CHÚA NHẬT 29 THƯỜNG NIÊN-C
Xuất Hành 17: 8-13; Tv 121; 2 Tm 3: 14- 4:2; Luca 18: 1-18
Tôi xin kể quý vị nghe một câu chuyện riêng của tôi. Đó là câu chuyện về Henry, bạn tôi. Anh ấy sẽ không thấy phiền gì khi tôi kể cho quí vị, vì khi anh ấy còn sống anh cũng đã muốn mọi người biết câu chuyện của anh và những gì xảy đến cho anh. Trong tám năm cuối cùng của anh, tôi ghé thăm anh bất cứ khi nào có thể tại Raleigh. Henry lúc nào cũng “ở nhà” chờ những cuộc viếng thăm như thế - vì anh đang chờ chết. Anh ta bị giam 18 năm trước khi bị xử tử. Trước đó, anh cũng đã nhận án chung thân trước đó. Anh là một thanh niên nghịch ngợm, như anh ta nói.
Nhưng đó không phải là Henry mà tôi đến gặp suốt một tiếng rưỡi. Trong tù, anh ta quay trở về niềm tin tôn giáo thời nhỏ. Khi gần hết giờ gặp, anh nhìn đồng hồ và nhắc tôi là chúng tôi phải cầu nguyện. Lời cầu nguyện của anh dài và chi tiết, không giống như tập tính của anh. Trong lời nguyện của anh có cả những bậc cha mẹ đang đau khổ mà tôi kể cho anh hay những nơi tôi sắp đến giảng. Thư từ của anh luôn có những lời suy niệm về một đoạn Tin mừng mà anh mới đọc.
Tôi chưa bao giờ cố hoán cải Henry. Tôi không muốn lợi dụng hoàn cảnh nhạy cảm của anh và tình bạn của chúng tôi. Nhưng tự Henry bắt đầu tham dự các Thánh lễ hằng tuần của các cha Phanxicô trong vùng đến cử hành với những phạm nhân chờ tử hình. Và Henry trở thành người Công giáo. Đức cha Gossman, Giám mục giáo phận Raleigh đã đến trại biệt giam để đón nhận Henry và 6 phạm nhân khác vào ngày Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Bản tin giáo phận có một tấm hình về biến cố này. Những tù nhân này mặc áo choàng màu đỏ tươi và Đức cha Gossman mặc lễ phục màu đỏ. Đức giám mục đứng chung với từng người – mỗi người trong màu đỏ của Lễ Chúa Thánh Thần. Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh này của một Giáo hội đang chờ đến ngày bị xử tử.
Như cách người miền Nam chúng ta hay nói thì Henry là “gã nhà quê” – một anh Mỹ bản xứ nghèo nàn, dong dỏng, đen, thiếu vài cái răng và có giọng miền quê đặc sệt. Quê tôi ở Brooklyn. Tôi vẫn tự hỏi không biết chúng ta phải vất vả cố gắng giao tiếp với nhau như thế nào-nhưng chúng ta đã làm được. Anh ta bị buộc tội giết người cướp của và cũng là nhân chứng cho vụ phạm pháp. Thanh tra tìm thấy mẩu thuốc lá gần các tử thi, đó là loại Henry thường hút. Cái xẻng ở nhà Henry còn dính đất. Bên khởi tố cho rằng cái xẻng đó dùng để chôn xác nạn nhân, nhưng mẫu đất trên xẻng cho thấy không phải là thứ đất ở nơi những cái mộ kia.
Vì Henry nghèo nên chính phủ cử cho anh ta một luật sư – người chưa bao giờ đưa ra một bằng chứng nào để bào chữa. Sau năm năm bị giam chờ tử hình, Henry bị đưa ra tòa một lần nữa. Anh ta vẫn chỉ với ông luật sư cũ! Mười năm sau, một công ty luật đưa trường hợp anh ta ra xét lại. Khi họ muốn lấy mẫu DNA thử trên mẩu thuốc với để so sánh với những mẩu thuốc Henry hút trong tù thì cảnh sát nói chứng cứ đã bị tiêu hủy.
