Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Trong thời ông Noe xảy ra thế nào, thì lúc Con Người đến cũng như vậy. Cũng như trong những ngày trước đại hồng thuỷ, người ta ăn uống, dựng vợ gả chồng, mãi đến chính ngày ông Noe vào tàu mà người ta cũng không ngờ, thình lình đại hồng thuỷ đến và cuốn đi tất cả, thì khi Con Người đến, cũng sẽ xảy ra như vậy. Khi ấy sẽ có hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, một người được tiếp nhận, một người bị bỏ rơi. Và có hai người đàn bà đang xay bột, một người được tiếp nhận, còn người kia bị bỏ rơi. Vậy hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến. (Mt 24, 37-44).
Con người sống trên trần gian này có đủ mọi thành phần và mỗi một con người đều có cách lối sống thật khác nhau; không ai giống ai cả!. Có người thì sống thật buông thả không biết trù liệu, bổn phận, và trách nhiệm là gì!. Có người thì biết tính xa nhưng lại tính xa quá mà quên cần phải sống thật trong hiện tại. Có người thì sống như luôn ở trên mây không biết và cần biết thực tế là gì!. Có người thì sống bôn ba và bon chen quá!. Có người thì biết sống, biết hưởng thụ, biết liệu cơm gắp mắm, chấp nhận những gì Chúa trao ban cho cuộc sống hằng ngày dùng đủ. Dùng đủ là sao thưa anh chị em?. Có phải là sống trong những gì chúng ta có?. Có phải là sống cho chính mình thì ít nhưng cho vợ chồng con cái là điều tất yếu và cần thiết?. Vợ chồng cùng có trách nhiệm và có lối giáo dục như nhau để dậy dỗ con cái, để chúng trở thành một con người hữu dụng trong tương lai. Gia đình phải cùng cộng tác với nhau trong mọi việc; nhỏ thì làm chuyện nhỏ; lớn thì làm chuyện lớn và trách nhiệm lớn hơn; và nhất là cha mẹ luôn theo dõi các con trong mọi hành vi chúng làm ở nhà, nơi học đường, và ở ngoài xã hội. Kẻo chúng theo bạn theo bè, băng đảng, thì e khó mà giữ được chúng.
Lời Chúa dậy chúng ta hôm nay trong bài Tin Mừng, xem ra cũng khó mà giữ mình cho được lắm! Vì có phải cha ông của chúng ta trong thời đại xa xưa đã không coi Lời Chúa ra gì, nên mới bị Chúa Cha giáng phạt thật nặng nề và thật kinh khủng. Nhưng rồi mọi người trong thành đó ai chết thì cũng đã chết rồi, còn ai ngoài thành và ở chỗ khác còn sống thì cũng vẫn dửng dưng như không phải chuyện liên can gì đến mình thì thôi cũng mặc kệ. Cũng công nhận rằng có một số người sống trên đời không biết sợ sệt một thứ gì thì cũng gọi là hay, vì nếu cái gì cũng sợ thì làm sao làm được chuyện gì cho đại sự được đây?. Gặp một con người nhát đảm, ai hù gì cũng sợ, thì xem ra là con người ấy thiếu bản lãnh, và thiếu tự tin; cũng chẳng lo được cho chính mình thì hà huống gì lo được cho ai. Nhưng Lời của Chúa dậy chúng ta hôm nay là hãy luôn giữ mình và linh hồn cho khỏi sa chước cám dỗ và rơi vào những cạm bẫy của ma quỷ. Mà ma quỷ thì chúng rất tài tình, dẫn đưa chúng ta đến những nơi phồn hoa đô thị. Dậy chúng ta những trò chơi chết người và những đam mê không thể bỏ được. Như chúng ta thấy những cú dụ dỗ của những sòng bài bạc lớn chẳng hạn. Đi chơi đánh bài thì có xe buýt lớn loại du lịch đón chở chúng ta đi chơi. Chẳng những không tốn đến một xu mà còn cho chúng ta tiền để đến đó mà chơi; đến chiều lại trả chúng ta về nhà. Cứ thế mà những sòng bài này chịu khó dụ riết mà thành công vì họ đã làm cho bao nhiêu con người trở nên ghiền mà giờ không thể nào bỏ cuộc chơi cho được. Khi một người mà đã nghiện rồi thì anh chị em sẽ hiểu rằng cái sức mạnh tàn bạo và độc ác ấy nó gây tác hại ra sao trong một gia đình ấy hay không?. Cái gì họ cũng ăn cắp cho được. Gạo tiền trong nhà không được thì họ đánh đập vợ con; lấy đồ nhà đi cầm rồi không bao giờ có tiền chuộc lại. Thiếu tiền thì theo băng đảng để chúng giao thuốc phiện cho đi bán để lấy tiền mà chơi. Đến khi nào mà vào tù thì họa may mới hết ghiền, còn chưa chừa thì lại gánh thêm một cái ghiền khác là ghiền xì ke ma túy, toàn những thú chơi chết người và mất linh hồn.
