Chúa Nhật Thứ 34 Mùa Thường Niên, Năm C
Trước tiên chúng ta phải cảm tạ Thiên Chúa Cha đã yêu thương con cái nhân loại, một tình yêu bao la không bờ bến. Ngài chỉ đòi hỏi nhân loại chúng ta tự ngàn xưa và nay là hãy sống một cuộc sống lành mạnh và thánh thiện. Trước kính mến một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự, sau lại yêu người như mình ta vậy!. Thế mà xem ra không một con cái trần gian nào của Chúa có thể theo được 2 giới răn vô cùng dễ dàng đó!??. Thế mà xem ra không ai muốn giữ 2 giới răn đó của Chúa. Con người nhân loại chúng ta thật xem thường 2 giới răn ấy! Có nghĩa là xem thường một Thiên Chúa rất quyền năng của chúng ta. Có phải vì chúng ta quá ỷ y vào tình yêu của Ngài đã dành cho chúng ta mà tất cả đã trở thành như hư hỏng và bất trị?.
Trong thời Cựu Ước, chúng ta thấy được Thiên Chúa Cha, Ngài nghiêm khắc vô cùng, đối với những con cái hư hỏng, tội lỗi, và sa đọa của Ngài. Như chuyện gia đình ông Noah cả thành bị Thiên Chúa Cha giáng phạt chẳng hạn, thì không ai mà không được biết. Con người ta thì đang linh đình ăn uống, nhậu nhẹt, bê tha, đàng điếm, tội lỗi; không ai biết sẽ xẩy ra chuyện gì thật kinh khủng ngay trên bản thân, gia đình, và bạn bè của họ?. Chuyện của Noah, Chúa đã cho một trận mưa lũ dài suốt 40 ngày đêm, chỉ có gia đình ông Noah và gia súc của ông là được sống sót, còn tất cả mọi thứ từ con người cho đến súc vật và tất cả trên mặt đất đều bị chết trôi và không còn thấy sự sống nào cả!. Kế đến là chuyện Chúa đã sửa phạt một thành tội lỗi khác; đứng xa xa chỉ thấy cả thành là một biển lửa đỏ. Từ con người, súc vật, và tất cả mặt đất đã bị thiêu hủy và tàn rụi; thành một đống tro tàn khổng lồ khác hơn chuyện của Noah là cả thành đã chết vì nước lũ.
Sau hai chuyện trên và những chuyện sửa dậy rất ngặt của Chúa xem chừng như làm cho Ngài cảm thấy quá tay chăng!?. Con người đã lên tiếng kêu ca và trách oán Ngài quá chăng? Vì Ngài đã trừng trị con cái của Ngài không dung tha, không tha thứ, không cho họ có thời gian ăn năn hối lỗi, và biến họ mất tiêu luôn không còn một dấu vết gì cả!. Chắc Ngài đã cảm thấy rằng sự sửa dậy của Ngài không là thích nghi và không đúng cách với con người trần gian nên Ngài đã thay đổi bằng một cách khác thích nghi hơn và hữu hiệu hơn. Cách này Ngài nghĩ rằng có tình người hơn và giúp cho con người hướng thiện hoàn hảo hơn; không gì bằng chính Con Người sẽ dậy cho con người. Và Ngài đã ban cho nhân loại chúng ta chính Con yêu quý duy nhất của Ngài là Đức Chúa Giêsu; Ngôi Hai Thiên Chúa ra đời, được sinh hạ xuống trần trong hang Bêlem của một đêm đông thật lạnh giá có tuyết phủ dầy. Dưỡng phụ và dưỡng mẫu của Ngài không ai khác là Đức Mẹ Đồng Trinh Maria và Thánh Cả Giuse. Cả hai đã giữ tiết trinh và thề một lòng sống dâng mình cho Thiên Chúa. Sự tuyển chọn của Đức Chúa Cha, tìm Người trần thế để xứng đáng với chức bậc làm cha mẹ nuôi cho con của Ngài quả thật không sai và rất xứng đáng. Và thế là Con Chúa Đức Giêsu, Ngài đã được sinh ra đời.
