TRƯỚC SAU MÂU THUẪN

N2T


Thời chiến quốc, nước Châu đánh nhau với nước Lỗ, nước Châu chết ba mươi hai viên quan chức, nhưng dân chúng lại không hết mình phục vụ họ. Châu Mục công bèn hỏi Mạnh tử, nếu muốn giết những người dân này thì rõ ràng là giết không hết; nhưng nếu không giết họ thì họ mắt nhìn thấy các quan bị chết mà không muốn tìm cách cứu viện, nên làm sao đây ?

Mạnh tử trả lời: “Ngày trước gặp mùa đói kém, dân chúng lớp chết lớp chạy trốn, lúc ấy kho lương thực của nước Châu đầy tràn, kho bạc sung túc, nhưng những viên quan ấy lại không thực tình báo cho ngài biết, đó là họ không làm tròn trách nhiệm, tàn hại bá tánh. Tăng tử nói: “Cẩn thận, làm việc xấu thì nhất định sẽ bị báo ứng trên thân họ”. Bây giờ cuối cùng thì bá tánh có cơ hội báo thù những quan viên ấy, ngài làm sao có thể trách tội họ chứ ?”

(Mạnh tử, Lương Huệ vương, tập hai)

Suy tư:

“Ác giả ác báo”, làm chuyện xấu hại người thì nhất định sẽ bị trả báo, không bị trả báo đời này, thì đời sau cũng sẽ bị sự công bằng của Thiên Chúa trừng phạt.

Không phải bá tánh không có lòng thương người chết trận, nhưng vì những người chết trận là quan chức ấy đã cai trị rất ác độc với họ, chẳng hạn như khi bá tánh đói ăn thì các quan ấy không mở kho lương cứu trợ; không phải bá tánh không có lòng trung thành với vua, nhưng chính những đám quan ăn hại của nhà vua đã sống vô lương tâm khi bá tánh nghéo đói, chính những viên quan chức ấy đã dối trá vua và triều đình.

“Ác giả thì ác báo”, đó không phải là lời nói suông để dọa nạt, nhưng là lời cảnh cáo cho những ai luôn lấy lòng độc hại để hại người khác.

------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com