Chúa Nhật XXIX Thường Niên – Năm C (Exodus 17: 8-13; Psalm 121; 2 Timothy 3: 14-4: 2; Luke 18: 1-8)

Chiến thuật mà một vị tư lệnh quân đội đưa ra cho một trận đánh thường là một yếu tố quan trọng về sự chiến thắng hay thất bại của một lực lượng quân đội. Trong thời đại của chúng ta không thiếu những vị tướng lừng danh: Patton (George (S)mith 1885-1945; U.S. general), MacArthur (Douglas 1880-1964; U.S. general: commander in chief of Allied forces in the SW Pacific, WWII), Montgomery (Bernard Law 1st Viscount Montgomery of Alamein 1887-1976; Brit. field marshal in WWII) và nhiều người khác đã lưu lại những hình ảnh không thể nào bôi xóa tron ký ức văn hóa và lịch sử. Tron thế giới cổ đại vị tướng này thường tồn tại với bề dày chinh chiến, và cái chết hoặc bị bắt thường là tín hiệu sự thất bại của quân đội mình vì những toán quân bị thoái chí mất tinh thần và tháo chạy.

Câu chuyện về trận chiến giữa Israel và Amalek là một điển hình tinh túy. Nhìn thoáng qua câu chuyện kỳ lạ xuất hiện thuộc lĩnh vực ma thuật và chúng ta phải theo sát để hiểu cách mà Moses giơ cánh tay hay “quyền trượng của Thiên Chúa” có thể tạo một sự khác biệt tối quan trọng trong kết quả của trận đánh. Sức mạnh của niềm tin và hình ảnh là chìa khóa: dân Israel hiển nhiên tin rằng quyền lực của Thiên Chúa chảy qua Moses và quyền trượng ấy đã tổng hợp một số loại sức mạnh đặc biệt. Hình ảnh của Moses với cánh tay và quyền trượng của mình đã đem đến phúc lành cho quân đội để có được cảm hứng và phấn khởi tạo niềm tin – tất cả đó là nhu cầu đối với quân đội của ông để chiến đấu bằng sự nhiệt tình và lòng nhiệt huyết vượt mức bình thường. Moses đã biết cách làm như thế nào để trở thành một nhà lãnh đạo tài ba và để truyền cảm hứng cho những người theo ông, mà ngay cả ông cần có sự hỗ trợ của người khác.

Những loại động tác biểu trưng nào sẽ cung cấp nguồn hy vọng và lòng can đảm đến người dân trong thời đại của chính chúng ta hôm nay? Cương vị lãnh đạo truyền cảm là một phẩm chất mà ngày nay rất thiếu thốn – có thể đã đến lúc chúng ta bắt đầu tìm kiếm “quyền trượng của Thiên Chúa” hoặc sự tương đương của nó.

“Tất cả Thánh Kinh đều là cảm hứng của Thiên Chúa” thường được trích dẫn trong ngữ cảnh thảo luận về Thánh Kinh và gây nguồn cảm hứng. Đó là điều quan trọng cần lưu ý, tuy nhiên, điều mà đoạn trích này với toàn bộ nguyên văn của nó đã không nói lên điều đó mà nó phải được đọc với nghĩa tường minh hay từng từ một mang tác dụng tương xứng. Mục đích chính của nó là để hướng dẫn mọi người về đời sống tâm linh và đạo đức – một hướng dẫn bổ ích cho đời sống thánh thiện. Là thư này được viết trước Tân Ước là một thực tế nên tác giả đã đề cập đến những gì mà chúng ta gọi là Cựu Ước. Ông cam đoan với cử tọa của mình rằng Thánh Kinh vẫn có giá trị và hữu ích trong việc hình thành và phát triển liên tục của sự chính trực và sự sống nhân loại trung tâm của Thiên Chúa. Sự hiểu biết và ứng dụng Thánh Kinh của chúng ta không còn bị nhiễu và không biến đổi nhưng tiến hóa vì nhân loại phát triển trong sự khôn ngoan, kinh nghiệm và một sự am hiểu sâu sắc hơn về những phức tạp và chiều kích con người. Đọc và cầu nguyện kỹ càng Kinh Thánh là một cuộc đối thoại và hội thoại không ngừng mà chúng ta duy trì với Thiên Chúa để trưởng thành những huyền bí khôn cùng.

Một lần nữa Chúa Giê-su của Thánh Lu-ca đã nói về sự từng trải hàng ngày của các cử tọa của Người về một ví dụ minh họa, nhưng là ví dụ thú vị để áp dụng vào đời sống Ki-tô hữu. Câu chuyện hôm nay nói về sự cầu nguyện bền bỉ kiên trì. Lại một lần nữa một nhân vật nhếch nhác và mơ hồ xuất hiện giữa sân khấu – lần này là một thẩm phán bất nhân, tham nhũng, người mà không quan tâm đến ý kiến của quần chúng hoặc coi thường khi bản thân đứng trước Thiên chúa.

Người góa phụ – bị bỏ rơi và hoàn toàn không được che chở, bảo vệ trong xã hội đương thời – đơn giản bà chỉ muốn có công lý trong vụ kiện của mình, mà người thẩm phán tham nhũng và nhẫn tâm kia không có thiện chí chấp nhận. Nhưng thay vì ngoan ngoãn lùi dần vào bóng tối bà ta bắt đầu làm cho cuộc sống của ông ta khó chịu, khốn đốn bằng cách bà ta khích bác và tranh cãi liên tục. Cuối cùng ông ta đã cho bà vào để tống khứ và hòa giải phần nào. Chúa Giê-su đã dẫn đến cùng đích với luận cứ Lucan cổ điển “lesser to the greater”: nếu người thẩm phán quanh co này cho người phụ nữ gây phiền hà này công lý, Thiên Chúa tất sẽ cấp bách hơn nhiều để trợ giúp những ai ngày đêm than khóc với Người!

Thiếu nhiệt tình, thờ ơ lãnh đạm hoặc lời cầu nguyện sẽ không thực hiện được tinh thần Tin Mừng của Thánh Lu-ca. Những môn đệ của Chúa Giê-su đã thắp sáng tâm hồn họ và sẵn sàng tấn công vũ bão các cổng nước trời bằng những lời nguyện cầu của họ. Nhưng tất cả điều này đòi hỏi đức tin tuyệt đối và Chúa Giê-su đã kết thúc bài thuyết giảng của Người trước đám đông với một câu hỏi nghiêm túc: khi nào Con Một của Người đến sẽ tìm thấy đức tin trên hành tinh Trái Đất này?

Con Một của Người có thể thấy vô vàn tôn giáo và có lẽ một chút công bằng của lòng sốt sắng hoặc cuồng tín. Nhưng tôn giáo không tự động đồng nhất kiểu cách nhiệt thành và khao khát đức tin mà Tin Mừng đòi hỏi các môn đệ của Chúa Giê-su. Cầu nguyện kiên trì nhân danh thế giới và những người khác là công cụ đắc lực nhất trong việc sở hữu của chúng ta.

(Nguồn: Regis College – The School of Theology)