CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN C (2010)
Để mở những cánh cửa của Chúa
Ngày 9.9.1668, tại sân khấu hoàng cung của Pháp đã công diễn vở hài kịch “Lão Hà Tiện” (L’ Avare) của nhà viết kịch lừng danh Molière. Nhân vật chính là Arpagông, một người cha ham mê vàng bạc của cải đến độ đã đánh mất tính người, làm tan nát bại hoại cả gia đình và chuốt lấy một kết cục nực cười bi thảm.
Cho dù là một vở kịch với các nhân vật được hư cấu, nhưng nội dung ý nghĩa của vở hài kịch “Lão Hà Tiện” lại chuyển tải một ý nghĩa nhân văn sâu sắc: cái thói hà tiện, ham mê của cải, sính ham chuộng giàu sang, trọng đua đòi phú quý…luôn dẫn con người tới chỗ thảm hại, đánh mất nhân phẩm và làm băng hoại mọi quan hệ, cho dù là những quan hệ ruột thịt thân thiết nhất.
Cách đây 2000 năm, các sách Tin Mừng đã nêu bật nội dung đó khi trình thuật những cám dỗ mà satan đã dùng để thử thách chính Con Thiên Chúa làm người:
“Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi” (Mt 4,9):
Đó không phải là “Cơn cám dỗ cuối cùng” dành riêng cho Đức Kitô nơi hoang mạc, mà là thứ “trái cấm” ngọt ngào lũng lẵng triền miên trước nổi đam mê khao khát muôn nơi muôn thuở của nhân loại. Đó là “trái cấm tiền bạc, trái cấm của sự giàu sang, trái cấm của các phương tiện hưởng thụ, trái cấm của quyền lực chiếm đoạt…”
Nếu không tỉnh táo và nhận định một cách sáng suốt theo sát chỉ dẫn của Tin Mừng chúng ta dễ có nguy cơ đánh mất căn tính của đời sống Kitô hữu, đời sống vốn được định hướng và đặt nền tảng trên những giá trị của Phúc Âm như: “Khó Nghèo, Hiền lành, trong sạch, yêu thương…”.
Nói cách khác, đời sống đức tin là một nỗ lực không ngừng “chọn đứng về phía của Thiên Chúa” thay vì “đặt mình làm nô lệ cho những thần tượng vật chất”; chọn những giá trị tinh thần thanh cao, siêu thoát của con đường “Tám Mối phúc thật” thay vì bon chen ngụp lặn trong vũng lầy của tiền bạc và sự giàu sang bất chính. Đó cũng chính là nỗ lực biết quản lý và sử dụng của cải vật chất, những giá trị trần gian phù hợp với chương trình và thánh ý Chúa.
Chúng ta có thể tìm thấy nội dung ý nghĩa trên qua sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật 25 TN C được phản ảnh rõ nét qua các bài đọc Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe công bố:
1. Bài đọc 1: Trích sách ngôn sứ Amos (Am 6, 1a,4-7): Đây là một lời tố cáo những kẻ làm giàu bằng cách bóc lột và đối xử bất công đối với người nghèo. Sự ham mê tiền của đã làm cho những kẻ ấy chai cứng cõi lòng, khép kín trái tim trước nổi thống khổ của anh em và lôi kéo họ xa lìa Thiên Chúa. Công lý của Thiên Chúa sẽ kết án họ: “Đức Chúa đã lấy thánh danh là niềm hãnh diện của Giacob mà thề: Ta sẽ chẳng bao giờ quên một hành vi nào của chúng”.
2. Bài đọc 2: Trích thư thánh Phaolô gởi cho Timôthê (1 Tm 2,1-8): Khuyến dụ hãy cầu nguyện cho mọi người, đặc biệt, cho những ai có trách nhiệm trên cuôc sống an cư hạnh phúc của kẻ khác. Điều nầy gợi ý cho chúng ta nhận thức rõ về trách nhiệm trần thế của người kitô hữu. Đức tin đòi hỏi chúng ta luôn phải tích cực dấn thân xây dựng trần thế, góp phần làm cho cuộc sống mỗi người được an vui hạnh phúc và nhận ra phẩm giá cao quí của mình. Quay lưng trốn chạy cuộc sống hiện tại quanh ta, là đi ngược với Tin Mừng của Đức Ki-tô và chống lại ý định của Thiên Chúa.