Gần đây ở Nam California, quý vị có lẽ cũng đã đọc hoặc nghe được trên kênh tin trong nước, Cục Điều Tra Liên Bang đã bị phát hiện sử dụng những thiết bị lỗi thời để kiểm tra chứng cứ tội phạm và dùng những điều tra viên không được đào tạo cơ bản. Cục này cũng bị phát hiện làm việc chung với phía văn phòng ủy viên công tố thay vì là một bộ phận điều tra độc lập và là phòng thí nghiệm để trình bày chứng cứ cho cả bên công tố viên lẫn các luật sư biện hộ.
Tôi xin lỗi vì đã quá dông dài, như tôi đã nói, đây là một câu chuyện riêng tư. Tôi đã ở cùng Henry trong ngày anh bị tử hình. Tôi cũng không có ý chỉ trích hay lên án tất cả những nhân viên thi hành luật. Gia đình tôi có bốn người làm trong lực lượng cảnh sát New York – tất cả đều là những viên chức cao quý.
Có vẻ như bất thường, quý vị có thấy có sự tương tự giữa trường hợp của Henry và của bà góa trong bài Tin mừng hôm nay hay không? Cả hai đều nghèo; cả hai đều bị đưa ra xét xử; cả hai đều kiên trì. Trong tiếp Hylạp, từ “bà góa” có nghĩa là “người không có tiếng nói”. Hiểu như thế, Henry cũng là một “bà góa”. Nhưng sự khác biệt là chỗ này: bà góa cuối cùng có thể dành được công lý; nhưng Henry thì chẳng bao giờ đòi được điều đó. Khi chúng ta đến trước tòa công lý, chúng ta mong có được công lý. Nhưng tiếc là, sự thật không phải lúc nào cũng như vậy.
Bài Tin mừng hôm nay được sử dụng để khích lệ những người kiên trì cầu nguyện. Nhưng cẩn thận. Quý vị nghĩ xem đâu là Thiên Chúa trong câu chuyện hôm nay? Chắc chắn không thể là ông quan tòa bất chính đã chán ngán sự kiên trì và tự nhận mình không kính sợ Thiên Chúa mà cũng chẳng coi ai ra gì. Tôi cho rằng bà góa là một hình ảnh tốt hơn về Thiên Chúa – tiếng nói kiên trì và bền bỉ đòi công bình cho người nghèo. Viên quan tòa không tôn trọng sự sống nhưng Thiên Chúa thì chắc chắn tôn trọng sự sống.
Tháng mười là “Tháng Tôn Trọng Sự Sống”. Một trong những vấn nạn về bảo vệ sự sống mà các Đức Giám mục yêu cầu chúng ta tập trung vào là xóa bỏ án tử hình. Hơn 30 năm qua, các ngài mời gọi hãy “tiếp tục chiến dịch không ngừng của giáo hội Công giáo đòi xóa bỏ án tử hình”. Hồng y McCarrick gần đây cũng nói: “Án tử hình thật sự là không sửa đổi được. Nó nên được bỏ đi.” Khi Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đến St. Louis năm 1999, ngài nói: “Tôi nhắc lại một đề nghị….cho sự đồng thuận xóa bỏ án tử hình, hình án này vừa tàn ác lại không cần thiết”. Ngài không chỉ nói điều đó dành cho những nạn nhân vô tội bị nhận án tử. Trong “Tin mừng về Sự sống” của Đức Thánh Cha, ngài kêu gọi chúng ta chọn “bảo vệ sự sống vô điều kiện” [số 28] và để “loan báo, cử hành và phục vụ Tin mừng sự sống trong mọi hoàn cảnh”. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào – dù là một phạm nhân giết người bị án tử. Phẩm giá của con sự sống con người không được tước mất; ngay cả một người phạm phải tội ác không thể nói ra. Nếu chúng ta tôn trọng sự sống thì phải tôn trọng tất cả mọi sự sống.
