TÚC HẠ
Tấn Văn Công trước khi làm vua thì đã bị phụ thân đuổi ra khỏi nước, sống lưu vong ở nước ngoài mười chín năm. Trong thời gian sống lưu vong, có lần bị bệnh muốn ăn một bát canh thịt nhưng không có tiền mua, người tùy tùng bèn cắt thịt ở bắp chân của mình để nấu cho ông ta ăn.
Đến khi Tấn Văn Công về nước làm vua và ban thưởng cho những người đã có công, nhưng người cắt thịt lại vào trong núi ẩn cư không muốn làm quan, Văn Công vì muốn khích ông ta rời khỏi núi, nên cho người châm lửa đốt cháy ngọn núi, không ngờ người cắt thịt lại ôm thân cây để bị lửa thiêu sống mà chết.
Tấn Văn Công rất buồn bèn cho người chặt cây ấy xuống lấy gỗ làm guốc, mỗi khi ông ta nghĩ đến người cắt thịt, bèn cúi xuống nhìn đôi guốc mà nói: “Thật đáng buồn, túc hạ”.
(Dị Uyển)
Suy tư:
Không phải vì để được thăng quan tiến chức mà người tùy tùng cắt thịt mình nấu cháo cho chủ nhân ăn, nhưng vì đó là lòng trung tín của người quân tử; không phải vì để được lòng chủ nhân mà hy sinh bản thân mình, nhưng là vì bổn phận của một tôi tớ biết trung tín, đó chính là người quân tử vậy.
Không phải vì sợ Chúa phạt, không phải sợ vợ cằn nhằn, không phải sợ bố mẹ đánh mà đi tham dự thánh lễ, nhưng là vì yêu mến Chúa, đó chính là người Ki-tô hữu chân chính, là người luôn có Chúa hiện diện trong mình.
Không phải vì để được lòng cha sở mà lăng xăng hết bạt tai em trai này, nạt nộ cháu gái nọ trong nhà thờ, nhưng là vì lòng yêu mến nhà Chúa mà nhắc nhở con cháu trang nghiêm trong nhà thờ; cũng không phải vì để khoe khoang tài năng của mình mà kiêu ngạo với anh chị em trong cộng đoàn giáo xứ của mình, nhưng là vì yêu mến Chúa mà phục vụ giáo xứ trong công việc và tài năng của mình, đó chính là bày tỏ lòng kính Chúa yêu người của mình.
Người tùy tùng cắt thịt mình để nấu canh cho chủ ăn trong cơn hoạn nạn là người tôi tớ trung thành, và càng bày tỏ lòng trung thành ấy hơn khi ông ta không màng gì đến danh lợi...
Quý hóa thay người tôi tớ có lòng trung thành với chủ nhân của mình mà không màng danh lợi, đó mới chính là “túc hạ” của Thiên Chúa vậy.
----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Tấn Văn Công trước khi làm vua thì đã bị phụ thân đuổi ra khỏi nước, sống lưu vong ở nước ngoài mười chín năm. Trong thời gian sống lưu vong, có lần bị bệnh muốn ăn một bát canh thịt nhưng không có tiền mua, người tùy tùng bèn cắt thịt ở bắp chân của mình để nấu cho ông ta ăn.
Đến khi Tấn Văn Công về nước làm vua và ban thưởng cho những người đã có công, nhưng người cắt thịt lại vào trong núi ẩn cư không muốn làm quan, Văn Công vì muốn khích ông ta rời khỏi núi, nên cho người châm lửa đốt cháy ngọn núi, không ngờ người cắt thịt lại ôm thân cây để bị lửa thiêu sống mà chết.
Tấn Văn Công rất buồn bèn cho người chặt cây ấy xuống lấy gỗ làm guốc, mỗi khi ông ta nghĩ đến người cắt thịt, bèn cúi xuống nhìn đôi guốc mà nói: “Thật đáng buồn, túc hạ”.
(Dị Uyển)
Suy tư:
Không phải vì để được thăng quan tiến chức mà người tùy tùng cắt thịt mình nấu cháo cho chủ nhân ăn, nhưng vì đó là lòng trung tín của người quân tử; không phải vì để được lòng chủ nhân mà hy sinh bản thân mình, nhưng là vì bổn phận của một tôi tớ biết trung tín, đó chính là người quân tử vậy.
Không phải vì sợ Chúa phạt, không phải sợ vợ cằn nhằn, không phải sợ bố mẹ đánh mà đi tham dự thánh lễ, nhưng là vì yêu mến Chúa, đó chính là người Ki-tô hữu chân chính, là người luôn có Chúa hiện diện trong mình.
Không phải vì để được lòng cha sở mà lăng xăng hết bạt tai em trai này, nạt nộ cháu gái nọ trong nhà thờ, nhưng là vì lòng yêu mến nhà Chúa mà nhắc nhở con cháu trang nghiêm trong nhà thờ; cũng không phải vì để khoe khoang tài năng của mình mà kiêu ngạo với anh chị em trong cộng đoàn giáo xứ của mình, nhưng là vì yêu mến Chúa mà phục vụ giáo xứ trong công việc và tài năng của mình, đó chính là bày tỏ lòng kính Chúa yêu người của mình.
Người tùy tùng cắt thịt mình để nấu canh cho chủ ăn trong cơn hoạn nạn là người tôi tớ trung thành, và càng bày tỏ lòng trung thành ấy hơn khi ông ta không màng gì đến danh lợi...
Quý hóa thay người tôi tớ có lòng trung thành với chủ nhân của mình mà không màng danh lợi, đó mới chính là “túc hạ” của Thiên Chúa vậy.
----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com