Cách đây mấy ngày tôi tình cờ đến thăm một bà bạn già, chúng tôi gặp nhau hằng ngày trong trung tâm, mà bà là thành viên của hội người già, còn tôi là y tá của trung tâm, nhưng nay tôi đã xin nghỉ luôn vì tình trạng sức khoẻ không cho phép. Bà là người Bắc Ninh nấu ăn thật là ngon, rất hợp với khẩu vị của tôi. Hầu như ngày nào bà cũng đem thức ăn vào trung tâm để chia cho tôi một ít đem về nhà nhất là những món bắc kỳ tuyệt chiêu của bà. Đó cũng là lý do mà bà mời tôi đến nhà để đem hết mấy món ăn mà bà đã để dành cho tôi trên ngăn tủ đá. Một công hai ba việc, tôi cũng đến xin bà vài cuốn sách công giáo được nhiều người cho sau khi bà chịu phép Rửa Tội, vì bà là Tân Tòng. Bà không đọc được nhiều chỉ muốn giữ một sách kinh để dùng đọc hằng ngày mà thôi! Tôi hy vọng bà có được cuốn Kinh Thánh bao gồm cả Cựu Ước và Tân Ước để cho một người bạn hiện giờ cũng đang cần cho lớp Giáo Lý Tân Tòng.
Bà là bà góa rất lâu năm, ở một mình trên đất Mỹ này cũng lâu lắm rồi! Tiếng Anh bà nói cũng được lắm! Đủ để người Mỹ họ hiểu và trong mọi hoàn cảnh sống hằng ngày của bà. Hiện bà ở mướn trong một cái phòng tư nhân, nhà riêng của hai ông bà cố. Tôi nghe bà rất khen hai ông bà cố được lắm! Vì bà gần đây sức khoẻ rất yếu kém, cần có người dòm chừng để khi bà tắm rửa hay đi đứng trong nhà không ngại té ngã mà không ai hay biết. Tuy bà nấu nướng một mình trong một căn bếp được chủ nhà xây riêng đối diện với căn phòng của bà. Có lối đi vòng riêng ra ngoài đường nên cũng rất lịch sự. Thỉnh thoảng bà cũng hay chia sẻ những món ăn bà nấu, nhưng không biết có hợp với khẩu vị của chủ nhà hay không? Vì một người là dân bắc kỳ chính cống và một người là dân Huế chính cống, tôi chưa nghe bà bạn tôi chê trách ông bà cố bao giờ, thật tình là vậy! Và hằng tuần ông bà cố cho bà quá giang đến xem Lễ tại Ngôi Thánh Đường mà hai ông bà cố thường đi.
Nghe nói hằng đêm bà cũng có dự vào phần đọc kinh trong gia đình của ông bà cố nữa! Quả tốt đẹp thay! Bao nhiêu lần bà lên cơn cao máu thì đều có mặt của bà cố, nào là dầu gió để cạo gió, nào là nước chanh để giúp bà hạ áp huyết, v.v.v.... Mọi thứ đều hoàn toàn tốt đẹp. ... nhưng chỉ có một điều tôi nghe và chứng kiến tận mắt. ... mà nghe không "xuông" lỗ tai cho mấy!? Nếu điều tôi viết ra đây có động chạm đến ai xin vì sự Suy Tôn Thánh Giá Chúa Giêsu mà thông cảm cho điều tôi nghe khó chịu là như thế này thưa anh chị em, mà hy vọng rằng tôi không phải thành phần đạo đức giả, pharisêu, biệt phái, hay nhà thông luật mà bị Chúa lên án và mắng nhiếc khi xưa.
Tôi và bà bạn đang nhiều chuyện thì nghe tiếng bà cố lên tiếng bên ngoài cửa phòng vọng vô để cho bà vài trái lựu mới vừa hái ngoài vườn vô, bà bạn liền mời bà cố vào góp chuyện, và cũng lịch sự giới thiệu tôi với bà cố để bà cố biết tôi là ai?. Bà bạn liền thuật với bà cố là từ nãy đến giờ chúng tôi nói về chuyện đứa con gái lớn nhất của bà. Chuyện đau lòng đã làm cho bà bạn của tôi khóc sướt mướt suốt từ sáng đến giờ, té ra bao nhiêu năm trời, các con của bà chỉ xăm xoi vào gia tài của bà và số tiền bà hiện đang nắm giữ mà thôi! Tuy dù con cái của bà bên VN cũng rất khấm khá, nhất là cô chị cả hiện có 3 tiệm thuốc tây. Tình đời có trải qua cầu mới hay, hiểu được sự thật và cái tà tâm của cô con gái, bà đòi về VN để đòi cô con gái lớn tất cả số tiền nó đang giữ của bà, nhưng nó không trả mà còn bảo là bà ác, vì chồng nó vừa mới chết. Bà kể chuyện gia đình chồng của nó rất giầu có, nó kính trọng mẹ chồng của nó hơn bà, và la mẹ mình trước mặt mẹ chồng của nó!?. Làm mẹ ruột mang nặng đẻ đau, nuôi nấng cho thành tài, dựng vợ gả chồng đàng hoàng cho nó, mà bây giờ nó bất hiếu mà không đau lòng và đứt từng khúc ruột sao được!?.
