Một đời sống cầu nguyện
Từ khi còn thơ bé, cha mẹ, nhất là người mẹ, đã luôn hằng đọc kinh hay nói lời cầu khẩn với Chúa cho con mình. Rồi bà hằng dậy con mình cầu nguyện, như dậy con làm dấu thánh gía, chắp tay, đọc kinh ê a cầu nguyện cùng Chúa và Đức Mẹ cho được mạnh khoẻ mau lớn…
Thông thường người con biết đến lễ giáo, biết cầu nguyện nhiều là do người mẹ dậy chỉ dẫn cho. Sự giáo dục đào tạo của người mẹ về phần tâm linh thiêng liêng bén rễ sâu trong đời người con.
Lớn lên trong trường đời, dù phải sống trải qua nhiều cảnh ngộ giai đoạn lên xuống rất khác biệt nhau, nhưng nhớ lời mẹ chỉ dạy và chỉ dẫn của đạo gíao, con người dù là theo niềm tin tôn giáo nào, cũng đều hướng lòng cầu nguyện, nhất là khi gặp cảnh bước đường khốn khó.
Dẫu vậy, vẫn có thăc mắc tại sao phải cầu nguyện nhiều, cầu nguyện mãi như thế là gì?
Ngày còn nhỏ khi bắt đầu cắp sách đi học, những tưởng rằng học biết biết viết, biết làm toán cộng trừ nhân chia là đủ rồi. Nhưng không, học hết trường tiểu học, rồi còn phải tiếp tục học lên lớp cao hơn ở bậc trung học thành chung mới có đủ căn bản về học hành.
Từ căn bản đó người trẻ lại còn phải học thêm chuyên ngành nghề nghiệp, ở trường đào tạo nghề nghiệp hay nơi đại học. Có thế mới có thể bước chân vào trường đời sống vững chắc được. Và cũng chưa hết, dù làm trong ngành nghề nghiệp cũng vẫn đòi hỏi phải học bổ túc thêm để theo kịp đà tiến trong xã hội về khoa học kinh tế.
Một cây cầu xây dựng bắc ngang qua con sông hay qua vực thẳm thung lũng cũng do nhiều đoạn khúc lắp ráp nối liền lại với nhau, và còn cần phải có trụ cột chôn sâu xuống lòng nền dưới đất giữ vững nâng đỡ nữa.
Người thợ khi làm việc cần những dụng cụ cần thiết, dù là bằng gỗ hay bằng sắt thép hay bằng đá. Tâm trí suy nghĩ tìm tòi. Nhưng để thực hiện điều mình suy nghĩ, họ cần dụng cụ để làm.
Đời sống đức tin của con người, có thể nói, cũng tương tự như vậy. Tin trong tâm hồn và cũng cần phải thể hiện điều mình tin bằng tâm tình lời cầu nguyện trong đời sống.
Cầu nguyện không phải chỉ lúc cần, lẽ dĩ nhiên là điều tốt, phải đạo và chính đáng. Nhưng cầu nguyện không nguyên để xin ơn. Mà cầu nguyện còn như người đi học tiếp tục học mãi lên để bổ túc thêm kiến thức ngành nghề.
Khi cầu nguyện tâm hồn hướng về Thiên Chúa, về Đức Mẹ, về các Thánh. Và qua đó tìm hiểu học thêm về các Ngài.
Đời sống con người chúng ta là một con đường trải dài, đọan này nối tiếp đoạn khúc kia. Không ai biết trước được đoạn khúc phía trước đời mình sẽ như thế nào. Vì thế, người có đức tin vào Thiên Chúa xây dựng đời mình không chỉ bằng bằng những kiến thức học hành, nhưng còn bằng những lời kêu xin cầu khẩn nữa.
Điều này cũng tựa như một cây cầu được xây dựng lắp ráp bằng nhiều mảnh khúc đoạn nối liền với nhau cùng có cây cột trụ chống đỡ.
Như thế cầu nguyện là cung cách xây dựng đời sống tâm linh, bắc cây cầu nối liền tới Thiên Chúa, tới thần linh.
Nhiều giai đoạn trong đời sống, con người chúng ta đứng trước ngã ba đường, không biết đi về bên hướng nào cho đúng hợp. Những khi như thế lời chỉ dẫn là điều rất cần thiết qúy báu để định hướng đi.
Người tín hữu Chúa Giêsu Kitô, khi gặp hoàn cảnh đó, tựa như người thợ cần dụng cụ làm việc, thường cúi đầu đọc kinh cầu nguyện kêu xin ơn trợ giúp cùng Thiên Chúa, xin Đức Mẹ các Thánh cầu bầu cho mình trước tòa Thiên Chúa.
Lời cầu nguyện, không là một dụng cụ như chìa khóa hay cái búa cây kìm… nhưng là „dụng cụ thiên liêng“ cho đời sống tâm linh con người.
Qua lời cầu xin khấn nguyện, mỗi tâm hồn nhận được ân đức trợ giúp cho đời sống mình.
Kinh Lạy Cha, kinh Kính mừng Maria và những lời than thở kêu xin của chúng ta đọc nói lên hằng ngày, có khi từng giờ, là những lời cầu nguyện khẩn thiết cho đời sống con người hôm qua, hôm nay và ngày mai.
