NGANG NGƯỢC
Thời ngũ đại, quốc vương Vương Kiến của nước Thục, khi còn trẻ là một người ngang ngược hổn láo, bình thường thích ăn trộm lừa của người khác và giết trâu của người ta, buôn bán muối lậu, lừa dối người khác, có thể nói là không có chuyện ác nào mà không làm, cho nên người ở đó rất ghét ông ta, lại vì ông ta xếp thứ tám trong nhà, nên chửi ông ta là “tặc vương bá”.
Sau khi cái tên gọi này bắt đầu được lưu truyền, phàm là người vô liêm sỉ thì người ta dùng chữ “ngang ngược” để gọi họ.
Ngoài ra, cũng có người cho rằng chữ “vương王” là hài âm của chữ “vong忘”, ”bát八” là chỉ chữ thứ tám trong tám loại đức hạnh: trung, tín, hiếu, đễ, lễ, nghĩa, liêm và sỉ, ý nghĩa là nói: người mà quên mất tám chữ đạo đức căn bản này thì đương nhiên là kẻ vô liêm sỉ vậy.
Suy tư:
Con người ta hể mất đi cái đức thì chắc chắn trở thành kẻ lỗ mãng; con người hể không coi trọng sự liêm chính thì chắc chắn cũng sẽ không còn biết sỉ diện, mà người không biết sỉ diện thì luôn trở thành khó chịu cho người khác.
“Tặc vương bá” là chỉ những người có chức quyền mà không coi trọng liêm sỉ, là chỉ những người có chức danh trong xã hội nhưng lại sống như phường đầu đường xó chợ, tức là tham lam, dối trá, vu khống, thâm hiểm.vv...
Ngang ngược là không tuân giữ phép tắc, là nói ngang nói ngược để chối tội, là có thái độ ngang ngược như với kẻ khác khi đụng chạm đến quyền lợi của mình, là thường hay gây gổ và hống hách với đàn em nhưng lại khúm núm nhu nhược với cấp trên.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Thời ngũ đại, quốc vương Vương Kiến của nước Thục, khi còn trẻ là một người ngang ngược hổn láo, bình thường thích ăn trộm lừa của người khác và giết trâu của người ta, buôn bán muối lậu, lừa dối người khác, có thể nói là không có chuyện ác nào mà không làm, cho nên người ở đó rất ghét ông ta, lại vì ông ta xếp thứ tám trong nhà, nên chửi ông ta là “tặc vương bá”.
Sau khi cái tên gọi này bắt đầu được lưu truyền, phàm là người vô liêm sỉ thì người ta dùng chữ “ngang ngược” để gọi họ.
Ngoài ra, cũng có người cho rằng chữ “vương王” là hài âm của chữ “vong忘”, ”bát八” là chỉ chữ thứ tám trong tám loại đức hạnh: trung, tín, hiếu, đễ, lễ, nghĩa, liêm và sỉ, ý nghĩa là nói: người mà quên mất tám chữ đạo đức căn bản này thì đương nhiên là kẻ vô liêm sỉ vậy.
Suy tư:
Con người ta hể mất đi cái đức thì chắc chắn trở thành kẻ lỗ mãng; con người hể không coi trọng sự liêm chính thì chắc chắn cũng sẽ không còn biết sỉ diện, mà người không biết sỉ diện thì luôn trở thành khó chịu cho người khác.
“Tặc vương bá” là chỉ những người có chức quyền mà không coi trọng liêm sỉ, là chỉ những người có chức danh trong xã hội nhưng lại sống như phường đầu đường xó chợ, tức là tham lam, dối trá, vu khống, thâm hiểm.vv...
Ngang ngược là không tuân giữ phép tắc, là nói ngang nói ngược để chối tội, là có thái độ ngang ngược như với kẻ khác khi đụng chạm đến quyền lợi của mình, là thường hay gây gổ và hống hách với đàn em nhưng lại khúm núm nhu nhược với cấp trên.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com