Án phạt tử hình thì chênh lệch về sắc tộc. Gần 90% những người bị tử hình là do phạm tội giết người da trắng; trong khi quá nửa những nạn nhân bị sát hại ở Mỹ là người da màu. Ví dụ, trong tiểu bang North California quá nửa số phạm nhân chịu án tử là người Mỹ gốc Phi. Trong tám năm qua, có 22 người bị thiểu năng trí não bị tử hình. Qua việc phơi bày công lý do Cục Điều Tra Liên Bang của Nam California, người ta cho rằng ba người vô tội có lẽ đã bị tử hình – chưa tính Henry.
Những bà góa trong Sách Thánh thường được mô tả như những người nghèo và không được bảo vệ và thường được kể đến với những con trẻ vì họ đều thiếu tiếng nói và của cải. Nhưng bà góa hôm nay phá vỡ cái lẽ thường đó, bà không phải là một người ngại ngùng hay dúm dó, không phải là một nạn nhân câm nín. Bà đứng lên liều lĩnh chống lại cấu trúc quyền lực và nhất định đòi công lý. Tại sao không? Có lẽ bà biết rằng Thiên Chúa của dân bà sẽ đứng lên với bà và thêm sức cho bà lên tiếng. Bà là mẫu gương cho chúng ta, những người đang quy tụ thờ phượng hôm nay. Chúng ta được mời gọi để trở nên tiếng nói của lòng thương xót của Thiên Chúa chúng ta và đứng vững vàng để công bố về sự sống – tất cả mọi sự sống: những cuộc đời chưa sinh, cuộc sống của những người mắc bệnh nguy tử, sự sống của những người thiểu năng về thể lý và tâm lý, và thậm chí sự sống của những kẻ sát nhân bị án tử.
Lên tiếng và hành động chống lại án tử hình không có nghĩa là chúng ta muốn thả tự do những kẻ sát nhân. Xã hội phải bảo vệ chính mình, nhưng cũng vẫn tồn tại đó những phương tiện đủ để bảo vệ người ta khỏi những tội phạm nghiêm trọng. Quý vị đã bao giờ đi vào phòng biệt giam chưa? Ngay cả Houdini nổi tiếng về khả năng thoát chết, cũng không thể thoát ra được. Nếu chúng ta kiên định với những giá trị Tin mừng mà chúng ta được nghe ở đây mỗi Chúa Nhật, và chúng ta kêu gọi tiểu bang và chính quyền tìm kiếm những phương pháp khác để xử lý những tội phạm hung tợn. Phần cuối của dụ ngôn hôm nay có đưa ra lời khích lệ. Sau một thời gian khá lâu nài nỉ, thì bà góa đã được đáp ứng nguyện vọng. Viên quan tòa có vẻ như sẵn sàng trao cho bà thứ công lý bà đang tìm kiếm.
Hôm nay, ngay trước lúc lên rước Mình Thánh Chúa, chúng ta sẽ cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha, trong “nước Cha”. Chúng ta không cầu nguyện nhiều cho nước trời mai sau, cho bằng cầu cho nước Chúa được mở rộng trên thế gian này. “Nước Cha ngự trị, dưới đất cũng như trên trời.” Vâng, đó không phải là phép màu. Bà góa kiên trì của chúng ta – giống như Chúa muốn thực hiện qua chúng ta để lên án những bất công bất cứ nơi đâu và bất kể khi nào chúng ta gặp. Lên tiếng chống lại án tử thì quả không phải là dễ dàng gì; nhưng tin mừng của sự sống và với lòng thương xót vô bờ cho chúng ta biết đó là việc chính đáng nên làm, nếu chúng ta bước theo Đức Giêsu – Đấng đã chịu tử hình.
