám phá một trong những khiểng của học thuyết tiến hóa khi xem xét khả năng sinh tồn và thích nghi môi trường của con người. Theo hệ luận của học thuyết tiến hóa thì sinh vật bậc càng cao thì khả năng tự sinh tồn và thích nghi môi trường càng hoàn hảo hơn các sinh vật bậc thấp. Thế mà con người, có thể nói là đỉnh cao của quá trình tiến hóa các loài, khi sinh ra thì khả năng tự sinh tồn và thích nghi môi trường kém xa các loài vật bậc thấp. Không nguyên chỉ quá trình quá dài để tự đứng, đi, con người khi chuyển qua trạng thái đứng thẳng thì gây khó khăn cho việc sinh nở cũng như việc thích nghi môi trường.

Con người là sinh vật sống bởi và sống nhờ tha nhân, dĩ nhiên là nhờ tình yêu và sự giúp đỡ của tha nhân. Cũng trong tiến trình ấy, con người hiện hữu là hiện hữu cùng ai đó và cho ai đó. Như thế cuộc đời con người chỉ có ý nghĩa khi hữu ích cho kẻ khác. Và người ta có thể nói rằng con người là hữu thể của tình yêu.

Mừng Chúa Giáng Sinh, không gì hơn hãy chiêm ngắm Hài Nhi trong máng cỏ để giác ngộ nguồn gốc và ý nghĩa của đời người. Ước gì chúng ta ngộ ra chân lý nền tảng đó là sự sống của ta, việc làm người của ta đều là do lãnh nhận. Ước gì chúng ta đừng quên ta không thể tồn tại và phát triển nếu vắng bóng tình yêu của tha nhân và trên hết là tình yêu của Thiên Chúa. Đồng thời xin ta hãy nhớ rằng một ai đó đang cần đến tình yêu của ta. Một Hài Nhi được bọc trong khăn, nằm trong máng cỏ, dù chưa cất tiếng nhưng đã nói đủ đầy với chúng ta chân lý nền tảng mà sau này chính Người sẽ khẳng định bằng lời: “Nghe đây, hỡi Israel, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi và ngươi phải yêu mến người thân cận như chính mình.” (x.Mc 12,29-31; Mt 22,34-40; Lc 10,25-28).