TRUYỀN TIN
Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối không tiêu diệt được ánh sáng. (Gio-an 1: 5)

Tiêng “xin vâng” của Bà thành thân xác
trong thân xác, lửa tinh tuyền quét sạch
mồ hôi đổ vượt qua cơn giao động
của muôn sóng, tia nhọn ánh thái dương
trong dòng suối lững lờ quanh người Mẹ.
Không vội vàng tuôn chảy – mà chỉ
một hơi thở, một lời, và tuôn tràn
mọi thứ – là Thiên Chúa chúng ta.

VIẾNG THĂM
Khi bà E-li-sa-bet vừa nghe tiếng lời Ma-ri-a chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên. (Lu-ca 1: 4)

Họ kề bên nhau hai mái tóc, hai
lọn tóc kề nhau hai mầu cách biệt
đến lúc khăn the hé mở ý đồ
giữa họ – một bé ở lòng Bà
điều gì đó không tự mình định đoạt,
hầu như ở, đang lớn lên và bên kia
bà – một giọng thì thầm vinh danh mệt mỏi
bà lắng nghe, và thái dương buông nhẹ
những giọt mỏng manh nước mắt tuôn trào
từ trần thế và trong chiều vời vợi.

GIÁNG SINH
Khi vầng đông từ chốn cao vời viếng thăm ta để ánh sáng chiếu soi những ai ngồi trong bóng tối. (Lu-ca 1: 78-79)

Bà mong mỏi hôn vương miện cuả Người, tỏa sáng
và mượt mà cùng tưng bừng thân xác
trong ngõ hẹp, mà ấm cúng, mênh mông
của trời cao vọng lại, bài hợp xướng, vang lừng
lan tỏa, tựa vì sao thôi thúc Bà
run rẩy, đôi môi đã qua đi
trong đêm tối mênh mông – không một căn phòng
bây giờ trong lòng Bà trống vắng – chỉ trông chờ
hy vọng, đây bài hát ru con, này tuôn tràn
mọi thứ – là Thiên Chúa chúng ta.

HIẾN DÂNG
Dâng của hiến tế theo luật Chúa truyền (Lu-ca 2: 24)

Bà lắng nghe: đôi bồ câu trong đền thờ của họ
nhốt trong lồng – như đứa trẻ, mới đặt tên
người mà có lòng bàn tay và ngón chân đứa trẻ,
đôi bồ câu mềm mại tiếng gù lời chúc tụng sẻ chia
và khiêm cung ngoảnh lại, dù bà vẫn thiết tha quấn quít
mầu trắng và đong đưa như chuôi
thanh kiếm nặng. Đôi bồ câu ấp ủ
dang đôi cánh, bộ lông im lìm bất động
và chưa một giọt máu li ti điểm xuyết.

TÌM KIẾM
Ngỡ tưởng cậu bé về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường mới tìm thấy (Lu-ca 2: 43-44)

Khoảng cách là gì mà mỗi lúc một xa
rất vội vã rời xa số họ
Bà quay lại tìm cậu bé – với Bà
Cậu hoàn toàn thuộc về một Chúa, cẩn thận bước đi
qua đất bụi – vì ba ngày ròng rã
sự bồn chồn nơi chốn vây quanh
Bà ước thấy. Nếu như Bà có thể dạt trôi
cuối chân trời để phân chia trăm mối – duy nhất
khi Bà thấy con mình, một giọng nói của con trai
đơn độc rung động êm đềm, Bà than khóc.