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Gò Vấp
Xuất Hành 17: 8-13; Tv 121; 2 Tm 3: 14- 4:2; Luca 18: 1-18
Tôi xin kể quý vị nghe một câu chuyện riêng của tôi. Đó là câu chuyện về Henry, bạn tôi. Anh ấy sẽ không thấy phiền gì khi tôi kể cho quí vị, vì khi anh ấy còn sống anh cũng đã muốn mọi người biết câu chuyện của anh và những gì xảy đến cho anh. Trong tám năm cuối cùng của anh, tôi ghé thăm anh bất cứ khi nào có thể tại Raleigh. Henry lúc nào cũng “ở nhà” chờ những cuộc viếng thăm như thế - vì anh đang chờ chết. Anh ta bị giam 18 năm trước khi bị xử tử. Trước đó, anh cũng đã nhận án chung thân trước đó. Anh là một thanh niên nghịch ngợm, như anh ta nói.
Nhưng đó không phải là Henry mà tôi đến gặp suốt một tiếng rưỡi. Trong tù, anh ta quay trở về niềm tin tôn giáo thời nhỏ. Khi gần hết giờ gặp, anh nhìn đồng hồ và nhắc tôi là chúng tôi phải cầu nguyện. Lời cầu nguyện của anh dài và chi tiết, không giống như tập tính của anh. Trong lời nguyện của anh có cả những bậc cha mẹ đang đau khổ mà tôi kể cho anh hay những nơi tôi sắp đến giảng. Thư từ của anh luôn có những lời suy niệm về một đoạn Tin mừng mà anh mới đọc.
Tôi chưa bao giờ cố hoán cải Henry. Tôi không muốn lợi dụng hoàn cảnh nhạy cảm của anh và tình bạn của chúng tôi. Nhưng tự Henry bắt đầu tham dự các Thánh lễ hằng tuần của các cha Phanxicô trong vùng đến cử hành với những phạm nhân chờ tử hình. Và Henry trở thành người Công giáo. Đức cha Gossman, Giám mục giáo phận Raleigh đã đến trại biệt giam để đón nhận Henry và 6 phạm nhân khác vào ngày Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Bản tin giáo phận có một tấm hình về biến cố này. Những tù nhân này mặc áo choàng màu đỏ tươi và Đức cha Gossman mặc lễ phục màu đỏ. Đức giám mục đứng chung với từng người – mỗi người trong màu đỏ của Lễ Chúa Thánh Thần. Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh này của một Giáo hội đang chờ đến ngày bị xử tử.
Như cách người miền Nam chúng ta hay nói thì Henry là “gã nhà quê” – một anh Mỹ bản xứ nghèo nàn, dong dỏng, đen, thiếu vài cái răng và có giọng miền quê đặc sệt. Quê tôi ở Brooklyn. Tôi vẫn tự hỏi không biết chúng ta phải vất vả cố gắng giao tiếp với nhau như thế nào-nhưng chúng ta đã làm được. Anh ta bị buộc tội giết người cướp của và cũng là nhân chứng cho vụ phạm pháp. Thanh tra tìm thấy mẩu thuốc lá gần các tử thi, đó là loại Henry thường hút. Cái xẻng ở nhà Henry còn dính đất. Bên khởi tố cho rằng cái xẻng đó dùng để chôn xác nạn nhân, nhưng mẫu đất trên xẻng cho thấy không phải là thứ đất ở nơi những cái mộ kia.
Vì Henry nghèo nên chính phủ cử cho anh ta một luật sư – người chưa bao giờ đưa ra một bằng chứng nào để bào chữa. Sau năm năm bị giam chờ tử hình, Henry bị đưa ra tòa một lần nữa. Anh ta vẫn chỉ với ông luật sư cũ! Mười năm sau, một công ty luật đưa trường hợp anh ta ra xét lại. Khi họ muốn lấy mẫu DNA thử trên mẩu thuốc với để so sánh với những mẩu thuốc Henry hút trong tù thì cảnh sát nói chứng cứ đã bị tiêu hủy.
