LÀM SAO ĐỂ MỞ RỘNG VƯƠNG QUYỀN CỦA ĐỨC KITÔ

Hôm nay là Chúa Nhật cuối cùng của năm phụng vụ, Hội Thánh long trọng mừng Lễ Đức Kitô làm Vua Vũ Trụ. Lễ này được Đức Giáo Hoàng Piô XI lập ra năm 1925 để chống lại sự lan tràn của thuyết Thế Tục và Vô Thần trong thời đại của Ngài. Lễ này còn được gọi là ‘Lễ Tư Tưởng” vì lễ không mừng một biến cố trong cuộc đởi Chúa Giêsu mà mừng một số bình diện của căn tính của Người. Trong lễ này chúng ta nhìn nhận và tôn Đức Kitô làm Đấng Cai Trị mọi loài. Lễ Đức Kitô làm Vua lúc đầu là lễ Thăng Thiên, lễ Hội Thánh mừng Đức Kitô được tôn vinh, đội triều thiên vinh hiển bên hữu Đức Chúa Cha. Hội Thánh mừng Lễ Đức Kitô làm vua hôm nay nhằm mục đích nhắc nhở cho chúng ta rằng Lễ này là lễ quan trọng nhất trong năm phụng vụ và kết thúc năm phụng vụ. Là Kitô hữu chúng ta cũng thừa hưởng vương quyền của Đức Kitô khi lãnh Bí Tích Thanh Tẩy. Chúng ta phải làm gì để Vương Quyền của Đức Kitô được lan rộng khắp nơi?

Các bài đọc không cho phép chúng ta nhìn đến vương quyền của Đức Kitô theo kiểu thế gian.

Con người thường lẫn lộn quyền bính và danh vọng thế gian với uy quyền của Thiên Chúa và lòng nhân lành của Đấng Cứu Thế. Lễ Đức Kitô làm Vua gắn liền vương quyền cứu độ của Người với thập giá. Thật là một sự ngược đời mà thế gian không tài nào hiểu nổi. Chúng ta được cứu độ nhờ Vua của chúng ta chết cách khủng khiếp và nhục nhã trên thập giá, bị bằng hữu và những kẻ mà Người đến để cứu độ phản bội. Vua Giêsu chiến thắng thế gian, tội lỗi và quyền lực tối tăm vào lúc mà người ta nghĩ rằng Người bất lực nhất.

Trong Tin Mừng Thánh Luca, còn nổi bật một cảnh ngược đời khác. Một tên tử tội bị đóng đinh bên cạnh Người đã tuyên xưng đức tin vào Người. Còn bọn lý hình cũng gián tiếp tuyên xưng Người là Vua. Những kẻ chế nhạo Người lại công bố sự thật về căn tính của Người. Ba lời chế nhạo này song song với ba cám dỗ của Satan trong Luca 4:1-13.

1.. Lời chế nhạo của dân chúng "Nó đã cứu được kẻ khác thì hãy tự cứu mình đi, nếu nó thật là Đấng Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn"(Lc 23:35) là lời thách thức Chúa Giêsu dùng quyền năng của Người để cứu mình khỏi chết. Thách thức này tương đương với cám dỗ thứ nhất của Satan trong hoang địa: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này thành bánh” (Lc 4:4) để thỏa mãn cơn đói của Người.

2. Lời thách đố của lý hình “Nếu ông là vua dân Do-thái, ông hãy tự cứu mình đi” (Lc 23:37). Việc làm vua hay muốn quyền hành cũng là cám dỗ của Satan khi nó bảo Chúa Giêsu nếu thờ nó thì nó sẽ cho Người tất cả quyền hành và vinh hoa của thế gian (x. Lc 4:6-7). Thỏa hiệp hay nhượng bộ thế gian để nắm quyền hành là con đường ngắn nhất để thành công của các chính trị gia ngày nay, nhưng quyền bính này không bền. Còn nắm được quyền bính nhờ làm theo Thánh Ý Thiên Chúa thì chỉ có một mình Chúa Giêsu và những ai “từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Người” (Lc 9:23) mới có thể làm được. Và quyền bính này tồn tại đến muôn đời.

3. Lời chế nhạo của tên trộm bên trái "Nếu ông là Đấng Kitô, hãy tự cứu ông và cứu chúng tôi nữa"(Lc 23:39) cũng chẳng khác gì thách đố của Satan khi nó đưa Người lên nóc Đền Thờ “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì hãy tự nhảy xuống…” (Lc 4:9-11). Quyền hành đi đôi với danh vọng. Nếu Chúa Giêsu biểu diễn bước xuống thập giá một cách ngoạn mục hay bay là là từ nóc Đền Thờ xuống đất trong ngày đại lễ ở Giêrusalem thì chắc dân chúng đã tranh nhau mà theo Người. Nhưng Người đã chọn chinh phục nhân loại bằng một cách khó khăn nhất là vâng lời Cha Người đến chết, và chết trên thập giá (Ph 2:8). Vì Người biết rằng tất cả danh vọng thế gian đều tạm bợ, và những ai theo Người vì những biểu diễn ngoạn mục chỉ là những kẻ qua đường chứ không thể làm môn đệ Người được.

Vậy căn tính của Người là gì và vương quyền của Người là loại vương quyền nào?

Tường thuật của Thánh Luca cho chúng ta thấy rằng căn tính của Chúa Giêsu là căn tính của một người Con nhất quyết làm theo Ý Chúa Cha bằng mọi giá. Vương quyền của Đức Kitô là vương quyền bác ái, vương quyền quên mình để phục vụ người khác, một vương quyền mà thế gian này không thể thắng nổi, dù bằng cái chết. Vương quyền của Người từ cây gỗ thập giá thực sự đã khai mạc một triều đại bác ái cùng đem lại ơn cứu độ cho những người tội lỗi và những ai bị xã hội ruồng bỏ.

