NHÀ SƯ CỨU HỔ

Có một nhà sư ở trên núi Thương Lương.

Có một ngày vào buồi tối, nước lũ đổ ập tới, nhà sư dùng thuyền cứu sống rất nhiều người. Ngày thứ hai trời vừa sáng, trong nước trôi lại một con dã thú, toàn thân chìm trong sóng nước, chỉ có cái đầu nổi lên mặt nước, lúc nào cũng nhìn bên trái bên phải, giống như là cầu cứu với người.

Nhà sư nói : “Nó cũng là sinh linh, mau cứu nó lên bờ !” thế là chống thuyền lại và đưa cây gổ ra kéo nó lên thuyền, té ra nó là một con hổ.

Lúc vừa mới lên thuyền, nó còn mê một chút, nên chỉ ngồi liếm lông, đợi đến khi lên bờ, bèn đưa con mắt lớn mà nhìn nhà sư, tiếp theo là nhảy lên vồ lấy nhà sư, vật ông ta xuống đất.

May mắn là có các phu thuyền chống nhanh lại tiếp cứu, nhà sư mới không bị cắn chết, nhưng bị thương rất nặng.

(Úc Li tử)

Suy tư :

Người xưa nói : “cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán”, nhưng con hổ được nhà sư cứu này lại “chơi” không đẹp, quay lại sát hại người đã cứu sống mình.

Con hổ này có thể là người thân mà chúng ta giúp đỡ khi hoạn nạn, nhưng vì lòng dạ ghét ghen nên quay lại hại chúng ta; con hổ này cũng có lẽ là người đồng sự của mình vì ganh tức mà quay lại “chơi” chúng ta; con hổ này có thể là giáo dân của chúng ta, vì tức khí ông cha sở nên “chơi ổng” cho bỏ ghét.v.v...

Tất cả loại hổ trên đều là con cái của con hổ cái là ma quỷ mà ra, tên của nó là ganh ghét và kiêu căng.

Ganh ghét thì không còn thấy sự tốt đẹp nơi tha nhân, cho nên tìm cách hại người; kiêu ngạo thì không nhìn thấy ai cả ngoại trừ mình, cho nên luôn kêu ca và oán trời trách người.

Chúa Giêsu đã cứu chuộc tôi, cho tôi được làm bạn thân thiết của Ngài, và chính Ngài đã trở nên lương thực hằng sống để nuôi sống linh hồn tôi, tôi đã trả ơn Ngài chưa, hay là quay lại đóng đinh Ngài vào thập giá lần thứ hai bằng những tội lỗi xấu xa của mình trong cuộc sống hằng ngày ?!