QUEN MẮT
Theo tập quán của đời nhà Đường, khi tiệc rượu lên đến đỉnh cao thì chủ nhân mời ca kỷ hát xướng đến hát làm vui cho khách.
Theo truyền thuyết, một lần nọ Tư Không Lê Thân vì rất ngưỡng mộ nhà thơ lớn là Lưu Vũ Tích, nên đặc biệt dọn tiệc tại nhà và mời ông ta đến. Trong nhà của Lê Thân có một ca kỷ đặc biệt rất đẹp vừa có khí chất, Lưu Vũ Tích nhìn thấy thì rất thích, lập tức ngâm lên một bài thơ, trong thơ ngoài việc khen ngợi mái tóc của cô ca kỹ đẹp và bài hát hay, còn nói với Lê Thân: “Tư không kiến quan hổn thường sự, não loạn Giang Nam thích sứ trường”, ý nói là: “Trường hợp này thì Tư Không nhìn quen rồi nên không có gì là cảm giác, nhưng lại quấy rối tâm hồn của Giang Nam thích sứ là tôi”.
(Bản sự thơ, tình cảm)
Suy tư:
Cái gì nhìn quen rồi thì không lấy làm lạ, như cái nhà xây rất đẹp nhưng ngày nào cũng nhìn thì không thấy là đẹp; việc gì thường xuyên xảy ra thì không lấy gì làm khó chịu, như chồng uống rượu quen rồi thì vợ con chẳng lấy gì làm ngạc nhiên...
Đời sống tâm linh của người Ki-tô hữu cũng thế, phạm những tội nhẹ quen rồi thì không lấy làm áy náy khi nói dối, ăn cắp vặt quen rồi thì lương tâm không cảm thấy “động đậy” gì cả, thế rồi một ngày nào đó phạm tội trọng mà cũng chẳng cảm thấy lương tâm lên án hay “nhúc nhích” thì coi như linh hồn đã chết rồi vậy. Một cái chết cho linh hồn được báo trước bởi những tội nhẹ mà họ đã phạm, bởi vì tội nhẹ thì giống như bệnh ung thư trong giai đoạn đầu không có triệu chứng gì cả, đùng một cái bác sĩ tuyên bố ung thư giai đoạn chót, hết thuốc chữa, đem về nhà...chờ chết.
Tập nhạy cảm trước vấn đề tội nhẹ, để rồi cảm thấy lương tâm phản ứng mạnh khi chúng ta phạm tội trọng, có như thế thì dù có nhìn quen rồi (phạm tội nhẹ) thì vẫn cứ cảm thấy có cảm giác (lương tâm áy náy), như thế thì chúng ta mới giữ được tâm hồn thanh thản và bình an.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Theo tập quán của đời nhà Đường, khi tiệc rượu lên đến đỉnh cao thì chủ nhân mời ca kỷ hát xướng đến hát làm vui cho khách.
Theo truyền thuyết, một lần nọ Tư Không Lê Thân vì rất ngưỡng mộ nhà thơ lớn là Lưu Vũ Tích, nên đặc biệt dọn tiệc tại nhà và mời ông ta đến. Trong nhà của Lê Thân có một ca kỷ đặc biệt rất đẹp vừa có khí chất, Lưu Vũ Tích nhìn thấy thì rất thích, lập tức ngâm lên một bài thơ, trong thơ ngoài việc khen ngợi mái tóc của cô ca kỹ đẹp và bài hát hay, còn nói với Lê Thân: “Tư không kiến quan hổn thường sự, não loạn Giang Nam thích sứ trường”, ý nói là: “Trường hợp này thì Tư Không nhìn quen rồi nên không có gì là cảm giác, nhưng lại quấy rối tâm hồn của Giang Nam thích sứ là tôi”.
(Bản sự thơ, tình cảm)
Suy tư:
Cái gì nhìn quen rồi thì không lấy làm lạ, như cái nhà xây rất đẹp nhưng ngày nào cũng nhìn thì không thấy là đẹp; việc gì thường xuyên xảy ra thì không lấy gì làm khó chịu, như chồng uống rượu quen rồi thì vợ con chẳng lấy gì làm ngạc nhiên...
Đời sống tâm linh của người Ki-tô hữu cũng thế, phạm những tội nhẹ quen rồi thì không lấy làm áy náy khi nói dối, ăn cắp vặt quen rồi thì lương tâm không cảm thấy “động đậy” gì cả, thế rồi một ngày nào đó phạm tội trọng mà cũng chẳng cảm thấy lương tâm lên án hay “nhúc nhích” thì coi như linh hồn đã chết rồi vậy. Một cái chết cho linh hồn được báo trước bởi những tội nhẹ mà họ đã phạm, bởi vì tội nhẹ thì giống như bệnh ung thư trong giai đoạn đầu không có triệu chứng gì cả, đùng một cái bác sĩ tuyên bố ung thư giai đoạn chót, hết thuốc chữa, đem về nhà...chờ chết.
Tập nhạy cảm trước vấn đề tội nhẹ, để rồi cảm thấy lương tâm phản ứng mạnh khi chúng ta phạm tội trọng, có như thế thì dù có nhìn quen rồi (phạm tội nhẹ) thì vẫn cứ cảm thấy có cảm giác (lương tâm áy náy), như thế thì chúng ta mới giữ được tâm hồn thanh thản và bình an.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com