3. Bài Tin mừng: Trích sách Tin mừng Luca (Lc 16,1-13): Qua dụ ngôn “Người quản lý bất lương”, Đức Ki-tô muốn chúng ta có một lựa chọn đúng đắn đối với tiền của và những giá trị trần gian. Ngài dạy rằng, không được coi tiền của như ông chủ, như đối tượng duy nhất để phải trở thành một thứ nô lệ; nhưng hãy sử dụng tiền của như phương tiện để chuẩn bị cho mình một kho tàng vĩnh cửu là hạnh phúc Nước Trời.
Sứ điệp của Đức Ki-tô nối dài lời dạy của các Ngôn sứ, kêu gọi chúng ta hướng về Thiên Chúa là Vị Chủ Tối Cao mà tất cả mọi sự đều phải qui hướng về Ngài. Chính trong thái độ đức tin căn bản nầy, người kitô hữu luôn thanh thản dấn thân xây dựng trái đất ngày càng tươi đẹp, phục vụ mọi người ấm no hạnh phúc và can đảm vượt qua những đam mê ham muốn tầm thường để tiến bước về quê hương vĩnh cửu.
Tóm lại, ở giữa một thế giới đang tìm kiếm và đầu tư hết mình cho sự “giàu có và hưởng thụ”, một thế giới muốn quay mặt lại chối từ Thiên Chúa, đóng kín chính mình, lấy mình làm thước đo, làm điểm tựa cho tất cả, người Kitô hữu phải ra sức “bơi ngược dòng” để trung thành với lời mời gọi của Đức Kitô, một Đức Kitô sinh ra khó nghèo trong hang lừa máng cỏ, sống khó nghèo đến độ “không có viên đá gối đầu” và chết trần trụi trên thập giá. Tuy nhiên chúng ta hãy xác tín rằng: khi chọn “đứng về phía của Thiên Chúa”, chọn lựa con đường phúc thật của Tin Mừng, là chúng ta đang chiếm hữu chìa khóa đích thực để mở cánh cửa hạnh phúc, để cọng tác với Thiên Chúa xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, như thánh vịnh đáp ca chúng ta cùng hát lên hôm nay:
“Chúa giải phóng những ai tù tội
Chúa mở mắt cho kẻ mù lòa.
Chúa cho bị dìm xuống đứng thẳng lên,
Chúa yêu chuộng những người công chính” (Tv 145, 7.8-9.9-10)
Và chúng ta cũng đầy ắp hy vọng để khám phá ra cuộc sống chúng quanh: còn có biết bao người đang cố gắng sống cái sứ điệp "nghèo" của Chúa Ki-tô cách âm thầm giữa đời thường nhưng lại rất anh hùng và cao cả:
- Những người mẹ hiền quanh năm suốt tháng vất vả, tăm tối, hy sinh, khổ cực để lo cho chồng con...
- Những nông dân chân lấm tay bùn, những công nhân vất vả với đồng lương ốm đói, những học sinh, sinh viên chịu đói chịu khát chịu khổ đủ điều để phấn đấu cho tương lai bằng một đời sống tốt lành chân chất. Và rồi, những bệnh nhân vui tươi mĩm cười chấp nhận nổi đau của cơn bệnh quái ác; các trẻ em mồ côi tàn tật chắt chiu từng tấm vé số để vươn lên và tồn tại trong cuộc đời ngay chính; những tù nhân quyết “làm lại cuộc đời” cho dù bị chính cuộc đời rẻ khinh hắt hủi…. Phải chăng họ là những chứng nhân của "cái nghèo theo Tin Mừng" mà chúng ta không ngừng học hỏi, khám phá, đồng hành và phục vụ.
Để dám sống cho những giá trị nghèo khó của Tin Mừng, cùng với Graham Kings, chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau:
Lạy Chúa,
khi đến với Chúa
con tháo bỏ đôi giày: những tham vọng của con
con cởi bỏ đồng hồ: thời khoá biểu của con,
con đóng lại bút viết: các quan điểm của con,
con bỏ xuống chìa khoá: sự an toàn của con,
để con được ở một mình với Ngài,
lạy Thiên Chúa duy nhất và chân thật.
Sau khi được ở với Ngài,
con sẽ xỏ giày vào
để đi theo đường của Chúa,
con sẽ đeo đồng hồ,
để sống trong thời gian của Chúa,
con sẽ đeo kính vào
để nhìn thế giới của Chúa,
con sẽ mở bút ra
để viết những tư tưởng của Chúa,
con sẽ cầm chìa khoá lên
để mở những cánh cửa của Chúa.
(Lời kinh. Sđd. tr. 28).