Bà cố bây giờ mới góp chuyện vào khuyên bà bạn tôi đừng buồn chi nữa! Con bà cố hiện giờ đứa nào cũng giầu có và khá giả lắm! Đứa nào cũng làm lương gần $300,000 đô la, nhưng không nhờ được một đứa con nào! Chúng có ướm cho cha mẹ tiền nhưng bà cố không nhận vì không cảm thấy cần, và khuyên bà bạn tôi thôi đừng buồn giận và khóc lóc nữa! Hãy về VN một chuyến mà lấy hết tiền của bà mà qua đây mua sẵn một cái lỗ để chôn khi mà Chúa có gọi.
Rồi bà cố đang rảnh rỗi mới nói luôn chuyện của mình là hồi trước ông bà cố có tính kỹ lưỡng lắm trong vấn đề định về sống luôn ở VN tại Thủ Đức. Trong tay ông bà cố nếu có bán vài căn nhà bên Mỹ đây cũng là triệu phú chứ ít đâu. Nhưng suy đi tính lại thì nếu một trong hai người có chết, thì con cái cháu chắt chúng chẳng có về mà dự cái đám ma cho đầy đủ. Rồi về vấn đề sức khoẻ của hai ông bà là quan trọng nhất, có nơi đâu trên thế giới mà sướng cho bằng bị bệnh thì chính phủ lo cho thuốc men, có vào nhà thương thì chính phủ bao cho mọi thứ miễn phí, không tốn đến một đồng xu. Còn bên VN cần vào bệnh viện là phải có tiền ngay lập tức thì mới bảo toàn tánh mạng, còn thuốc men thì có chắc là không bị làm giả?.
Chứ về phần linh hồn đời đời thì bà cố rất quả quyết là nếu về VN sống thì họ chẳng sợ chi cả!? Ngoài sự sợ sức khoẻ không được bảo toàn, chứ nếu sinh sống bên VN thì hai ông bà có thiếu gì người hầu kẻ hạ. Bao nhiêu người cứ năn nỉ bà cố riết là về VN sống đi thì họ sẽ hầu hạ ông bà cố suốt đời!? Bà cố còn nói thêm là bên VN nơi bà cố ở trước đây ai mà chẳng biết tiếng của hai ông bà cố? Có chuyện gì thì cả một họ đạo sẽ đọc kinh sớm tối cho hai ông bà cố, sẽ bảo đảm linh hồn được lên Thiên Đàng!?.
Sự thật từ trước đến nay tôi quen biết rất nhiều ông bà cố, nhưng chưa thấy ai chắc chắn lắm về phần linh hồn của mình khi được Chúa Gọi? Có ông bà cố cứ năn nỉ tôi là cô làm ơn đừng gọi tôi thế! Và tôi cũng chẳng biết là ông bà cố của Linh Mục nào? Nếu tôi thấy họ thật tình thì tôi cũng chỉ bảo với họ là con quen miệng rồi, và gọi vậy là để ông bà cố "Cố Gắng" cầu nguyện thêm cho Lm. của các ngài hơn ý mà!.
Đồng ý rằng đức tin của riêng mình dành cho Thiên Chúa có tuyệt đối chăng nữa! Vì có đức tin vững mạnh chúng ta mới có thể thi hành điều Thánh Ý của Thiên Chúa? Nhưng với tâm tình khiêm nhường vẫn là tấm gương tốt lành hơn cho mọi người noi theo!? Thiển ý của tôi là vậy! Vì Thiên Chúa thì nhân lành và khiêm nhường vô cùng, đã bỏ Trời cao, xuống thế làm người, mặc xác phàm, chết trên Thánh Giá, để Cứu Chuộc cho toàn thể nhân loại.
