ĐỐT CHUỘT HUỶ LỀU
Ở Việt Tây có một anh chàng độc thân, ở đó có mấy con chuột ban ngày nhảy lung tung ở trong nhà, ban đêm thì cắn đồ vật kêu lạo xạo lạo xạo, ồn ào chịu không nổi.
Anh ta rất bực mình. Một hôm anh ta uống say tỉ bỉ, vừa nằm kê đầu trên gối thì lũ chuột xuất đầu lộ diện bày đủ trò khiến anh ta không thể nhắm mắt được chút xíu.
Anh ta bèn nổi giận liền cầm mồi lửa đốt chung quanh nhà, quả nhiên con chuột bị cháy chết, nhưng cái “túp lều cỏ” của anh ta cũng bị cháy rụi.
(Cửu Môn Tử Ngưng Đạo kí)
Suy tư :
Nóng giận cộng thêm với say rượu thì đốt chuột cháy nhà mình chỉ là chuyện...nhỏ, bởi vì đối tượng chỉ là con chuột nhắt, nhưng nếu đối tượng là con người thì án mạng chắc chắn là phải xảy ra và trở thành chuyện lớn.
Thiên Chúa không đem cái nóng giận bỏ vào trong con người, nhưng từ khi con người phạm tội thì hình như tất cả vạn vật đều quay lưng lại với con người, và con người trở nên nóng nảy, gắt gỏng vì đã mất tất cả mọi thứ mà Thiên Chúa đã ban cho họ : ân sủng và bình an.
“Giận cá chém thớt” là hành vi của người có tâm tính nhỏ mọn; “”đốt chuột huỷ lều” là việc làm của người suy nghĩ nông cạn; nhưng “khiêm tốn phục vụ” là việc làm của người có một tâm hồn bình an và yêu thương của Thiên Chúa.
Người Kitô hữu nhất định là không thích “giận cá chém thớt, càng không muốn “đốt chuột huỷ lều”, cái mà họ mong muốn tìm kiếm trong cuộc sống chính là : khiêm tốn phục vụ Thiên Chúa trong tha nhân.
Ở Việt Tây có một anh chàng độc thân, ở đó có mấy con chuột ban ngày nhảy lung tung ở trong nhà, ban đêm thì cắn đồ vật kêu lạo xạo lạo xạo, ồn ào chịu không nổi.
Anh ta rất bực mình. Một hôm anh ta uống say tỉ bỉ, vừa nằm kê đầu trên gối thì lũ chuột xuất đầu lộ diện bày đủ trò khiến anh ta không thể nhắm mắt được chút xíu.
Anh ta bèn nổi giận liền cầm mồi lửa đốt chung quanh nhà, quả nhiên con chuột bị cháy chết, nhưng cái “túp lều cỏ” của anh ta cũng bị cháy rụi.
(Cửu Môn Tử Ngưng Đạo kí)
Suy tư :
Nóng giận cộng thêm với say rượu thì đốt chuột cháy nhà mình chỉ là chuyện...nhỏ, bởi vì đối tượng chỉ là con chuột nhắt, nhưng nếu đối tượng là con người thì án mạng chắc chắn là phải xảy ra và trở thành chuyện lớn.
Thiên Chúa không đem cái nóng giận bỏ vào trong con người, nhưng từ khi con người phạm tội thì hình như tất cả vạn vật đều quay lưng lại với con người, và con người trở nên nóng nảy, gắt gỏng vì đã mất tất cả mọi thứ mà Thiên Chúa đã ban cho họ : ân sủng và bình an.
“Giận cá chém thớt” là hành vi của người có tâm tính nhỏ mọn; “”đốt chuột huỷ lều” là việc làm của người suy nghĩ nông cạn; nhưng “khiêm tốn phục vụ” là việc làm của người có một tâm hồn bình an và yêu thương của Thiên Chúa.
Người Kitô hữu nhất định là không thích “giận cá chém thớt, càng không muốn “đốt chuột huỷ lều”, cái mà họ mong muốn tìm kiếm trong cuộc sống chính là : khiêm tốn phục vụ Thiên Chúa trong tha nhân.