Đã bao lần con nhìn người thiếu phụ
Bằng mắt thường của một kẻ vô tâm
Con muốn ném những hòn đá thật nặng
Vào con người như loài thú hoang dâm

Con ngoảnh đi không muốn nhìn người ấy
Sợ bẩn mắt mình ô uế tâm can
Còn bao nhiêu điều con cần để ý
Có đáng gì người thiếu phụ điếm đàng

Con ngước nhìn lên đỉnh cao Thánh giá
Chút tự hào mình xa tránh “tội nhân”
Mình theo Chúa và không hề vương vấn
Những thói đời gian dối giữa gian trần

Rồi con quỳ chấp tay gần cung thánh
Thập giá lặng buồn Chúa vẫn giang tay
Từ đôi mắt nhân hiền Ngài nhìn xuống
Con chợt hiểu rằng con đã cuồng say

Con say trong cơn bão tìm danh vọng
Tự cho mình lên đỉnh của hào quang
Và không thấy những gì mình vấy bẩn
Cả bùn đen, hèn hạ lẫn huy hoàng

Con kiêu căng giữa dòng đời yên ổn
Chỉ trích ngông cuồng, chẳng kể đến ai
Không nhận ra tâm mình đạo đức giả
Là cặn bã hôi tanh của cuộc đời

Và... con xấu hổ nhìn người thiếu phụ
Hòn đá nào đã ném trúng lòng con
Để rơi ra chính con: người tội lỗi
Hòn đá nào vừa ghi dấu ăn năn!