BÁCH HẠI HÔM NAY

Mừng lễ các Thánh tử đạo Việt Nam - Bổn mạng giới trẻ giáo xứ Tuy Hòa hôm nay là dịp để người trẻ khẳng định lại niềm tin vào Đức Kitô của mình. Niềm tin mà trong “ký ức của hơn 400 năm hành trình sống đạo”, trong trang sử uy hùng đó, cha ông chúng ta ngày xưa đã đánh đổi và để lại cho cháu con bằng chính mạng sống mình.

Chúng ta đang sống trong một thế giới đã tiến vào thiên niên kỷ thứ 3, một thế giới mà hầu như còn rất ít nơi tái diễn lại những khổ hình mà các thánh tử đạo phải chịu như bá đao, lăng trì, thiêu sinh, xử trảm, xử giảo, chết rũ tù…; không còn thường xuyên chứng kiến cảnh đầu rơi máu đổ, gông cùm, gươm giáo, voi giày…. Nói cách khác, cho dù đây đó vẫn còn những cuộc bách hại do não trạng chính trị hoặc cuồng tín tôn giáo, thì cách chung, các Kitô hữu hôm nay không còn cúi đầu chịu đựng cảnh bách hại vì đạo Chúa cách công khai và tàn bạo như kiểu bạo chúa Nêrô hay dưới triều Minh Mạng-Tự Đức…

Thế nhưng, cuộc sống “tử đạo”, thì thời nào cũng xảy ra. Bởi chưng, cuộc “bách hại” hôm nay lại mang nhiều hình thức khác, đòi hỏi chúng ta phải tỉnh táo nhận diện và can đảm đối đầu để dấn thân làm chứng nhân cho Tin mừng, một hình thức “tử đạo mới” trong cuộc “bách hại mới”.

Nhận diện đâu là những cuộc “bách hại mới” trong cuộc sống hôm nay, và tìm ra những cách thế để hoàn thành cuộc sống chứng tá (sống mầu nhiệm tử đạo), đó chính là chủ đề và nội dung cho ngày mừng lễ các thánh Tử Đạo Việt Nam, Bổn mạng của giới trẻ giáo xứ Tuy Hoà năm 2010 nầy.

Các bạn trẻ đã nhận diện “cuộc bách hại mới” và đề ra những giải pháp sống đạo như sau:

1. Sự giàu sang và nghèo túng đều có thể trở thành một thứ “bách hại” khi hai mãnh lực nầy đều có thể biến chúng ta thành kẻ nô lệ để sẵn sàng “đạp qua Thánh Giá Chúa Kitô”. Trước cuộc bách hại ”tinh vi” nầy, các bạn trẻ noi gương các thánh Tử Đạo Việt Nam, như thánh tử đạo Antôn Nguyễn Hữu Quỳnh, người đã dùng tài sản và khả năng Chúa ban là để phục vụ mọi người, ngài nói: “Tôi chưa thấy những ai hay giúp đỡ kẻ nghèo khó lại túng bấn bao giờ. Chúa đã cho chúng ta sống, tất sẽ quan phòng cho ta đủ dùng”. Hoặc như Thánh Đaminh Ninh chỉ mới 21 tuổi là một nông dân nghèo, khi bị bắt, quan hưa sẽ thay đổi cuộc đời anh nếu chịu bước qua thánh giá nhưng ngài trả lời: “Nếu làm con cái không được phép sỉ nhục cha mẹ mình, thì làm sao người Kitô hữu lại được phép chà đạp hình ảnh của Đấng tạo thành trời đất”.

Trước bao nhiêu cơn cám dỗ ham muốn tiền tài vật chất hay thất vọng vì nghèo túng vất vả, các bạn trẻ quyết tâm cố gắng hài lòng và sống với những gì Chúa đã ban cho, còn lại là sẻ chia, yêu thương và phục vụ. Sống như thế không là một “chứng từ tử đạo” đó sao ?