Gần đây ở Nam California, quý vị có lẽ cũng đã đọc hoặc nghe được trên kênh tin trong nước, Cục Điều Tra Liên Bang đã bị phát hiện sử dụng những thiết bị lỗi thời để kiểm tra chứng cứ tội phạm và dùng những điều tra viên không được đào tạo cơ bản. Cục này cũng bị phát hiện làm việc chung với phía văn phòng ủy viên công tố thay vì là một bộ phận điều tra độc lập và là phòng thí nghiệm để trình bày chứng cứ cho cả bên công tố viên lẫn các luật sư biện hộ.
Tôi xin lỗi vì đã quá dông dài, như tôi đã nói, đây là một câu chuyện riêng tư. Tôi đã ở cùng Henry trong ngày anh bị tử hình. Tôi cũng không có ý chỉ trích hay lên án tất cả những nhân viên thi hành luật. Gia đình tôi có bốn người làm trong lực lượng cảnh sát New York – tất cả đều là những viên chức cao quý.
Có vẻ như bất thường, quý vị có thấy có sự tương tự giữa trường hợp của Henry và của bà góa trong bài Tin mừng hôm nay hay không? Cả hai đều nghèo; cả hai đều bị đưa ra xét xử; cả hai đều kiên trì. Trong tiếp Hylạp, từ “bà góa” có nghĩa là “người không có tiếng nói”. Hiểu như thế, Henry cũng là một “bà góa”. Nhưng sự khác biệt là chỗ này: bà góa cuối cùng có thể dành được công lý; nhưng Henry thì chẳng bao giờ đòi được điều đó. Khi chúng ta đến trước tòa công lý, chúng ta mong có được công lý. Nhưng tiếc là, sự thật không phải lúc nào cũng như vậy.
Bài Tin mừng hôm nay được sử dụng để khích lệ những người kiên trì cầu nguyện. Nhưng cẩn thận. Quý vị nghĩ xem đâu là Thiên Chúa trong câu chuyện hôm nay? Chắc chắn không thể là ông quan tòa bất chính đã chán ngán sự kiên trì và tự nhận mình không kính sợ Thiên Chúa mà cũng chẳng coi ai ra gì. Tôi cho rằng bà góa là một hình ảnh tốt hơn về Thiên Chúa – tiếng nói kiên trì và bền bỉ đòi công bình cho người nghèo. Viên quan tòa không tôn trọng sự sống nhưng Thiên Chúa thì chắc chắn tôn trọng sự sống.
Tháng mười là “Tháng Tôn Trọng Sự Sống”. Một trong những vấn nạn về bảo vệ sự sống mà các Đức Giám mục yêu cầu chúng ta tập trung vào là xóa bỏ án tử hình. Hơn 30 năm qua, các ngài mời gọi hãy “tiếp tục chiến dịch không ngừng của giáo hội Công giáo đòi xóa bỏ án tử hình”. Hồng y McCarrick gần đây cũng nói: “Án tử hình thật sự là không sửa đổi được. Nó nên được bỏ đi.” Khi Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đến St. Louis năm 1999, ngài nói: “Tôi nhắc lại một đề nghị….cho sự đồng thuận xóa bỏ án tử hình, hình án này vừa tàn ác lại không cần thiết”. Ngài không chỉ nói điều đó dành cho những nạn nhân vô tội bị nhận án tử. Trong “Tin mừng về Sự sống” của Đức Thánh Cha, ngài kêu gọi chúng ta chọn “bảo vệ sự sống vô điều kiện” [số 28] và để “loan báo, cử hành và phục vụ Tin mừng sự sống trong mọi hoàn cảnh”. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào – dù là một phạm nhân giết người bị án tử. Phẩm giá của con sự sống con người không được tước mất; ngay cả một người phạm phải tội ác không thể nói ra. Nếu chúng ta tôn trọng sự sống thì phải tôn trọng tất cả mọi sự sống.