Giữ mình và giữ linh hồn quả thật khó lắm không dễ làm thưa anh chị em! Nếu dễ thì làm gì đến nỗi Chúa phải nổi cơn thịnh nộ mà giáng phạt cả một thành không còn dấu vết của những con người chết trôi năm nào; hay nếu có dễ, sao cả thành Chúa phạt cho cháy tàn rụi không còn một dấu vết và tất cả đã thành ra tro bụi và bay mất biến trong không trung. Tội lỗi của thế gian và những đam mê của nó thì bất trị và không có cách chữa từ ngàn xưa đến giờ! Chỉ có một cách duy nhất giúp chúng ta xa được chúng là qua sự cầu nguyện liên lỉ với Ba Ngôi Thiên Chúa, và sự liên kết thật chặt chẽ với Chúa Thánh Thần. Thiên Chúa Cha đã ban cho chúng ta Ơn của Chúa Thánh Thần vì Ngài là nguồn mạch của sự sống và của hạnh phúc. Dậy dỗ và hướng dẫn chúng ta đi trên quỹ đạo của yêu thương và thánh thiện. Giúp chúng ta đi đúng đường thẳng lối và trong giới luật của Chúa là giới luật của yêu thương. Kính Chúa và yêu người chỉ đơn giản có thế!. Chúng ta hãy theo sự chỉ dẫn của Thánh Thần, mời Ngài ngự trị trong tâm hồn chúng ta, thì không có sự dữ nào có thể nhập vào chúng ta cho được. Ngài là thành trì thật vững chắc cho nhà linh hồn của chúng ta. Ngài là đá tảng sẽ che chở cho chúng ta khỏi mọi hiểm họa. Nước có dâng cao thì Đá Ngài cũng sẽ nâng cao. Lửa cháy có tàn rụi nhưng Ngài sẽ là nước mát lửa không đụng đến thân thể của chúng ta được.
Ước gì chúng ta luôn hướng và cậy trông vào Ba Ngôi Thiên Chúa. Cảm tạ, tri ân, và biết ơn Ngài luôn mãi. Để Chúa luôn chúc lành trên chúng ta và gia đình, ban cho chúng ta hằng ngày dùng đủ, và hơn hết là giúp chúng ta tránh xa tội lỗi, để luôn sống đẹp lòng Chúa. Amen.
Con người sống trên trần gian này có đủ mọi thành phần và mỗi một con người đều có cách lối sống thật khác nhau; không ai giống ai cả!. Có người thì sống thật buông thả không biết trù liệu, bổn phận, và trách nhiệm là gì!. Có người thì biết tính xa nhưng lại tính xa quá mà quên cần phải sống thật trong hiện tại. Có người thì sống như luôn ở trên mây không biết và cần biết thực tế là gì!. Có người thì sống bôn ba và bon chen quá!. Có người thì biết sống, biết hưởng thụ, biết liệu cơm gắp mắm, chấp nhận những gì Chúa trao ban cho cuộc sống hằng ngày dùng đủ. Dùng đủ là sao thưa anh chị em?. Có phải là sống trong những gì chúng ta có?. Có phải là sống cho chính mình thì ít nhưng cho vợ chồng con cái là điều tất yếu và cần thiết?. Vợ chồng cùng có trách nhiệm và có lối giáo dục như nhau để dậy dỗ con cái, để chúng trở thành một con người hữu dụng trong tương lai. Gia đình phải cùng cộng tác với nhau trong mọi việc; nhỏ thì làm chuyện nhỏ; lớn thì làm chuyện lớn và trách nhiệm lớn hơn; và nhất là cha mẹ luôn theo dõi các con trong mọi hành vi chúng làm ở nhà, nơi học đường, và ở ngoài xã hội. Kẻo chúng theo bạn theo bè, băng đảng, thì e khó mà giữ được chúng.