2. Tình cảm và tình yêu nam nữ cũng có thể trở thành một thứ “bách hại”; vì mãnh lực nầy có thể sẽ làm cho ta trở nên mù quáng, “đạp lên những giá trị luân lý ngàn đời của Phúc âm”, không còn tỉnh táo để phân biệt được đâu là một tình cảm tốt đẹp, một tình yêu chân chính và đâu là cơn đam mê và dục vọng xấu xa, đê hèn. Trước cuộc bách hại nầy, các bạn trẻ luôn phải tỉnh thức để xây dựng một tình bạn chân tình, tình yêu tốt đẹp; đó là khi họ biết hy sinh cho nhau, giúp đỡ nhau để cả hai “cùng nhìn về một hướng” tương lai tươi đẹp, cùng giúp nhau sống trong Chúa vì Thiên Chúa chính là tình yêu. Thánh Phêrô Vũ Truật 21 tuổi, quan chê anh dại dột để lãng phí tuổi thanh xuân, ngài nói: “chưa chắc là tôi dại, ai khôn mới biết hiến mình cho chân lý, để chiếm hữu phần gia nghiệp muôn đời”. Thánh Laurenso Ngôn 22 tuổi, nếu bước qua thánh giá thì được thả về với gia đình nhưng ngài nói: “Thập giá là phương thế Thiên Chúa đã dùng để cứu độ nhân loại, tôi chỉ có thể hôn kính chứ không bao giờ chà đạp”. Nói xong, ngài quì phục xuống và kính cẩn thờ lạy Thánh Giá.

3. Việc làm, bằng cấp trong xã hội hôm nay cũng có thể trở thành một thứ “bách hại”, vì nó có thể áp lực lên cuộc đời của nhiều người, khiến họ trở thành không trong sạch, gian dối, vụ lợi, thiếu công bằng…Chấp nhận sống “tử đạo” trong chiều kích nầy đó là sống như Thánh Tôma Trần Văn Thiện 18 tuổi, khi quan án khuyên: “nếu ngươi bỏ đạo, ta sẽ gả con gái cho và lo liệu cho làm quan.”. Anh Thiện trả lời: “Tôi chỉ mong chức quyền trên trời, chứ không màng chi danh vọng trần thế”.

Phải chăng những chứng từ đó đã vọng lại từ chính lời Tin Mừng của Chúa Giêsu: “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì được ích gì (Mt 16,26)

4. Môi trường và trào lưu của xã hội cuộc sống hôm nay có thể trở thành một thứ “bách hại”, vì nó có thể trở thành một mãnh lực đè bẹp cuộc sống vật chất cũng như tinh thần của bao nhiêu bạn trẻ hôm nay. Các bạn đang sống trong một môi trường xã hội bị ô nhiễm trầm trọng bởi bao nhiêu gương mù gương xấu và những đồi truỵ băng hoại của cuộc sống luân lý (dối trá, tham lam, cá nhân chủ nghĩa, coi trọng giá trị vật chất…). Thêm vào đó là một dòng thác những trào lưu xấu như tục hoá, lãnh đạm-vô cảm với nhu cầu đức tin, tinh thần, đua đòi hưởng thụ, ham mê sắc dục với phong trào sống thử tiền hôn nhân…

Các thánh tử đạo cũng đã bị cám dỗ mọi thứ, cũng có những người vấp ngã nhưng rồi họ đã lấy lại niềm tin, như chúng từ của Thánh Stêphano Nguyễn Văn Vinh 25 tuổi là một dự tòng khi bị bắt vẫn chưa được rửa tội: “Tôi thà chết chứ không bao giờ chịu đạp lên thập giá, vì tôi biết đạo Chúa Giêsu là đạo thật”.

Vâng, sống “tử đạo” trong cuộc sống hôm nay đó chính là can đảm bước đi trên những phúc thật của Tin Mừng: khó nghèo, hiền lành, trong sạch, xây dựng hoà bình…Là vững tin vào Chúa trước mọi nghịch cảnh với tâm hồn và cuộc sống tin yêu phó thác; là can đảm chấp nhận những mất mát thua thiệt với tâm hồn quảng đại biết thứ tha, chia sẻ và quên mình. Là như Á Thánh Anê Phú Yên, từng ngày “lấy tình yêu đáp lại tình yêu”, một tình yêu được đong đầy bằng những lao đao vất vả, những mệt nhọc âm thầm, những nhỏ nhoi hy sinh và chấp nhận.