Suy niệm Mt 3, 1-12

Đã là con người ai cũng mang trong mình những tham, sân, si. Đã là con người ai cũng có những yếu đuối, những lỗi lầm với Chúa, có những thiếu sót với chính mình cũng như với tha nhân.Thật vậy, thánh Gioan nói: “Ai bảo mình là người vô tội là kẻ nói dối”.

Thánh vịnh 50 xác nhận:

“Lúc chào đời con đã vương lầm lỗi

Đã mang tội khi mẹ mới hoài thai

…Con đắc tội với Ngài…dám làm điều dữ trước mắt Ngài”.

Thiên Chúa ban cho người lý trí để suy xét đúng sai, thật giả, điều lành điều dữ. Bản thân con người cũng có xu hướng làm lành lánh dữ. Nhưng thật trớ trêu, như thánh Phaolô nói, con người lại làm những điều mà họ không muốn làm. Con người là thế. Con người hay thay lòng đổi dạ. Người ta dò được đáy biển nhưng không dò được lòng con người!

Mùa Vọng là mùa Giáo hội mời gọi con cái mình sám hối, thay đổi cuộc đời để xứng đáng đón Chúa Giêsu đến với lòng mình, với gia đình mình. Sám hối là “sửa lối cho ngay thẳng” để Chúa đến. Con đường của ta đang có là con đường đầy những ổ gà, ổ vịt là những thói hư tật xấu, như tính ghen ghét, hận thù, đố kị, cục bộ… do con người đầy tham, sân, si tạo ra. Sám hối là làm lại cuộc đời, là khởi đầu lại, làm mới lại con tim, làm mới lại tư duy, hướng đến một chân trời mới. Sám hối là “tìm một con đường, tìm một lối đi” mới, là bỏ cách sống “lạc loài niềm tin sống không ngày mai, sống quen không ai cần ai”.

Hối cải không phải ăn năn một lần là xong, mà ta phải sám hối cả một đời. Thật vậy, bao nhiêu Mùa Vọng, Mùa Giáng Sinh qua đi trong đời ta, bao nhiêu cuộc tĩnh tâm đã qua đi, ta như thấy mình vẫn chứng nào tật đấy, ta vẫn y nguyên như cũ. Ta đã quá quen với con đường gồ ghề khúc khuỷu nên bây giờ ngại nghĩ tới con đường phẳng phiu. Nhiều khi ta có thái độ mang tính định mệnh khi ta nghĩ: “Tôi có tĩnh tâm, có xưng tội cũng vô ích vì tôi tĩnh tâm nhiều rồi mà chẳng thấy thay đổi gì cả.” Đôi khi ta có thái độ tự mãn khi ta nghĩ rằng mình sống như thế là tốt hơn khối người rồi, cần gì phải tĩnh tâm, phải xưng tội. Một khi ta không khiêm nhường nhìn nhận mình yếu đuối tội lỗi, ta không thể chừa tội, không thể bước vào một quan hệ mật thiết với Chúa. Bác sĩ không thể nào chữa khỏi bệnh nếu như bệnh nhân cứ khăng khăng nói mình không có bệnh. Để có thể đón nhận Nước Trời Chúa muốn ta phải thay đổi đời sống cũ và Chúa ban cho ta khả năng thay đổi. Sám hối chỉ xảy ra khi tôi sống khác ngày hôm qua, khi tôi buông bỏ tất cả như trẻ thơ để Chúa làm chủ cuộc đời mình, khi tôi biết được rằng dù tôi thế nào Chúa vẫn yêu thương tôi. Sám hối là khi quan hệ của tôi với anh em tôi khác đi, không còn ghen ghét, hận thù, đố kị, cục bộ. Đối với sức riêng của tôi, tôi không thể nào thay đổi được, nhưng với ơn Chúa, tôi hoàn toàn có thể.

“Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa.” Con người có tội nhưng hay chối tội, hay chạy tội. Con người học càng cao càng chối tội một cách tinh vi. Tuy nhiên, dù có chối tội thế nào đi nữa, người chối tội vẫn chịu những hậu quả của tội lỗi, như mất đi sự bình an, bị dằn vặt lương tâm… Người ta kinh nghiệm rằng khi phạm tội, dường như Chúa rút khả năng của mình đi: thiếu tự tin khi rao giảng, dạy dỗ sẽ ngượng ngùng và trước sau người ta cũng phát hiện ra điểm yếu nào đó xuất phát từ tội mà ra.

Lời của ông Gioan Tiền Hô trong đoạn Tin Mừng này cho ta thấy việc sám hối là khẩn thiết đối với mỗi người chúng ta để đón nhận Nước Trời. Chúa hiểu chúng ta yếu đuối. Chúa hiểu chúng ta là con người chứ không phải là thần thánh. Chúa quyền năng, Người có thể làm chúng ta thay đổi trong giây lát, nhưng Chúa muốn chúng ta nhận lỗi, chúng ta cộng tác với Người trong việc biến đổi con người chúng ta.