Để Suy Tôn Thánh Giá Chúa Giêsu! Toàn thể nhân loại chúng con xin phủ phục trước Thiên Nhan Ngài, hạ mình thật thấp vì chúng con tất cả chỉ là tội nhân không hơn không kém trước Tôn Nhan Ngài. Xin cho tất cả chúng con sống trong khiêm hạ, để hòa mình cùng tất cả anh chị em chúng con, để biết thông cảm và sẻ chia hơn, để biết quên cái Tôi của mình, để xứng đáng làm con cái tốt lành của Ba Ngôi Thiên Chúa. Mong được vậy lắm thay!. Amen.
Bà là bà góa rất lâu năm, ở một mình trên đất Mỹ này cũng lâu lắm rồi! Tiếng Anh bà nói cũng được lắm! Đủ để người Mỹ họ hiểu và trong mọi hoàn cảnh sống hằng ngày của bà. Hiện bà ở mướn trong một cái phòng tư nhân, nhà riêng của hai ông bà cố. Tôi nghe bà rất khen hai ông bà cố được lắm! Vì bà gần đây sức khoẻ rất yếu kém, cần có người dòm chừng để khi bà tắm rửa hay đi đứng trong nhà không ngại té ngã mà không ai hay biết. Tuy bà nấu nướng một mình trong một căn bếp được chủ nhà xây riêng đối diện với căn phòng của bà. Có lối đi vòng riêng ra ngoài đường nên cũng rất lịch sự. Thỉnh thoảng bà cũng hay chia sẻ những món ăn bà nấu, nhưng không biết có hợp với khẩu vị của chủ nhà hay không? Vì một người là dân bắc kỳ chính cống và một người là dân Huế chính cống, tôi chưa nghe bà bạn tôi chê trách ông bà cố bao giờ, thật tình là vậy! Và hằng tuần ông bà cố cho bà quá giang đến xem Lễ tại Ngôi Thánh Đường mà hai ông bà cố thường đi.
Nghe nói hằng đêm bà cũng có dự vào phần đọc kinh trong gia đình của ông bà cố nữa! Quả tốt đẹp thay! Bao nhiêu lần bà lên cơn cao máu thì đều có mặt của bà cố, nào là dầu gió để cạo gió, nào là nước chanh để giúp bà hạ áp huyết, v.v.v.... Mọi thứ đều hoàn toàn tốt đẹp. ... nhưng chỉ có một điều tôi nghe và chứng kiến tận mắt. ... mà nghe không "xuông" lỗ tai cho mấy!? Nếu điều tôi viết ra đây có động chạm đến ai xin vì sự Suy Tôn Thánh Giá Chúa Giêsu mà thông cảm cho điều tôi nghe khó chịu là như thế này thưa anh chị em, mà hy vọng rằng tôi không phải thành phần đạo đức giả, pharisêu, biệt phái, hay nhà thông luật mà bị Chúa lên án và mắng nhiếc khi xưa.
Tôi và bà bạn đang nhiều chuyện thì nghe tiếng bà cố lên tiếng bên ngoài cửa phòng vọng vô để cho bà vài trái lựu mới vừa hái ngoài vườn vô, bà bạn liền mời bà cố vào góp chuyện, và cũng lịch sự giới thiệu tôi với bà cố để bà cố biết tôi là ai?. Bà bạn liền thuật với bà cố là từ nãy đến giờ chúng tôi nói về chuyện đứa con gái lớn nhất của bà. Chuyện đau lòng đã làm cho bà bạn của tôi khóc sướt mướt suốt từ sáng đến giờ, té ra bao nhiêu năm trời, các con của bà chỉ xăm xoi vào gia tài của bà và số tiền bà hiện đang nắm giữ mà thôi! Tuy dù con cái của bà bên VN cũng rất khấm khá, nhất là cô chị cả hiện có 3 tiệm thuốc tây. Tình đời có trải qua cầu mới hay, hiểu được sự thật và cái tà tâm của cô con gái, bà đòi về VN để đòi cô con gái lớn tất cả số tiền nó đang giữ của bà, nhưng nó không trả mà còn bảo là bà ác, vì chồng nó vừa mới chết. Bà kể chuyện gia đình chồng của nó rất giầu có, nó kính trọng mẹ chồng của nó hơn bà, và la mẹ mình trước mặt mẹ chồng của nó!?. Làm mẹ ruột mang nặng đẻ đau, nuôi nấng cho thành tài, dựng vợ gả chồng đàng hoàng cho nó, mà bây giờ nó bất hiếu mà không đau lòng và đứt từng khúc ruột sao được!?.
