Hầu như trong chúng ta thường chờ Chúa ban cho chúng ta những việc thật đại sự thì chúng ta mới biết dâng lời Tạ Ơn, nhưng thưa anh chị em có phải chúng ta hằng ngày chờ cho được trúng số, hay được Chúa cho sống lại từ cõi chết, mới dâng lên Ngài lời cảm tạ hay sao!?. Chớ thì hằng ngày Chúa ban cho chúng ta muôn vàn hồng ân, những hồng ân chúng ta thấy và cảm nhận, và những hồng ân chúng ta không thấy và không cảm nhận.
Thật vậy! Không có Thiên Chúa hiện hữu và vô cùng toàn năng trong cuộc đời của chúng ta thì chắc gì giờ này chúng ta còn được tồn tại trên trái đất này!?. Mà không bị nổ tung lên và thân xác chết đang bay bổng lượn lờ trên một hành tinh nào đó ngoài không gian của vũ trụ khổng lồ này. Không phải và không xứng đáng sao, khi Thiên Chúa của chúng ta nhận phường tội lỗi là hết thảy chúng ta là con Thiên Chúa. Chúng ta tội lỗi đến độ đáng bị Ngài giáng phạt và giáng họa, nhưng không, Ngài luôn cho chúng ta có cơ hội để đền tội, ăn năn, và sám hối tội lỗi của mình, trước khi chúng ta từ giã cõi trần.
Phải như tôi nói như một con két thích nói, nhưng không phải thế, vì chính tôi trước đây là con chiên thích đi lạc và hoang đàng. Tôi đã được Chúa Thánh Linh đánh động trong tôi và đem tôi trở về. Ngài đã rửa sạch tội lỗi của tôi bằng Nước của Thánh Thần. Ngài đã thánh hóa, biến đổi con người của tôi, để trở nên tốt lành và thánh thiện hơn. Ngài đã ban cho tôi mọi đặc ân riêng để chỉ cốt làm Sáng Danh Thiên Chúa. Ngài muốn tôi đem mọi nguồn ơn Ngài ban, để chia sẻ cùng anh chị em cuộc sống biết Tri Ân, cảm tạ, và biết ơn Ngài như thế nào!. Trong cuộc sống ngày qua ngày của tôi, và qua những kinh nghiệm sống ngoài biển khơi của tội lỗi ra sao của trước đây. Còn gì trung thực cho bằng chính bản thân tôi cùng được chia sẻ với anh chị em, mà không phải là những người sống độc thân, dâng hiến toàn vẹn cuộc đời của mình cho Thiên Chúa. Không, không, làm sao những người không có cuộc sống gia đình lại có thể có được kinh nghiệm sống trong gia đình được chứ!?. Có phải tất cả Chúa ban cho từng người Ơn Gọi riêng hay không? Và tôi không ở ngoài lệ đó!.
Chồng tôi hay trách tôi rằng sao em cứ chuyện nhỏ đến thế cũng cảm tạ Chúa. Như trời mưa tầm tã mà tôi lại chẳng đem dù, gặp phải được chỗ đậu xe gần lại tốt nữa, thì không ngớt lời cảm tạ Thiên Chúa sao được chứ!?. Anh bảo có thế mà em cũng cảm ơn, bộ Chúa ở gần lắm sao mà lo cho em mấy chuyện tầm phào đến thế?. (Anh chị em cũng đừng quên vì chồng tôi anh là đạo theo hiện đang là học sinh tân tòng). Cảm tạ Chúa vì từ khi tôi được ơn Thánh Linh, môi miệng tôi luôn ca tụng Thiên Chúa rất nhân lành của của chúng ta. Gặp chuyện chẳng lành và không hay tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa, vì có thể Chúa đã tránh cho tôi gặp nạn? Ăn dở tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa vì ngoài kia biết bao nhiêu con người gặp đói, không tìm ra một miếng ăn. Mặc rách tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa vì tôi biết sẻ chia với anh chị em đồng loại. Sức khỏe yếu kém và sa sút của tôi, tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa, vì có như thế tôi mới hiểu được và thông cảm cho những cái rên xiết nghe rất thấu tai và đau lòng. Nhờ tôi được ơn Chúa Thánh Linh đầy tràn, nên cõi lòng tôi luôn có sự bình an, nhường nhịn, chịu đựng, hy sinh, và tha thứ. Nên tôi biết sống trong khiêm hạ và quên bớt cái tôi của mình; tuy dù cái tôi của tôi nó chẳng là gì thưa anh chị em!.
Cảm tạ, tri ân, và biết ơn là một bổn phận và trách nhiệm của con cái đối với Thiên Chúa vô cùng là Cha rất nhân từ của chúng ta; mà phận làm con không thể thiếu sót được. Chúng ta cứ tưởng tượng xem trong gia đình của chúng ta cũng vậy! Làm cha mẹ thì hầu con hầu cái cả ngày mà không một tiếng than thở ỉ ôi! Chúng ta làm chỉ vì chúng ta quá thương chúng mà hầu như làm cho chúng ra hư hỏng, là vì việc gì chúng ta cũng dành làm lấy mà không để chúng có cơ hội để làm hay tập làm. Tôi thiết nghĩ Chúa Cha trên trời cũng thương yêu chúng ta đến làm vậy, nên không sửa phạt ngay khi chúng ta làm lỗi, mà để chúng ta đi vào sâu trong con đường của tội lỗi, thì đã muộn màng và mất linh hồn rồi còn gì! Mà Thiên Chúa là Đấng lòng lành vô cùng. Ngài thương chúng ta tới độ chính Con của Ngài cũng bị nhân loại đem ra phân xử, nhục mạ, và giết chết trên Thập Tự của năm nào cơ mà!. Sức chịu đựng của Ngài là Cha chúng ta chắc hẳn cũng phải có giới hạn. Ngài đã khuyên răn chúng ta qua bao nhiêu thế kỷ qua, chúng ta cũng không nghe. Bằng chứng là cha ông của chúng ta cũng đã bị sửa phạt mà không chừa. Và không biết đến bao giờ con người mới thôi phạm tội và mất lòng Chúa.
Thôi thì không gì làm cho Ngài nguôi ngoai và chờ đợi chúng ta trở về cùng Ngài, bằng cách hữu hiệu nhất là luôn nhớ đến Ngài và cảm tạ Ngài cho mọi việc, mọi điều, và mọi ngày trong cuộc sống của chúng ta. Hy vọng Ngài sẽ biến đổi, thánh hóa, và thanh tẩy cho chúng ta trong Thánh Thần; để ngày trở về Thiên Đàng của chúng ta là Sự Thật nhưng không là Mơ.
Thật vậy! Không có Thiên Chúa hiện hữu và vô cùng toàn năng trong cuộc đời của chúng ta thì chắc gì giờ này chúng ta còn được tồn tại trên trái đất này!?. Mà không bị nổ tung lên và thân xác chết đang bay bổng lượn lờ trên một hành tinh nào đó ngoài không gian của vũ trụ khổng lồ này. Không phải và không xứng đáng sao, khi Thiên Chúa của chúng ta nhận phường tội lỗi là hết thảy chúng ta là con Thiên Chúa. Chúng ta tội lỗi đến độ đáng bị Ngài giáng phạt và giáng họa, nhưng không, Ngài luôn cho chúng ta có cơ hội để đền tội, ăn năn, và sám hối tội lỗi của mình, trước khi chúng ta từ giã cõi trần.
Phải như tôi nói như một con két thích nói, nhưng không phải thế, vì chính tôi trước đây là con chiên thích đi lạc và hoang đàng. Tôi đã được Chúa Thánh Linh đánh động trong tôi và đem tôi trở về. Ngài đã rửa sạch tội lỗi của tôi bằng Nước của Thánh Thần. Ngài đã thánh hóa, biến đổi con người của tôi, để trở nên tốt lành và thánh thiện hơn. Ngài đã ban cho tôi mọi đặc ân riêng để chỉ cốt làm Sáng Danh Thiên Chúa. Ngài muốn tôi đem mọi nguồn ơn Ngài ban, để chia sẻ cùng anh chị em cuộc sống biết Tri Ân, cảm tạ, và biết ơn Ngài như thế nào!. Trong cuộc sống ngày qua ngày của tôi, và qua những kinh nghiệm sống ngoài biển khơi của tội lỗi ra sao của trước đây. Còn gì trung thực cho bằng chính bản thân tôi cùng được chia sẻ với anh chị em, mà không phải là những người sống độc thân, dâng hiến toàn vẹn cuộc đời của mình cho Thiên Chúa. Không, không, làm sao những người không có cuộc sống gia đình lại có thể có được kinh nghiệm sống trong gia đình được chứ!?. Có phải tất cả Chúa ban cho từng người Ơn Gọi riêng hay không? Và tôi không ở ngoài lệ đó!.
Chồng tôi hay trách tôi rằng sao em cứ chuyện nhỏ đến thế cũng cảm tạ Chúa. Như trời mưa tầm tã mà tôi lại chẳng đem dù, gặp phải được chỗ đậu xe gần lại tốt nữa, thì không ngớt lời cảm tạ Thiên Chúa sao được chứ!?. Anh bảo có thế mà em cũng cảm ơn, bộ Chúa ở gần lắm sao mà lo cho em mấy chuyện tầm phào đến thế?. (Anh chị em cũng đừng quên vì chồng tôi anh là đạo theo hiện đang là học sinh tân tòng). Cảm tạ Chúa vì từ khi tôi được ơn Thánh Linh, môi miệng tôi luôn ca tụng Thiên Chúa rất nhân lành của của chúng ta. Gặp chuyện chẳng lành và không hay tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa, vì có thể Chúa đã tránh cho tôi gặp nạn? Ăn dở tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa vì ngoài kia biết bao nhiêu con người gặp đói, không tìm ra một miếng ăn. Mặc rách tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa vì tôi biết sẻ chia với anh chị em đồng loại. Sức khỏe yếu kém và sa sút của tôi, tôi cũng cảm tạ Thiên Chúa, vì có như thế tôi mới hiểu được và thông cảm cho những cái rên xiết nghe rất thấu tai và đau lòng. Nhờ tôi được ơn Chúa Thánh Linh đầy tràn, nên cõi lòng tôi luôn có sự bình an, nhường nhịn, chịu đựng, hy sinh, và tha thứ. Nên tôi biết sống trong khiêm hạ và quên bớt cái tôi của mình; tuy dù cái tôi của tôi nó chẳng là gì thưa anh chị em!.
Cảm tạ, tri ân, và biết ơn là một bổn phận và trách nhiệm của con cái đối với Thiên Chúa vô cùng là Cha rất nhân từ của chúng ta; mà phận làm con không thể thiếu sót được. Chúng ta cứ tưởng tượng xem trong gia đình của chúng ta cũng vậy! Làm cha mẹ thì hầu con hầu cái cả ngày mà không một tiếng than thở ỉ ôi! Chúng ta làm chỉ vì chúng ta quá thương chúng mà hầu như làm cho chúng ra hư hỏng, là vì việc gì chúng ta cũng dành làm lấy mà không để chúng có cơ hội để làm hay tập làm. Tôi thiết nghĩ Chúa Cha trên trời cũng thương yêu chúng ta đến làm vậy, nên không sửa phạt ngay khi chúng ta làm lỗi, mà để chúng ta đi vào sâu trong con đường của tội lỗi, thì đã muộn màng và mất linh hồn rồi còn gì! Mà Thiên Chúa là Đấng lòng lành vô cùng. Ngài thương chúng ta tới độ chính Con của Ngài cũng bị nhân loại đem ra phân xử, nhục mạ, và giết chết trên Thập Tự của năm nào cơ mà!. Sức chịu đựng của Ngài là Cha chúng ta chắc hẳn cũng phải có giới hạn. Ngài đã khuyên răn chúng ta qua bao nhiêu thế kỷ qua, chúng ta cũng không nghe. Bằng chứng là cha ông của chúng ta cũng đã bị sửa phạt mà không chừa. Và không biết đến bao giờ con người mới thôi phạm tội và mất lòng Chúa.
Thôi thì không gì làm cho Ngài nguôi ngoai và chờ đợi chúng ta trở về cùng Ngài, bằng cách hữu hiệu nhất là luôn nhớ đến Ngài và cảm tạ Ngài cho mọi việc, mọi điều, và mọi ngày trong cuộc sống của chúng ta. Hy vọng Ngài sẽ biến đổi, thánh hóa, và thanh tẩy cho chúng ta trong Thánh Thần; để ngày trở về Thiên Đàng của chúng ta là Sự Thật nhưng không là Mơ.