Để mở những cánh cửa của Chúa
Ngày 9.9.1668, tại sân khấu hoàng cung của Pháp đã công diễn vở hài kịch “Lão Hà Tiện” (L’ Avare) của nhà viết kịch lừng danh Molière. Nhân vật chính là Arpagông, một người cha ham mê vàng bạc của cải đến độ đã đánh mất tính người, làm tan nát bại hoại cả gia đình và chuốt lấy một kết cục nực cười bi thảm.
Cho dù là một vở kịch với các nhân vật được hư cấu, nhưng nội dung ý nghĩa của vở hài kịch “Lão Hà Tiện” lại chuyển tải một ý nghĩa nhân văn sâu sắc: cái thói hà tiện, ham mê của cải, sính ham chuộng giàu sang, trọng đua đòi phú quý…luôn dẫn con người tới chỗ thảm hại, đánh mất nhân phẩm và làm băng hoại mọi quan hệ, cho dù là những quan hệ ruột thịt thân thiết nhất.
Cách đây 2000 năm, các sách Tin Mừng đã nêu bật nội dung đó khi trình thuật những cám dỗ mà satan đã dùng để thử thách chính Con Thiên Chúa làm người:
“Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi” (Mt 4,9):
Đó không phải là “Cơn cám dỗ cuối cùng” dành riêng cho Đức Kitô nơi hoang mạc, mà là thứ “trái cấm” ngọt ngào lũng lẵng triền miên trước nổi đam mê khao khát muôn nơi muôn thuở của nhân loại. Đó là “trái cấm tiền bạc, trái cấm của sự giàu sang, trái cấm của các phương tiện hưởng thụ, trái cấm của quyền lực chiếm đoạt…”
Nếu không tỉnh táo và nhận định một cách sáng suốt theo sát chỉ dẫn của Tin Mừng chúng ta dễ có nguy cơ đánh mất căn tính của đời sống Kitô hữu, đời sống vốn được định hướng và đặt nền tảng trên những giá trị của Phúc Âm như: “Khó Nghèo, Hiền lành, trong sạch, yêu thương…”.
Nói cách khác, đời sống đức tin là một nỗ lực không ngừng “chọn đứng về phía của Thiên Chúa” thay vì “đặt mình làm nô lệ cho những thần tượng vật chất”; chọn những giá trị tinh thần thanh cao, siêu thoát của con đường “Tám Mối phúc thật” thay vì bon chen ngụp lặn trong vũng lầy của tiền bạc và sự giàu sang bất chính. Đó cũng chính là nỗ lực biết quản lý và sử dụng của cải vật chất, những giá trị trần gian phù hợp với chương trình và thánh ý Chúa.
Chúng ta có thể tìm thấy nội dung ý nghĩa trên qua sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật 25 TN C được phản ảnh rõ nét qua các bài đọc Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe công bố:
1. Bài đọc 1: Trích sách ngôn sứ Amos (Am 6, 1a,4-7): Đây là một lời tố cáo những kẻ làm giàu bằng cách bóc lột và đối xử bất công đối với người nghèo. Sự ham mê tiền của đã làm cho những kẻ ấy chai cứng cõi lòng, khép kín trái tim trước nổi thống khổ của anh em và lôi kéo họ xa lìa Thiên Chúa. Công lý của Thiên Chúa sẽ kết án họ: “Đức Chúa đã lấy thánh danh là niềm hãnh diện của Giacob mà thề: Ta sẽ chẳng bao giờ quên một hành vi nào của chúng”.
2. Bài đọc 2: Trích thư thánh Phaolô gởi cho Timôthê (1 Tm 2,1-8): Khuyến dụ hãy cầu nguyện cho mọi người, đặc biệt, cho những ai có trách nhiệm trên cuôc sống an cư hạnh phúc của kẻ khác. Điều nầy gợi ý cho chúng ta nhận thức rõ về trách nhiệm trần thế của người kitô hữu. Đức tin đòi hỏi chúng ta luôn phải tích cực dấn thân xây dựng trần thế, góp phần làm cho cuộc sống mỗi người được an vui hạnh phúc và nhận ra phẩm giá cao quí của mình. Quay lưng trốn chạy cuộc sống hiện tại quanh ta, là đi ngược với Tin Mừng của Đức Ki-tô và chống lại ý định của Thiên Chúa.