Bà cố bây giờ mới góp chuyện vào khuyên bà bạn tôi đừng buồn chi nữa! Con bà cố hiện giờ đứa nào cũng giầu có và khá giả lắm! Đứa nào cũng làm lương gần $300,000 đô la, nhưng không nhờ được một đứa con nào! Chúng có ướm cho cha mẹ tiền nhưng bà cố không nhận vì không cảm thấy cần, và khuyên bà bạn tôi thôi đừng buồn giận và khóc lóc nữa! Hãy về VN một chuyến mà lấy hết tiền của bà mà qua đây mua sẵn một cái lỗ để chôn khi mà Chúa có gọi.
Rồi bà cố đang rảnh rỗi mới nói luôn chuyện của mình là hồi trước ông bà cố có tính kỹ lưỡng lắm trong vấn đề định về sống luôn ở VN tại Thủ Đức. Trong tay ông bà cố nếu có bán vài căn nhà bên Mỹ đây cũng là triệu phú chứ ít đâu. Nhưng suy đi tính lại thì nếu một trong hai người có chết, thì con cái cháu chắt chúng chẳng có về mà dự cái đám ma cho đầy đủ. Rồi về vấn đề sức khoẻ của hai ông bà là quan trọng nhất, có nơi đâu trên thế giới mà sướng cho bằng bị bệnh thì chính phủ lo cho thuốc men, có vào nhà thương thì chính phủ bao cho mọi thứ miễn phí, không tốn đến một đồng xu. Còn bên VN cần vào bệnh viện là phải có tiền ngay lập tức thì mới bảo toàn tánh mạng, còn thuốc men thì có chắc là không bị làm giả?.
Chứ về phần linh hồn đời đời thì bà cố rất quả quyết là nếu về VN sống thì họ chẳng sợ chi cả!? Ngoài sự sợ sức khoẻ không được bảo toàn, chứ nếu sinh sống bên VN thì hai ông bà có thiếu gì người hầu kẻ hạ. Bao nhiêu người cứ năn nỉ bà cố riết là về VN sống đi thì họ sẽ hầu hạ ông bà cố suốt đời!? Bà cố còn nói thêm là bên VN nơi bà cố ở trước đây ai mà chẳng biết tiếng của hai ông bà cố? Có chuyện gì thì cả một họ đạo sẽ đọc kinh sớm tối cho hai ông bà cố, sẽ bảo đảm linh hồn được lên Thiên Đàng!?.
Sự thật từ trước đến nay tôi quen biết rất nhiều ông bà cố, nhưng chưa thấy ai chắc chắn lắm về phần linh hồn của mình khi được Chúa Gọi? Có ông bà cố cứ năn nỉ tôi là cô làm ơn đừng gọi tôi thế! Và tôi cũng chẳng biết là ông bà cố của Linh Mục nào? Nếu tôi thấy họ thật tình thì tôi cũng chỉ bảo với họ là con quen miệng rồi, và gọi vậy là để ông bà cố "Cố Gắng" cầu nguyện thêm cho Lm. của các ngài hơn ý mà!.
Đồng ý rằng đức tin của riêng mình dành cho Thiên Chúa có tuyệt đối chăng nữa! Vì có đức tin vững mạnh chúng ta mới có thể thi hành điều Thánh Ý của Thiên Chúa? Nhưng với tâm tình khiêm nhường vẫn là tấm gương tốt lành hơn cho mọi người noi theo!? Thiển ý của tôi là vậy! Vì Thiên Chúa thì nhân lành và khiêm nhường vô cùng, đã bỏ Trời cao, xuống thế làm người, mặc xác phàm, chết trên Thánh Giá, để Cứu Chuộc cho toàn thể nhân loại.
Để Suy Tôn Thánh Giá Chúa Giêsu! Toàn thể nhân loại chúng con xin phủ phục trước Thiên Nhan Ngài, hạ mình thật thấp vì chúng con tất cả chỉ là tội nhân không hơn không kém trước Tôn Nhan Ngài. Xin cho tất cả chúng con sống trong khiêm hạ, để hòa mình cùng tất cả anh chị em chúng con, để biết thông cảm và sẻ chia hơn, để biết quên cái Tôi của mình, để xứng đáng làm con cái tốt lành của Ba Ngôi Thiên Chúa. Mong được vậy lắm thay!. Amen.