"Càng cao trí tuệ, càng cao ngạo nhiều" là cá tánh rất thường tình của nhiều anh chị em đối xử rất khiếm nhã với nhau. Tôi không hiểu tại sao có rất nhiều người cứ phải xỉ nhục hay coi thường người đối diện, trong từng câu nói của họ, và trước mặt mọi người?. Có phải đó là lề luật bất bình thường của những con người tham sĩ diện muốn cho được nổi nang trước đám đông chăng? Chứng minh cho mọi người thấy rằng họ có quyền làm thế vì họ có vai vế và là người quan trọng trong xã hội; mà bất cứ ai cũng phải chấp nhận lối nói hay đối thoại với người một cách xống xược và chói tai của họ như thế?. Quả thật trường đời thường thì như thế đấy thưa anh chị em!. Những con người này chúng ta thường thấy trong đám đông họ thích được làm cho họ nổi nang hơn, là người quan trọng nhất trong một buổi họp hay một buổi tiệc. Rất nhiều khi họ muốn được nhiều người để ý tới (chỉ mình họ thôi!) cho nên bất kỳ câu nói gì, khôi hài, nghiêm trọng, hay một hành động gì của họ, xem ra rất là lố lăng, bất lịch sự, thô lỗ, và thiếu sự khiêm tốn tối thiểu. Có phải vì những con người này họ thiếu bản lãnh và thiếu tự tin hay không??.

"Hạ người là hạ chính mình", tôi thấy rất đúng vì tư cách của một người đáng kính trọng và được nhiều người nể nang, thường hãy nâng người anh chị em thấp kém của mình lên, để chính mình cũng được thiên hạ nâng lên, vì có phải chức phận, vai vế, và quyền hành, đã nằm trong tay của mình, thì không cớ gì phải hành xử một cách hà khắc, bạo lực, bạo tàn, với người anh chị em dưới mình. Trước mặt mọi người và trước mặt Thiên Chúa, thì người ấy mới đáng được khen thưởng. Vì anh đã biết hạ mình xuống và khiêm nhường trước mặt mọi người, và là một chuyện làm rất hiếm thấy ở nơi một con người có quyền cao chức trọng.

Anh có học, có bằng cấp cao, có tiền của nhiều, quyền cao chức trọng, anh cũng không được người đời nể trọng đâu thưa anh! Vì sao? Vì thật ra tất cả những gì anh đang có, chỉ có một mình anh hay gia đình anh đang tận hưởng đấy thôi! Chứ có mấy ai nhờ vả gì được anh đâu! Cũng chẳng mấy ai thèm đến vay nợ nhà anh, do đó sự lố lăng quá đáng của anh chỉ làm cho người đời cười chê, dè biểu; và tiếc quá cho một con người cả đời chỉ biết sống ích kỷ, chỉ biết tom góp cho chính mình. Tiếc quá cho một con người có học mà có tư cách của một con người ngoài chợ hay băng đảng ngoài đời. Lẽ ra công trình học tập của anh, đi theo sự giáo huấn của cha mẹ anh, phải làm cho anh trở thành một con người giúp ích cho chính anh, gia đình, xã hội, và cho tổ quốc của anh chứ!. Lẽ ra với những cố gắng, với số vốn cha mẹ anh bỏ ra, và thành quả của anh sẽ giúp anh trở thành một con người hữu dụng và trở nên thánh hơn trong một xã hội mà thành phần nghèo nhiều hơn giầu, xấu xa nhiều hơn tốt lành này chứ!?. Vâng, thật là tiếc quá!!!.

Trong cách xử sự giữa con người với nhau, hằng ngày cho tôi thấy có rất nhiều anh chị em quả xem trời và người không có ký lô gram nào cả!. Học cao có bằng cấp cao thì đã là gì chứ!? Anh học cao nhưng còn nhiều người học cao hơn anh nữa cơ mà! Cớ gì mà anh phải chứng minh cái học cao hiểu rộng đó của anh mà đi khinh rẻ anh chị em của mình? Cái hay của anh nó nằm trong khuôn khổ trong luật lệ bắt anh phải theo, vì đó là những gì anh được học và đem ra thực hành, nhưng đâu phải thế rồi anh chê bai khinh rẻ và coi thường anh chị em của mình, khi Chúa ban cho họ một tài năng riêng, một cá tánh riêng, và một chương trình riêng Chúa đã sắp đặt và dành sẵn cho họ. Thay vì anh cũng phải cảm ơn Thiên Chúa cho họ tuy dù rằng họ nghèo, thiếu cái ăn cái mặc, thất học, nhưng họ tự tay làm hàm nhai mà không là ung nhọt và là thành phần ăn bám của xã hội; chẳng lẽ thế rồi anh ghen cả những gì Chúa ban cho họ hằng ngày dùng đủ hay sao? Chẳng lẽ anh lại ghen với lòng thương xót của Chúa đối với những người thấp kém hơn anh sao?. Thế thì anh nhỏ bé và tội nghiệp quá!