Lời Chúa dậy chúng ta hôm nay trong bài Tin Mừng, xem ra cũng khó mà giữ mình cho được lắm! Vì có phải cha ông của chúng ta trong thời đại xa xưa đã không coi Lời Chúa ra gì, nên mới bị Chúa Cha giáng phạt thật nặng nề và thật kinh khủng. Nhưng rồi mọi người trong thành đó ai chết thì cũng đã chết rồi, còn ai ngoài thành và ở chỗ khác còn sống thì cũng vẫn dửng dưng như không phải chuyện liên can gì đến mình thì thôi cũng mặc kệ. Cũng công nhận rằng có một số người sống trên đời không biết sợ sệt một thứ gì thì cũng gọi là hay, vì nếu cái gì cũng sợ thì làm sao làm được chuyện gì cho đại sự được đây?. Gặp một con người nhát đảm, ai hù gì cũng sợ, thì xem ra là con người ấy thiếu bản lãnh, và thiếu tự tin; cũng chẳng lo được cho chính mình thì hà huống gì lo được cho ai. Nhưng Lời của Chúa dậy chúng ta hôm nay là hãy luôn giữ mình và linh hồn cho khỏi sa chước cám dỗ và rơi vào những cạm bẫy của ma quỷ. Mà ma quỷ thì chúng rất tài tình, dẫn đưa chúng ta đến những nơi phồn hoa đô thị. Dậy chúng ta những trò chơi chết người và những đam mê không thể bỏ được. Như chúng ta thấy những cú dụ dỗ của những sòng bài bạc lớn chẳng hạn. Đi chơi đánh bài thì có xe buýt lớn loại du lịch đón chở chúng ta đi chơi. Chẳng những không tốn đến một xu mà còn cho chúng ta tiền để đến đó mà chơi; đến chiều lại trả chúng ta về nhà. Cứ thế mà những sòng bài này chịu khó dụ riết mà thành công vì họ đã làm cho bao nhiêu con người trở nên ghiền mà giờ không thể nào bỏ cuộc chơi cho được. Khi một người mà đã nghiện rồi thì anh chị em sẽ hiểu rằng cái sức mạnh tàn bạo và độc ác ấy nó gây tác hại ra sao trong một gia đình ấy hay không?. Cái gì họ cũng ăn cắp cho được. Gạo tiền trong nhà không được thì họ đánh đập vợ con; lấy đồ nhà đi cầm rồi không bao giờ có tiền chuộc lại. Thiếu tiền thì theo băng đảng để chúng giao thuốc phiện cho đi bán để lấy tiền mà chơi. Đến khi nào mà vào tù thì họa may mới hết ghiền, còn chưa chừa thì lại gánh thêm một cái ghiền khác là ghiền xì ke ma túy, toàn những thú chơi chết người và mất linh hồn.
Giữ mình và giữ linh hồn quả thật khó lắm không dễ làm thưa anh chị em! Nếu dễ thì làm gì đến nỗi Chúa phải nổi cơn thịnh nộ mà giáng phạt cả một thành không còn dấu vết của những con người chết trôi năm nào; hay nếu có dễ, sao cả thành Chúa phạt cho cháy tàn rụi không còn một dấu vết và tất cả đã thành ra tro bụi và bay mất biến trong không trung. Tội lỗi của thế gian và những đam mê của nó thì bất trị và không có cách chữa từ ngàn xưa đến giờ! Chỉ có một cách duy nhất giúp chúng ta xa được chúng là qua sự cầu nguyện liên lỉ với Ba Ngôi Thiên Chúa, và sự liên kết thật chặt chẽ với Chúa Thánh Thần. Thiên Chúa Cha đã ban cho chúng ta Ơn của Chúa Thánh Thần vì Ngài là nguồn mạch của sự sống và của hạnh phúc. Dậy dỗ và hướng dẫn chúng ta đi trên quỹ đạo của yêu thương và thánh thiện. Giúp chúng ta đi đúng đường thẳng lối và trong giới luật của Chúa là giới luật của yêu thương. Kính Chúa và yêu người chỉ đơn giản có thế!. Chúng ta hãy theo sự chỉ dẫn của Thánh Thần, mời Ngài ngự trị trong tâm hồn chúng ta, thì không có sự dữ nào có thể nhập vào chúng ta cho được. Ngài là thành trì thật vững chắc cho nhà linh hồn của chúng ta. Ngài là đá tảng sẽ che chở cho chúng ta khỏi mọi hiểm họa. Nước có dâng cao thì Đá Ngài cũng sẽ nâng cao. Lửa cháy có tàn rụi nhưng Ngài sẽ là nước mát lửa không đụng đến thân thể của chúng ta được.
Ước gì chúng ta luôn hướng và cậy trông vào Ba Ngôi Thiên Chúa. Cảm tạ, tri ân, và biết ơn Ngài luôn mãi. Để Chúa luôn chúc lành trên chúng ta và gia đình, ban cho chúng ta hằng ngày dùng đủ, và hơn hết là giúp chúng ta tránh xa tội lỗi, để luôn sống đẹp lòng Chúa. Amen.