Từ khi còn thơ bé, cha mẹ, nhất là người mẹ, đã luôn hằng đọc kinh hay nói lời cầu khẩn với Chúa cho con mình. Rồi bà hằng dậy con mình cầu nguyện, như dậy con làm dấu thánh gía, chắp tay, đọc kinh ê a cầu nguyện cùng Chúa và Đức Mẹ cho được mạnh khoẻ mau lớn…
Thông thường người con biết đến lễ giáo, biết cầu nguyện nhiều là do người mẹ dậy chỉ dẫn cho. Sự giáo dục đào tạo của người mẹ về phần tâm linh thiêng liêng bén rễ sâu trong đời người con.
Lớn lên trong trường đời, dù phải sống trải qua nhiều cảnh ngộ giai đoạn lên xuống rất khác biệt nhau, nhưng nhớ lời mẹ chỉ dạy và chỉ dẫn của đạo gíao, con người dù là theo niềm tin tôn giáo nào, cũng đều hướng lòng cầu nguyện, nhất là khi gặp cảnh bước đường khốn khó.
Dẫu vậy, vẫn có thăc mắc tại sao phải cầu nguyện nhiều, cầu nguyện mãi như thế là gì?
Ngày còn nhỏ khi bắt đầu cắp sách đi học, những tưởng rằng học biết biết viết, biết làm toán cộng trừ nhân chia là đủ rồi. Nhưng không, học hết trường tiểu học, rồi còn phải tiếp tục học lên lớp cao hơn ở bậc trung học thành chung mới có đủ căn bản về học hành.
Từ căn bản đó người trẻ lại còn phải học thêm chuyên ngành nghề nghiệp, ở trường đào tạo nghề nghiệp hay nơi đại học. Có thế mới có thể bước chân vào trường đời sống vững chắc được. Và cũng chưa hết, dù làm trong ngành nghề nghiệp cũng vẫn đòi hỏi phải học bổ túc thêm để theo kịp đà tiến trong xã hội về khoa học kinh tế.
Một cây cầu xây dựng bắc ngang qua con sông hay qua vực thẳm thung lũng cũng do nhiều đoạn khúc lắp ráp nối liền lại với nhau, và còn cần phải có trụ cột chôn sâu xuống lòng nền dưới đất giữ vững nâng đỡ nữa.
Người thợ khi làm việc cần những dụng cụ cần thiết, dù là bằng gỗ hay bằng sắt thép hay bằng đá. Tâm trí suy nghĩ tìm tòi. Nhưng để thực hiện điều mình suy nghĩ, họ cần dụng cụ để làm.
Đời sống đức tin của con người, có thể nói, cũng tương tự như vậy. Tin trong tâm hồn và cũng cần phải thể hiện điều mình tin bằng tâm tình lời cầu nguyện trong đời sống.
Cầu nguyện không phải chỉ lúc cần, lẽ dĩ nhiên là điều tốt, phải đạo và chính đáng. Nhưng cầu nguyện không nguyên để xin ơn. Mà cầu nguyện còn như người đi học tiếp tục học mãi lên để bổ túc thêm kiến thức ngành nghề.
Khi cầu nguyện tâm hồn hướng về Thiên Chúa, về Đức Mẹ, về các Thánh. Và qua đó tìm hiểu học thêm về các Ngài.
Đời sống con người chúng ta là một con đường trải dài, đọan này nối tiếp đoạn khúc kia. Không ai biết trước được đoạn khúc phía trước đời mình sẽ như thế nào. Vì thế, người có đức tin vào Thiên Chúa xây dựng đời mình không chỉ bằng bằng những kiến thức học hành, nhưng còn bằng những lời kêu xin cầu khẩn nữa.
Điều này cũng tựa như một cây cầu được xây dựng lắp ráp bằng nhiều mảnh khúc đoạn nối liền với nhau cùng có cây cột trụ chống đỡ.
Như thế cầu nguyện là cung cách xây dựng đời sống tâm linh, bắc cây cầu nối liền tới Thiên Chúa, tới thần linh.
Nhiều giai đoạn trong đời sống, con người chúng ta đứng trước ngã ba đường, không biết đi về bên hướng nào cho đúng hợp. Những khi như thế lời chỉ dẫn là điều rất cần thiết qúy báu để định hướng đi.
Người tín hữu Chúa Giêsu Kitô, khi gặp hoàn cảnh đó, tựa như người thợ cần dụng cụ làm việc, thường cúi đầu đọc kinh cầu nguyện kêu xin ơn trợ giúp cùng Thiên Chúa, xin Đức Mẹ các Thánh cầu bầu cho mình trước tòa Thiên Chúa.
Lời cầu nguyện, không là một dụng cụ như chìa khóa hay cái búa cây kìm… nhưng là „dụng cụ thiên liêng“ cho đời sống tâm linh con người.
Qua lời cầu xin khấn nguyện, mỗi tâm hồn nhận được ân đức trợ giúp cho đời sống mình.
Kinh Lạy Cha, kinh Kính mừng Maria và những lời than thở kêu xin của chúng ta đọc nói lên hằng ngày, có khi từng giờ, là những lời cầu nguyện khẩn thiết cho đời sống con người hôm qua, hôm nay và ngày mai.