CẦU THỊ

N2T


Con trai của Châu công là Bá Cầm, hể mỗi lần gặp Châu công là đều bị đánh, Khang Thúc bèn kêu anh ta đi gặp Thương Tử hỏi nguyên nhân. Thương Tử bèn chỉ điểm cho Bá Cầm trước hết đi về phía nam của Nam Sơn để coi cây cầu gỗ, kết quả phát hiện cây cầu gỗ lá mọc um tùm cao lớn và thẳng tắp; tiếp theo Thương Tử lại kêu Bá Cầm đi về phía bắc của Nam Sơn để coi cây thị, kết quả nhìn thấy cây thị cành lá mềm dẻo, dáng rất hòa thuận.

Thương Tử nói: “Cầu gỗ ở trên cao thì giống như phụ thân; cành lá mềm mại của cây thị thì giống như con cái”.

Bá Cầm giác ngộ được, từ đó về sau mỗi khi gặp Châu công thì nhất định rất cung kính, nhìn thấy phụ thân thì chạy nhanh đến trước quỳ lạy.

Châu công thấy như thế thì khen thưởng và khuyến khích anh ta làm như thế mới đúng.

(Thượng thư đại truyện)

Suy tư:

Giáo dục con cái không phải hể con cái làm sai là đánh, không phải hể con cái không nghe lời là chửi là phạt, bởi vì đây là gia đình chứ không phải là trong quân đội, là cha mẹ chứ không phải là cấp chỉ huy, là là nơi để con cái phát triển nhân cách yêu thương và phục vụ chứ không phải là quân trường kỷ luật sắt thép.

Không phải tự nhiên mà con cái hư người, nhưng phải có nguyên nhân; không phải tự nhiên mà con cái bỏ học hành, nhưng phải có nguyên nhân; không phải tự nhiên mà con cái thích uống rượu hút thuốc, nhưng phải có nguyên nhân; không phải tự nhiên mà con cái bất hiếu với cha mẹ, nhưng phải có nguyên nhân.v.v...Tất cả những nguyên nhân ấy có lúc nào cha mẹ nhìn thấy hoặc suy tư để tìm ra nó ?

“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, mực đây có thể là cha mẹ, đèn đây cũng có thể là cha mẹ vậy. Ai hiểu thì hiểu.

-----------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com