Án phạt tử hình thì chênh lệch về sắc tộc. Gần 90% những người bị tử hình là do phạm tội giết người da trắng; trong khi quá nửa những nạn nhân bị sát hại ở Mỹ là người da màu. Ví dụ, trong tiểu bang North California quá nửa số phạm nhân chịu án tử là người Mỹ gốc Phi. Trong tám năm qua, có 22 người bị thiểu năng trí não bị tử hình. Qua việc phơi bày công lý do Cục Điều Tra Liên Bang của Nam California, người ta cho rằng ba người vô tội có lẽ đã bị tử hình – chưa tính Henry.
Những bà góa trong Sách Thánh thường được mô tả như những người nghèo và không được bảo vệ và thường được kể đến với những con trẻ vì họ đều thiếu tiếng nói và của cải. Nhưng bà góa hôm nay phá vỡ cái lẽ thường đó, bà không phải là một người ngại ngùng hay dúm dó, không phải là một nạn nhân câm nín. Bà đứng lên liều lĩnh chống lại cấu trúc quyền lực và nhất định đòi công lý. Tại sao không? Có lẽ bà biết rằng Thiên Chúa của dân bà sẽ đứng lên với bà và thêm sức cho bà lên tiếng. Bà là mẫu gương cho chúng ta, những người đang quy tụ thờ phượng hôm nay. Chúng ta được mời gọi để trở nên tiếng nói của lòng thương xót của Thiên Chúa chúng ta và đứng vững vàng để công bố về sự sống – tất cả mọi sự sống: những cuộc đời chưa sinh, cuộc sống của những người mắc bệnh nguy tử, sự sống của những người thiểu năng về thể lý và tâm lý, và thậm chí sự sống của những kẻ sát nhân bị án tử.
Lên tiếng và hành động chống lại án tử hình không có nghĩa là chúng ta muốn thả tự do những kẻ sát nhân. Xã hội phải bảo vệ chính mình, nhưng cũng vẫn tồn tại đó những phương tiện đủ để bảo vệ người ta khỏi những tội phạm nghiêm trọng. Quý vị đã bao giờ đi vào phòng biệt giam chưa? Ngay cả Houdini nổi tiếng về khả năng thoát chết, cũng không thể thoát ra được. Nếu chúng ta kiên định với những giá trị Tin mừng mà chúng ta được nghe ở đây mỗi Chúa Nhật, và chúng ta kêu gọi tiểu bang và chính quyền tìm kiếm những phương pháp khác để xử lý những tội phạm hung tợn. Phần cuối của dụ ngôn hôm nay có đưa ra lời khích lệ. Sau một thời gian khá lâu nài nỉ, thì bà góa đã được đáp ứng nguyện vọng. Viên quan tòa có vẻ như sẵn sàng trao cho bà thứ công lý bà đang tìm kiếm.
Hôm nay, ngay trước lúc lên rước Mình Thánh Chúa, chúng ta sẽ cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha, trong “nước Cha”. Chúng ta không cầu nguyện nhiều cho nước trời mai sau, cho bằng cầu cho nước Chúa được mở rộng trên thế gian này. “Nước Cha ngự trị, dưới đất cũng như trên trời.” Vâng, đó không phải là phép màu. Bà góa kiên trì của chúng ta – giống như Chúa muốn thực hiện qua chúng ta để lên án những bất công bất cứ nơi đâu và bất kể khi nào chúng ta gặp. Lên tiếng chống lại án tử thì quả không phải là dễ dàng gì; nhưng tin mừng của sự sống và với lòng thương xót vô bờ cho chúng ta biết đó là việc chính đáng nên làm, nếu chúng ta bước theo Đức Giêsu – Đấng đã chịu tử hình.
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Gò Vấp