Trước tiên chúng ta phải cảm tạ Thiên Chúa Cha đã yêu thương con cái nhân loại, một tình yêu bao la không bờ bến. Ngài chỉ đòi hỏi nhân loại chúng ta tự ngàn xưa và nay là hãy sống một cuộc sống lành mạnh và thánh thiện. Trước kính mến một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự, sau lại yêu người như mình ta vậy!. Thế mà xem ra không một con cái trần gian nào của Chúa có thể theo được 2 giới răn vô cùng dễ dàng đó!??. Thế mà xem ra không ai muốn giữ 2 giới răn đó của Chúa. Con người nhân loại chúng ta thật xem thường 2 giới răn ấy! Có nghĩa là xem thường một Thiên Chúa rất quyền năng của chúng ta. Có phải vì chúng ta quá ỷ y vào tình yêu của Ngài đã dành cho chúng ta mà tất cả đã trở thành như hư hỏng và bất trị?.
Trong thời Cựu Ước, chúng ta thấy được Thiên Chúa Cha, Ngài nghiêm khắc vô cùng, đối với những con cái hư hỏng, tội lỗi, và sa đọa của Ngài. Như chuyện gia đình ông Noah cả thành bị Thiên Chúa Cha giáng phạt chẳng hạn, thì không ai mà không được biết. Con người ta thì đang linh đình ăn uống, nhậu nhẹt, bê tha, đàng điếm, tội lỗi; không ai biết sẽ xẩy ra chuyện gì thật kinh khủng ngay trên bản thân, gia đình, và bạn bè của họ?. Chuyện của Noah, Chúa đã cho một trận mưa lũ dài suốt 40 ngày đêm, chỉ có gia đình ông Noah và gia súc của ông là được sống sót, còn tất cả mọi thứ từ con người cho đến súc vật và tất cả trên mặt đất đều bị chết trôi và không còn thấy sự sống nào cả!. Kế đến là chuyện Chúa đã sửa phạt một thành tội lỗi khác; đứng xa xa chỉ thấy cả thành là một biển lửa đỏ. Từ con người, súc vật, và tất cả mặt đất đã bị thiêu hủy và tàn rụi; thành một đống tro tàn khổng lồ khác hơn chuyện của Noah là cả thành đã chết vì nước lũ.
Sau hai chuyện trên và những chuyện sửa dậy rất ngặt của Chúa xem chừng như làm cho Ngài cảm thấy quá tay chăng!?. Con người đã lên tiếng kêu ca và trách oán Ngài quá chăng? Vì Ngài đã trừng trị con cái của Ngài không dung tha, không tha thứ, không cho họ có thời gian ăn năn hối lỗi, và biến họ mất tiêu luôn không còn một dấu vết gì cả!. Chắc Ngài đã cảm thấy rằng sự sửa dậy của Ngài không là thích nghi và không đúng cách với con người trần gian nên Ngài đã thay đổi bằng một cách khác thích nghi hơn và hữu hiệu hơn. Cách này Ngài nghĩ rằng có tình người hơn và giúp cho con người hướng thiện hoàn hảo hơn; không gì bằng chính Con Người sẽ dậy cho con người. Và Ngài đã ban cho nhân loại chúng ta chính Con yêu quý duy nhất của Ngài là Đức Chúa Giêsu; Ngôi Hai Thiên Chúa ra đời, được sinh hạ xuống trần trong hang Bêlem của một đêm đông thật lạnh giá có tuyết phủ dầy. Dưỡng phụ và dưỡng mẫu của Ngài không ai khác là Đức Mẹ Đồng Trinh Maria và Thánh Cả Giuse. Cả hai đã giữ tiết trinh và thề một lòng sống dâng mình cho Thiên Chúa. Sự tuyển chọn của Đức Chúa Cha, tìm Người trần thế để xứng đáng với chức bậc làm cha mẹ nuôi cho con của Ngài quả thật không sai và rất xứng đáng. Và thế là Con Chúa Đức Giêsu, Ngài đã được sinh ra đời.