NĂM MƯƠI BƯỚC CƯỜI MỘT TRĂM BƯỚC
Một hôm, Lương Huệ vương thỉnh giáo việc nước với Mạnh tử, ông ta dụng tâm an dân trị quốc so với nước láng giềng thì tốt hơn nhiều, nhưng tại sao dân số nước láng giềng không thiếu hụt, mà dân của ông ta cũng không có tăng ?
Mạnh tử đáp: “Ngài thích chiến tranh thì tôi dùng chiến tranh để ví dụ. Khi ngài khởi đánh trống trận dẫn đầu binh sĩ xông về phía địch quân, khi hai bên giao chiến, quân đội của ngài vứt bỏ áo giáp binh khí mà chạy lui phía sau, có người chạy một trăm bước thì dừng lại, có người chạy năm mươi bước thì dừng, người chạy lui năm mươi bước cười nhạo người chạy một trăm bước, ngài cho rằng nói như thế có được không ?
Lương Huệ vương nói: “Đương nhiên là không được rồi, bởi vì chạy chưa đến một trăm bước cũng đều là chạy trốn như nhau mà thôi !”
(Mạnh tử, Lương Huệ vương)
Suy tư:
Khi thua trận thì chạy một trăm bước hay năm mươi bước thì cũng đều là chạy làng cả, có gì mà cười nhau.
Ăn trộm tài sản của người khác và thụt két công quỷ của công ty thì cũng đều là tội nhân, có gì mà cười nhau.
Đi làm gái điếm chuyên nghiệp và làm gái gọi, thì cũng là làm gái như nhau, có gì mà cười nhau.
Tham nhũng và hối lộ thì giống như anh em với nhau, có gì mà cười nhau chứ.
Người Ki-tô hữu đều biết rằng tất cả mọi người đều là tội nhân trước mặt Thiên Chúa thì có gì là cười nhau, cho nên họ không lên mặt dạy đời người khác, không kiêu ngạo với anh em, không phê bình người khác, bởi vì họ cũng là những người tội lỗi cần đến lòng thương xót của Chúa như những anh chị em khác mà thôi.
Nguy hiểm nhất trong đời sống thiêng liêng của người Ki-tô hữu là: không nhận ra những yếu đuối và khuyết điểm của mình.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Một hôm, Lương Huệ vương thỉnh giáo việc nước với Mạnh tử, ông ta dụng tâm an dân trị quốc so với nước láng giềng thì tốt hơn nhiều, nhưng tại sao dân số nước láng giềng không thiếu hụt, mà dân của ông ta cũng không có tăng ?
Mạnh tử đáp: “Ngài thích chiến tranh thì tôi dùng chiến tranh để ví dụ. Khi ngài khởi đánh trống trận dẫn đầu binh sĩ xông về phía địch quân, khi hai bên giao chiến, quân đội của ngài vứt bỏ áo giáp binh khí mà chạy lui phía sau, có người chạy một trăm bước thì dừng lại, có người chạy năm mươi bước thì dừng, người chạy lui năm mươi bước cười nhạo người chạy một trăm bước, ngài cho rằng nói như thế có được không ?
Lương Huệ vương nói: “Đương nhiên là không được rồi, bởi vì chạy chưa đến một trăm bước cũng đều là chạy trốn như nhau mà thôi !”
(Mạnh tử, Lương Huệ vương)
Suy tư:
Khi thua trận thì chạy một trăm bước hay năm mươi bước thì cũng đều là chạy làng cả, có gì mà cười nhau.
Ăn trộm tài sản của người khác và thụt két công quỷ của công ty thì cũng đều là tội nhân, có gì mà cười nhau.
Đi làm gái điếm chuyên nghiệp và làm gái gọi, thì cũng là làm gái như nhau, có gì mà cười nhau.
Tham nhũng và hối lộ thì giống như anh em với nhau, có gì mà cười nhau chứ.
Người Ki-tô hữu đều biết rằng tất cả mọi người đều là tội nhân trước mặt Thiên Chúa thì có gì là cười nhau, cho nên họ không lên mặt dạy đời người khác, không kiêu ngạo với anh em, không phê bình người khác, bởi vì họ cũng là những người tội lỗi cần đến lòng thương xót của Chúa như những anh chị em khác mà thôi.
Nguy hiểm nhất trong đời sống thiêng liêng của người Ki-tô hữu là: không nhận ra những yếu đuối và khuyết điểm của mình.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com