Nếu ai tự cho mình là hay là giỏi thì trước hết hãy xấp mình cảm tạ Thiên Chúa ban cho ta được có cơ hội được sinh ra trong một gia đình giầu có, đi học có xe đưa xe rước, có kẻ ăn người hầu, có của cha mẹ để sẵn cho mà cả đời ăn không hết; mà có chắc của cha mẹ anh là của làm ra trong lương thiện?. Kế đến anh có được chức vụ và quyền hành dù anh đang sống ở đâu chăng nữa, anh cũng nên nhớ rằng đó là ơn ban của Chúa dành cho riêng anh, thì cũng phải nhớ mà san sẻ với những nơi khốn cùng và tất cả anh chị em có nhu cầu.

Cùng là con cái Chúa nhân lành, Ngài ban cho mỗi người những nén bạc khác nhau, và rồi Ngài sẽ đòi lại nơi từng người một cho tương xứng với những gì Ngài đã ban ơn. Chúa ban cho riêng anh đến 10 nén bạc, thật đó là điều bất hạnh cho anh, vì Chúa sẽ đòi lại nhiều nếu anh bây giờ không biết ra sức tu tâm tu đức làm việc bác ái cho thật nhiều. Còn nếu Chúa ban cho anh 5 hay 2 nén bạc thì cũng còn là điều khốn khó cho anh, vì nếu anh không lo làm ăn cho có lợi để trả cho Chúa phần lời thì anh cũng là phường vô dụng trước mặt Chúa. Còn chúng tôi vì là phận hèn trước mặt Chúa, nên Chúa chỉ ban cho có 1 nén bạc, nhưng hiểu được rằng Ngài ban cho chúng tôi có một chương trình riêng biệt cho những ai có khả năng và vốn liếng chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu; và biết rằng Ngài rất nhân từ không nỡ đòi hỏi nơi chúng tôi nhiều hơn khi chúng tôi thật là người vô dụng và là tật nguyền của Chúa, so với những anh chị em khác có nhiều tài năng trội hơn chúng tôi.

Điều mà chúng ta ai cũng được nghe qua là nếu chúng ta không muốn người khác làm cho chúng ta những điều xấu và không tốt lành, thì chúng ta cũng chớ làm cho người phải đau khổ. Nhất là mắng nhiếc, xỉ nhục người, trong tư cách chủ và tớ trước mặt mọi người, là điều không nên và không phải là con cái Thiên Chúa đâu!. Người giầu có trong bài Tin Mừng và anh nghèo ghẻ chốc Lazarô kia dậy cho chúng ta bài học là sống phải biết xót thương. Anh nhà giầu có kia phải sa hỏa ngục chỉ vì anh lơ đãng, thờ ơ, và vô tình; thử hỏi nếu chúng ta là những con người giầu có mà còn sử xự tệ hơn anh nhà giầu có kia, thì tội lỗi của chúng ta phải chịu ở đời sau còn kinh hồn như thế nào nữa đây???.

Những lời nói "ác ý" của chúng ta thường trao cho nhau là những lời lẽ mang lại sự đau đớn và nặng lòng biết bao, chẳng khác nào như con dao không lưỡi, nó cắt từng thớ thịt của chúng ta. Giết người không cần gươm đao chỉ vì những lời nói độc địa từ trong con người của chúng ta chúng phun ra như rắn như rết vậy!. Có phải một lời nói tốt lành sẽ giúp chúng ta trở thành thánh; còn một lời nói chua ngoa độc địa và gian ác sẽ biến chúng ta thành những môn đệ của ma quỷ và nơi chúng ta đến sẽ là hỏa ngục đời đời??.

Ước gì chúng ta học hỏi Lời Chúa Hằng Sống mà bắt chước theo gương sống của Thầy Chí Thánh rất nhân lành của chúng ta là Đức Chúa Giêsu Kitô; một mẫu gương sống động rất hiền lành, nhân hậu, bác ái, trung tín, hy sinh cả mạng sống mình cho người mình yêu là nhân loại vô cùng tội lỗi bất xứng của chúng ta đây!.

Lậy Chúa Giêsu! Chúng con tạ ơn Chúa cho hằng ngày dùng đủ, sức khoẻ, và bình an trong tình yêu thương của Ba Ngôi Thiên Chúa, luôn hiện hữu và ngự trị trong trái tim của chúng con. Biết đem tình yêu Chúa san sẻ cho mọi người cùng khốn, và giới thiệu Chúa đến cho những ai chưa từng biết Chúa qua cuộc sống yêu thương, khiêm nhường, bác ái, hy sinh, và tha thứ, của chúng con; để tội lỗi của chúng con cũng được Chúa tha thứ. Amen.