Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới'. Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: 'Chúng tôi đã ăn uống trước mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi'. Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta'. Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. (Lc 13, 22-30).

Quả thật đây là lời lẽ của Người Chủ trả lời cho những tôi tớ ăn ở thất trung và gian ác khi còn sống ở trần gian. Những tôi tớ này khi có mặt Chủ thì thường đóng kịch rất xuất sắc, tài tình, để che đậy bộ mặt gian xảo của mình, nhưng khi vắng mặt Chủ thì anh sẽ là người rủ rê những tôi tớ gian manh giống anh, ăn cắp tiền của Chủ, ăn xén, ăn chận, và ngay cả gây chuyện để đánh đập những tôi tớ trung thành của Chủ vì không làm theo điều anh chỉ bảo, khi Ông Chủ có việc phải đi thật xa. Nhưng có phải việc làm gian ác và không lương thiện của anh, sẽ không che dấu được việc làm bất chính của anh, lâu dài được đâu!?. Bộ Ông Chủ không biết hỏi thăm những tôi tớ trung thành của Ông sao!?. Khi thấy rằng thời gian mình trẩy đi xa, chẳng những không có thêm huê lợi gì cho ông khi ông vắng mặt, mà lại còn thất thoát đi rất nhiều những gì ông cất trong kho lẫm. Ông Chủ giỏi thì chỉ cần ông nhìn thoáng qua sẽ biết ai là tôi tớ gian ác và ai là tôi tớ trung thành. Kho lẫm của Ông Chủ mà, Ông phải có người làm thư ký giữ sổ sách cho Ông chứ!?. Mà cái người ăn cắp thường thì ăn cắp được một lần chẳng thấy gì nguy hại đến bản thân, sẽ cứ thế ăn cắp mãi và dần dần thành thói quen xem thường việc an ninh canh gác, cho đến ngày Chủ bắt được quả tang thì là đời của anh cũng đến lúc tàn!?.

Chủ sẽ trả lời các tôi tớ gian ác rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới'. Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: 'Chúng tôi đã ăn uống trước mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi'. Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta'. Hỡi những phường tôi tớ độc ác và gian manh! Hằng ngày các anh ngồi ăn uống chung với Ông Chủ thì có lợi gì cho Ông Chủ chứ!?. Có phải các anh chỉ là cái thứ ăn hại? Chẳng một tài cán hay khả năng chi? Chỉ nhờ anh có thời rồi được giới thiệu vào cái ghế chức vụ của anh, mà anh làm ra vẻ tự mãn, tự cao, tự đại? Hiếp đáp những người không theo phe với anh? Anh ức hiếp họ vì họ không thích nịnh hót, dâng cúng tiền của, hay mua cái ghế vững chắc do anh ra giá? Ồ, Có mặt Ông Chủ ở đó mà anh còn qua mặt được nữa là. Với chức vụ của anh hiện có, với bao nhiêu con người theo anh nịnh hót, để được anh ban bố cho thêm những gì họ cần, nào là anh cho họ thêm giờ làm việc, kiếm được mớ tiền thì cùng nhau mà kiếm chỗ để nhậu nhẹt, để hưởng thụ. Nhưng rồi về lâu về già, anh khinh thường những kẻ nịnh hót anh, chính chúng sẽ truất phế anh, làm cho anh trở thành nhục nhã, và đi ra với hai bàn tay trắng. Hỡi những tôi tớ ngốc nghếch và khờ dại kia! Hiện giờ anh chỉ biết sống và hưởng thụ, nhưng không nghĩ xa xôi để mà tích trữ, làm lợi cho chính anh, gia đình anh, cho người thân bằng quyến thuộc, và anh chị em đang sống chung quanh anh? Anh nghĩ rằng anh sẽ ỡ mãi cái chức vụ ấy chăng? Anh tự mãn và tự kiêu quá! Già néo thì đứt dây thôi anh ạ! Anh tưởng rằng Ông Chủ sẽ mãi quý anh lắm sao, khi mà con mắt sành đời của Ông đã từng trải qua bao nhiêu thăng trầm và Ông biết từng tôi tớ của Ông? Dưới con mắt của Chủ anh chỉ là thứ tôi tớ vắt mũi còn chưa sạch, mà định qua mắt Ông được hay sao?.

Hỡi người tôi tớ thất trung và gian ác kia ơi! Nếu anh khôn và ngoan thì anh cũng phải tự sắp xếp cho mình một hướng đi khác nữa! Vì anh phải nghĩ rằng có ngày Ông Chủ cũng sẽ sa thải anh chứ!? Vì anh lợi dụng Chủ mà làm bao điều tai tiếng và làm cho thanh danh Ông cũng ra bại liệt, đối xử với những tôi tớ tốt lành và rất trung thành của Ông một cách không công bằng, làm nhục họ, kỳ thị, không tư cách, chửi bới họ, muốn họ tự động ra đi để anh tha hồ múa máy và toàn quyền với phe nhóm không tốt lành của anh. Nếu anh sống khôn và biết điều thì anh phải biết đối xử tốt với họ mới phải, thì cái ghế của anh mới vững và bền lâu được! Chứ còn bao lâu anh tự tung tự tác thì có ngày anh vừa bị Chủ đánh đòn mà đuổi anh ra khỏi nhà của Chủ không còn miếng áo miếng quần mà che thân???.

Hỡi cái phường tôi tớ bất trung và gian ác kia ơi! Hằng ngày anh ta thán rằng anh vẫn nghe Lời dậy dỗ của Chủ anh??? Nhưng anh nghe mà anh có thực hành những gì Chủ anh dậy không? Nếu không thì ích gì mà anh than trách??. Chủ anh thường ngày dậy anh những gì, anh có nhớ không? Chẳng những Lời Chủ dậy nghe như nước chảy lá môn, hay nước đổ đầu vịt, thì có ích gì cho anh chứ??. Anh lợi dụng thanh danh của Chủ mà cho người vay nợ để lấy lời thật cao, tìm cho mình một chỗ đứng thật vững vàng được bao nhiêu người nể trọng vì họ tín cẩn anh, vì anh núp bóng sau lưng thanh danh của Chủ mà làm những việc mờ ám và gian tà?. