MỘT LÁ PHIẾU CHO VUA GIÊSU
(Cảm nhận ngày lễ chúa GiêsuKitô Vua)
Trước đây 2000 năm đã có một người, không chỉ là người bình thường mà còn rất tầm thường, một người chịu án tử. Anh ta được nhắc đến cho tới hôm nay, nhắc đến không phải vì tội anh phạm nhưng được nhắc đến vì anh đứng cạnh một tội nhân bị kết án oan, tội nhân Giêsu. Không phải hôm nay chúng ta mới biết được vụ án này oan sai nhưng ngày đó sự oan sai đã được xác nhận, không phải chỉ xác nhận bỡi Philatô, “Ta xét thấy Ông ấy không có tội gì đáng chết” (Lc 23,22), nhưng được công bố bởi người tù tầm thường kia: “Ông này đâu có làm điều gì trái” (Lc 23,41).
Ngày sinh ra nếu được nhắc đến cũng chỉ vì sự xuất hiện nhỏ nhoi, khởi đầu cho một phận người; nhưng ngày chết đi sẽ không bao giờ bị bỏ quên, vì đi theo nó là những cách sống lúc còn tại thế. Nhớ người đã mất như một tri ân, như một lời nguyện xin vì chính họ đã nên bệ phóng cho người còn sống tiến về phía trước.
Người tử tù đó, người tử tù bên phải so với THẬP GIÁ VUA đứng giữa trên kia làm sao biết được người tử tù Giêsu bên cạnh là đấng công chính nếu ông không khiêm tốn thấy những yếu hèn của mình, “Chúng ta chịu thế này là đích đáng vì xứng với việc đã làm” ( Lc 23,41), lòng sám hối giúp ông gặp được Chúa để nói với Ngài rằng: “khi Ông vào nước của Ông, xin nhớ đến tôi” (Lc 23,42). Chết mà vẫn còn hy vọng tràn trề; đã phạm tội mà sao lại gọi là TRỘM LÀNH ? Chúng ta nhớ anh vì anh dám tin tưởng vào người bạn tù cùng chung số phận mà hình ảnh người bạn tù Giêsu đó được mô tả lại trong diễn văn chào mừng trong dịp lễ suy tôn vua Giê su hôm nay qua ngòi bút cay đắng của Luca: “Đức Giê su bị nhục mạ” ( Lc 23,36-38 ).
Khi nhắc đến cái chết, tôi lại nhớ đến cái sống. Trong một bài báo mới đây của trang mạng Báo mới.com: Việt Nam có tỷ lệ nạo phá thai ở độ tuổi sinh sản cao nhất ở Đông Nam Á và là một trong những nước có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới, trung bình mỗi phụ nữ Việt Nam nạo phá thai 2,5 lần trong đời.
Có cả một dãy phố giết trẻ em công khai như đoạn phố Giải Phóng và phố Phùng Hưng, Hà Đông vốn được mệnh danh là “chợ” phá thai. Lực lượng nhân viên đứng mời chào khách đông và nhộn nhịp không kém gì một số khu phố ẩm thực của Hà Nội.( Báo Lao động).
Bắt đầu từ tuổi thiếu niên, phần lớn giới trẻ thành thị đã được tập quen dần thái độ lạnh lùng về cái chết, chết là hết, mạng sống con người chẳng đáng quan tâm. Chúng ta không thể trách con cái chúng ta sao quá tàn bạo. Vụ án Nguyễn đức Nghiã hay hình ảnh người bố đập đầu đứa con bảy ngày tuổi, ném ra suối (vnnet 20/11), xã hội lên án, pháp luật trừng trị nhưng làm sao được ! Bạo lực càng lúc càng ghê rợn; máu con người càng ngày càng lạnh. Không thể khác được ngày nào xã hội còn khuyến khích cho tội giết người núp dưới danh nghĩa vì sự phồn vinh, vì sự giàu có của đất nước, vì sợ đất chật người đông nên cần loại bỏ bớt.
Chúng ta chưa thấy tòa án nào ở Việt nam xử tội mẹ giết con, không chỉ giết một lần nhưng 2,5 lần trong đời ! Thật mỉa mai, khi chính những người cha người mẹ như thể có khi là người mạnh miệng nhất lên án hành vi của những vụ giết người nơi này nơi khác…Chắc ở một nơi vô hình nào đó, các em đang hát nhỏ câu hát của Trịnh công Sơn: “Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”.
Có phải vì cái chữ KIẾP NGƯỜI mang lấy thân phận vong thân mà F. Nietzsche muốn cổ súy cho cái đạo lý SIÊU NHÂN và loại trừ Thượng Đế ? Con người hôm nay cũng vậy. Tưởng rằng đẩy lui được Thiên Chúa, con người sẽ được giải phóng; con người cho rằng, tôn giáo dành riêng cho kẻ yếu thế, chứ không dành cho người hùng mạnh. Con người muốn tự quyết định mà không có sự can dự của Thiên Chúa. Chọn con người làm vua chứ không chọn Chúa làm vua, con người có quyền cho ai sống và không cho ai sống và cứ thế “mạnh được yếu thua, may nhờ rủi chịu” ! Thật không còn lạ lẫm gì khi con người không còn thấy Chúa trong anh em dù người anh em đó là chính con cái mình. Óc loại trừ thay cho lòng tha thứ, tính khiêm nhu.
Thế kỷ 21 con người có trọn lành hơn người tử tù trên kia không?- người tử tù cuả thế kỷ thứ nhất.
Hãy bỏ cho VUA GIÊ SU một lá phiếu tín nhiệm trong nhiệm kỳ mới, nhiệm kỳ năm 2010. Ngài rất cần lá phiếu ủng hộ của mỗi chúng ta vì Ngài biết rằng với lá phiếu tín nhiệm ấy chúng ta tìm được lối thoát trong cái xã hội bị tục hóa nặng nề này và như thế phúc lộc là cho chính con người chứ không cho Chúa. Cho tôi sửa lại lời trong bài “Đừng xa em đêm nay” của nhạc sỹ Đức Huy “Hãy ôm em trong tay cho em biết anh cần em” bằng câu “Hãy ôm Chúa trong tim cho Chúa biết con cần Chúa vô cùng”.
(Cảm nhận ngày lễ chúa GiêsuKitô Vua)
Trước đây 2000 năm đã có một người, không chỉ là người bình thường mà còn rất tầm thường, một người chịu án tử. Anh ta được nhắc đến cho tới hôm nay, nhắc đến không phải vì tội anh phạm nhưng được nhắc đến vì anh đứng cạnh một tội nhân bị kết án oan, tội nhân Giêsu. Không phải hôm nay chúng ta mới biết được vụ án này oan sai nhưng ngày đó sự oan sai đã được xác nhận, không phải chỉ xác nhận bỡi Philatô, “Ta xét thấy Ông ấy không có tội gì đáng chết” (Lc 23,22), nhưng được công bố bởi người tù tầm thường kia: “Ông này đâu có làm điều gì trái” (Lc 23,41).
Ngày sinh ra nếu được nhắc đến cũng chỉ vì sự xuất hiện nhỏ nhoi, khởi đầu cho một phận người; nhưng ngày chết đi sẽ không bao giờ bị bỏ quên, vì đi theo nó là những cách sống lúc còn tại thế. Nhớ người đã mất như một tri ân, như một lời nguyện xin vì chính họ đã nên bệ phóng cho người còn sống tiến về phía trước.
Người tử tù đó, người tử tù bên phải so với THẬP GIÁ VUA đứng giữa trên kia làm sao biết được người tử tù Giêsu bên cạnh là đấng công chính nếu ông không khiêm tốn thấy những yếu hèn của mình, “Chúng ta chịu thế này là đích đáng vì xứng với việc đã làm” ( Lc 23,41), lòng sám hối giúp ông gặp được Chúa để nói với Ngài rằng: “khi Ông vào nước của Ông, xin nhớ đến tôi” (Lc 23,42). Chết mà vẫn còn hy vọng tràn trề; đã phạm tội mà sao lại gọi là TRỘM LÀNH ? Chúng ta nhớ anh vì anh dám tin tưởng vào người bạn tù cùng chung số phận mà hình ảnh người bạn tù Giêsu đó được mô tả lại trong diễn văn chào mừng trong dịp lễ suy tôn vua Giê su hôm nay qua ngòi bút cay đắng của Luca: “Đức Giê su bị nhục mạ” ( Lc 23,36-38 ).
Khi nhắc đến cái chết, tôi lại nhớ đến cái sống. Trong một bài báo mới đây của trang mạng Báo mới.com: Việt Nam có tỷ lệ nạo phá thai ở độ tuổi sinh sản cao nhất ở Đông Nam Á và là một trong những nước có tỷ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới, trung bình mỗi phụ nữ Việt Nam nạo phá thai 2,5 lần trong đời.
Có cả một dãy phố giết trẻ em công khai như đoạn phố Giải Phóng và phố Phùng Hưng, Hà Đông vốn được mệnh danh là “chợ” phá thai. Lực lượng nhân viên đứng mời chào khách đông và nhộn nhịp không kém gì một số khu phố ẩm thực của Hà Nội.( Báo Lao động).
Bắt đầu từ tuổi thiếu niên, phần lớn giới trẻ thành thị đã được tập quen dần thái độ lạnh lùng về cái chết, chết là hết, mạng sống con người chẳng đáng quan tâm. Chúng ta không thể trách con cái chúng ta sao quá tàn bạo. Vụ án Nguyễn đức Nghiã hay hình ảnh người bố đập đầu đứa con bảy ngày tuổi, ném ra suối (vnnet 20/11), xã hội lên án, pháp luật trừng trị nhưng làm sao được ! Bạo lực càng lúc càng ghê rợn; máu con người càng ngày càng lạnh. Không thể khác được ngày nào xã hội còn khuyến khích cho tội giết người núp dưới danh nghĩa vì sự phồn vinh, vì sự giàu có của đất nước, vì sợ đất chật người đông nên cần loại bỏ bớt.
Chúng ta chưa thấy tòa án nào ở Việt nam xử tội mẹ giết con, không chỉ giết một lần nhưng 2,5 lần trong đời ! Thật mỉa mai, khi chính những người cha người mẹ như thể có khi là người mạnh miệng nhất lên án hành vi của những vụ giết người nơi này nơi khác…Chắc ở một nơi vô hình nào đó, các em đang hát nhỏ câu hát của Trịnh công Sơn: “Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”.
Có phải vì cái chữ KIẾP NGƯỜI mang lấy thân phận vong thân mà F. Nietzsche muốn cổ súy cho cái đạo lý SIÊU NHÂN và loại trừ Thượng Đế ? Con người hôm nay cũng vậy. Tưởng rằng đẩy lui được Thiên Chúa, con người sẽ được giải phóng; con người cho rằng, tôn giáo dành riêng cho kẻ yếu thế, chứ không dành cho người hùng mạnh. Con người muốn tự quyết định mà không có sự can dự của Thiên Chúa. Chọn con người làm vua chứ không chọn Chúa làm vua, con người có quyền cho ai sống và không cho ai sống và cứ thế “mạnh được yếu thua, may nhờ rủi chịu” ! Thật không còn lạ lẫm gì khi con người không còn thấy Chúa trong anh em dù người anh em đó là chính con cái mình. Óc loại trừ thay cho lòng tha thứ, tính khiêm nhu.
Thế kỷ 21 con người có trọn lành hơn người tử tù trên kia không?- người tử tù cuả thế kỷ thứ nhất.
Hãy bỏ cho VUA GIÊ SU một lá phiếu tín nhiệm trong nhiệm kỳ mới, nhiệm kỳ năm 2010. Ngài rất cần lá phiếu ủng hộ của mỗi chúng ta vì Ngài biết rằng với lá phiếu tín nhiệm ấy chúng ta tìm được lối thoát trong cái xã hội bị tục hóa nặng nề này và như thế phúc lộc là cho chính con người chứ không cho Chúa. Cho tôi sửa lại lời trong bài “Đừng xa em đêm nay” của nhạc sỹ Đức Huy “Hãy ôm em trong tay cho em biết anh cần em” bằng câu “Hãy ôm Chúa trong tim cho Chúa biết con cần Chúa vô cùng”.