Cảnh tượng Đức Kitô làm Vua được diễn tả trong Tin Mừng hôm nay hoàn toàn trái ngược với quan niệm thế tục của chúng ta về một ông vua hay một lãnh tụ. Người không ngồi chễm chệ trên ngai vàng. Người không đón nhận những lời ca tụng của dân chúng và chúc mừng của ngoại giao đoàn. Đây là một cảnh tàn bạo và giết người, một biến cố kinh hoàng, mà lại được quyền năng của Thiên Chúa biến đổi thành nơi ân sủng và là công trình của Đức Kitô để cứu độ chúng ta (GLCG 312). Như thế thì Thánh Giá chính là ngai của Đức Kitô Vua, Đấng là Chúa và là Đấng Cai Trị trên một quyền lực, Đấng làm đảo lộn và lật đổ mọi toan tính của thế gian.

Giáo huấn Công Giáo đoan xác rằng uy quyền của Đức Kitô bao trùm hết cả lịch sử nhân loại (GLCG 450). Người cai trị trên mọi thế lực trần gian và quyền bính thần thiêng (GLCG 668). Như thế có nghĩa là gì? Trước hết, điều đó có nghĩa là Đức Chúa Giêsu Kitô là Đấng Cứu Chuộc mọi người. Nhờ cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh, Người đã đem lại ơn cứu độ cho các thế hệ đã qua, hiện tai và tương lai, là điều mà chúng ta không thể tự mình làm được. Thứ đến, không một thực thể hay một người nào trên thế gian có thể cao trọng hơn Chúa Giêsu; vương quyền của Người thượng đẳng, và mọi người, mọi vật đều phải quy phục quyền lực của tình yêu cứu độ và sự thiện hảo của Người.

Vương Quyền của Đức Kitô trong thời đại chúng ta

Ngày nay chúng ta cần Vương Quyền của Đức Kitô hơn bao giờ hết. Quyền lực sự dữ đang cai trị thế gian. Người ta đang cố tình đầu độc con người, nhất là giới trẻ, bằng những chủ thuyết tương đố, thế tục, khoái lạc, vô thần, duy vật, phóng túng và tiêu thụ. Ở các quốc gia Âu Mỹ, người Công Giáo đang bị bách hại một cách tinh vi qua những luật lệ về sức khỏe và chống kỳ thị. Người ta đang bóp méo chính những học thuyết xã hội Công Giáo để đánh lừa người Công Giáo. Chúng ta không còn cách nào khác để chống lại những quyền lực tối tăm này ngoài cách cậy nhờ vào Vương Quyền của Đức Kitô.

Bao lâu còn sống trong thế gian, chúng ta là những kẻ lữ hành đang tiến về Nước Trời, cho nên phải phải tùng phục quyền bính của con người, nhưng chúng ta vẫn phải tuyệt đối trung thành với một mình Đức Kitô mà thôi. Nếu cần, chúng ta phải sẵn sàng chết cho Đức Kitô, Vua của chúng ta, thay vì nhượng bộ những quyền lực tối tăm. Ba cám dỗ mà Vua Kitô chịu trên thập giá cũng là ba cám dỗ mà thế gian đang dành cho chúng ta. Muốn chiến thắng chúng, chúng ta phải ờ lại trên thập giá với Vua Giêsu, chứ không nhượng bộ, dù chỉ một ly. Chúng ta phải biết trả lời quyền bính thế gian như Thánh Phêrô: “Chúng tôi phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người ta” (Cv 5:29) khi mà những luật lệ của họ trái ngược với giáo huấn của Vua Kitô và Tình Yêu Thiên Chúa.

Là Kitô hữu, chúng ta được chia sẻ Vương Quyền của Đức Kitô qua Bí Tích Thánh Tẩy. Như thế chính chúng ta là những người có sứ mệnh làm cho Vương Quyền của Người lan rộng trên thế gian để đánh tan bóng tối tội lỗi. Như Công Đồng Vaticanô II ghi nhận, “trong mầu nhiệm của lịch sử nhân loại, Hội Thánh và các phần tử của mình phục vụ để biến các việc làm thường nhật thành ra có ý nghĩa sâu xa hơn (Gaudeum et Spes, 40). Ý nghĩa sâu xa đó là Vương Quyền của Đức Kitô và của hành động cứu độ của Người trong lịch sử.

Làm sao để biến các việc làm thường nhật thành ra có ý nghĩa sâu xa hơn?

Vua Kitô đã ban cho chúng ta một phương tiện để biến các việc làm thường nhật thành ra có ý nghĩa sâu xa hơn. Phương tiện ấy chính là bí tích Thánh Thể, trong đó Người cho phép chúng ta kết hợp những hy sinh nhỏ mọn thường nhật của mình với Hy Lễ Cứu Độ vĩnh cửu trên Thập Giá của Người mà dâng lên Thiên Chúa Cha. Nếu chúng ta biết biến cuộc đời của mình thành một Thánh Lễ nối dài, thì từng giây từng phút trong đời chúng ta sẽ đều có một ý nghĩa cứu độ rất sâu xa và làm cho Vương Quyền của Đức Kitô lan rộng đến tâm hồn những người chung quanh mình ở gia đình, tại sở làm hay trường học và trong giáo xứ chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy thống trị lòng con. Xin cho con biết noi gương Đức Mẹ biết luôn nói tiếng “xin vâng” trong mọi hoàn cảnh để Vương Quyền của Chúa bao phủ lòng con và lan tỏa đến tất cả những người Chúa trao cho con. Amen.