3. Bài Tin mừng: Trích sách Tin mừng Luca (Lc 16,1-13): Qua dụ ngôn “Người quản lý bất lương”, Đức Ki-tô muốn chúng ta có một lựa chọn đúng đắn đối với tiền của và những giá trị trần gian. Ngài dạy rằng, không được coi tiền của như ông chủ, như đối tượng duy nhất để phải trở thành một thứ nô lệ; nhưng hãy sử dụng tiền của như phương tiện để chuẩn bị cho mình một kho tàng vĩnh cửu là hạnh phúc Nước Trời.
Sứ điệp của Đức Ki-tô nối dài lời dạy của các Ngôn sứ, kêu gọi chúng ta hướng về Thiên Chúa là Vị Chủ Tối Cao mà tất cả mọi sự đều phải qui hướng về Ngài. Chính trong thái độ đức tin căn bản nầy, người kitô hữu luôn thanh thản dấn thân xây dựng trái đất ngày càng tươi đẹp, phục vụ mọi người ấm no hạnh phúc và can đảm vượt qua những đam mê ham muốn tầm thường để tiến bước về quê hương vĩnh cửu.
Tóm lại, ở giữa một thế giới đang tìm kiếm và đầu tư hết mình cho sự “giàu có và hưởng thụ”, một thế giới muốn quay mặt lại chối từ Thiên Chúa, đóng kín chính mình, lấy mình làm thước đo, làm điểm tựa cho tất cả, người Kitô hữu phải ra sức “bơi ngược dòng” để trung thành với lời mời gọi của Đức Kitô, một Đức Kitô sinh ra khó nghèo trong hang lừa máng cỏ, sống khó nghèo đến độ “không có viên đá gối đầu” và chết trần trụi trên thập giá. Tuy nhiên chúng ta hãy xác tín rằng: khi chọn “đứng về phía của Thiên Chúa”, chọn lựa con đường phúc thật của Tin Mừng, là chúng ta đang chiếm hữu chìa khóa đích thực để mở cánh cửa hạnh phúc, để cọng tác với Thiên Chúa xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, như thánh vịnh đáp ca chúng ta cùng hát lên hôm nay:
“Chúa giải phóng những ai tù tội
Chúa mở mắt cho kẻ mù lòa.
Chúa cho bị dìm xuống đứng thẳng lên,
Chúa yêu chuộng những người công chính” (Tv 145, 7.8-9.9-10)
Và chúng ta cũng đầy ắp hy vọng để khám phá ra cuộc sống chúng quanh: còn có biết bao người đang cố gắng sống cái sứ điệp "nghèo" của Chúa Ki-tô cách âm thầm giữa đời thường nhưng lại rất anh hùng và cao cả:
- Những người mẹ hiền quanh năm suốt tháng vất vả, tăm tối, hy sinh, khổ cực để lo cho chồng con...
- Những nông dân chân lấm tay bùn, những công nhân vất vả với đồng lương ốm đói, những học sinh, sinh viên chịu đói chịu khát chịu khổ đủ điều để phấn đấu cho tương lai bằng một đời sống tốt lành chân chất. Và rồi, những bệnh nhân vui tươi mĩm cười chấp nhận nổi đau của cơn bệnh quái ác; các trẻ em mồ côi tàn tật chắt chiu từng tấm vé số để vươn lên và tồn tại trong cuộc đời ngay chính; những tù nhân quyết “làm lại cuộc đời” cho dù bị chính cuộc đời rẻ khinh hắt hủi…. Phải chăng họ là những chứng nhân của "cái nghèo theo Tin Mừng" mà chúng ta không ngừng học hỏi, khám phá, đồng hành và phục vụ.
Để dám sống cho những giá trị nghèo khó của Tin Mừng, cùng với Graham Kings, chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau:
Lạy Chúa,
khi đến với Chúa
con tháo bỏ đôi giày: những tham vọng của con
con cởi bỏ đồng hồ: thời khoá biểu của con,
con đóng lại bút viết: các quan điểm của con,
con bỏ xuống chìa khoá: sự an toàn của con,
để con được ở một mình với Ngài,
lạy Thiên Chúa duy nhất và chân thật.
Sau khi được ở với Ngài,
con sẽ xỏ giày vào
để đi theo đường của Chúa,
con sẽ đeo đồng hồ,
để sống trong thời gian của Chúa,
con sẽ đeo kính vào
để nhìn thế giới của Chúa,
con sẽ mở bút ra
để viết những tư tưởng của Chúa,
con sẽ cầm chìa khoá lên
để mở những cánh cửa của Chúa.
(Lời kinh. Sđd. tr. 28).