TỬ KIỀU HẠI BẠN
Tây Quách Tử Kiều, Công Tôn Nguỵ Tuỳ và Thiệp Hư cùng nhau cải trang xuất hành.
Đêm về, trèo qua tường của người hàng xóm, người hàng xóm rất ghét, nên từ nơi chổ họ nhảy tường đào một cái hố làm một nhà xí.
Một đêm nọ, họ lại nhảy tường, Tây Quách Tử Kiều nhảy vào trong hố phân, nhưng không nói tiếng nào, rồi lại ra hiệu gọi Công Tôn Nguỵ Tuỳ, Thiệp Hư cũng nhảy vào trong hố phân.
Nguỵ Tuỳ vừa muốn báo cho Thiệp Hư biết, Tử Kiều bèn gấp rút chận miệng nói : “Đừng có nói”.
Một lúc sau, Thiệp Hư nhảy xuống và cũng rơi trong hố phân, Tử Kiều mới nói với Công Tôn Nguỵ Tuỳ rằng : “Tôi chỉ muốn anh ta đừng có cười nhạo chúng ta”.
(Úc Li tử)
Suy tư :
Im lặng là vàng, nhưng không phải lúc nào im lặng cũng là vàng, bởi vì có những thứ im lặng là vàng và cũng có thứ im lặng là hại người.
Cha mẹ thấy con cái sai lỗi mà không dạy, đây là sự im lặng hại con.
Thấy kẻ bề dưới sai lỗi mà bề trên im lặng, đây là im lặng chết người.
Thấy bạn bè sai lỗi mà không nhắc nhở, đây là thứ im lặng hại bạn.
Thiên Chúa ban cho chúng ta một trí tuệ không đến nỗi tệ lắm, là để chúng ta có đủ khôn ngoan tìm cách giúp đỡ anh em khi họ làm điều sai trái, bởi vì “sửa dạy nhau trong Đức Ái” chính là tinh thần yêu thương của Chúa Kitô dạy.
Im lặng là vàng, nhưng lên tiếng nhắc nhở khi anh em sai lỗi thì đó là lời nói quý hơn vàng vậy.
Tây Quách Tử Kiều, Công Tôn Nguỵ Tuỳ và Thiệp Hư cùng nhau cải trang xuất hành.
Đêm về, trèo qua tường của người hàng xóm, người hàng xóm rất ghét, nên từ nơi chổ họ nhảy tường đào một cái hố làm một nhà xí.
Một đêm nọ, họ lại nhảy tường, Tây Quách Tử Kiều nhảy vào trong hố phân, nhưng không nói tiếng nào, rồi lại ra hiệu gọi Công Tôn Nguỵ Tuỳ, Thiệp Hư cũng nhảy vào trong hố phân.
Nguỵ Tuỳ vừa muốn báo cho Thiệp Hư biết, Tử Kiều bèn gấp rút chận miệng nói : “Đừng có nói”.
Một lúc sau, Thiệp Hư nhảy xuống và cũng rơi trong hố phân, Tử Kiều mới nói với Công Tôn Nguỵ Tuỳ rằng : “Tôi chỉ muốn anh ta đừng có cười nhạo chúng ta”.
(Úc Li tử)
Suy tư :
Im lặng là vàng, nhưng không phải lúc nào im lặng cũng là vàng, bởi vì có những thứ im lặng là vàng và cũng có thứ im lặng là hại người.
Cha mẹ thấy con cái sai lỗi mà không dạy, đây là sự im lặng hại con.
Thấy kẻ bề dưới sai lỗi mà bề trên im lặng, đây là im lặng chết người.
Thấy bạn bè sai lỗi mà không nhắc nhở, đây là thứ im lặng hại bạn.
Thiên Chúa ban cho chúng ta một trí tuệ không đến nỗi tệ lắm, là để chúng ta có đủ khôn ngoan tìm cách giúp đỡ anh em khi họ làm điều sai trái, bởi vì “sửa dạy nhau trong Đức Ái” chính là tinh thần yêu thương của Chúa Kitô dạy.
Im lặng là vàng, nhưng lên tiếng nhắc nhở khi anh em sai lỗi thì đó là lời nói quý hơn vàng vậy.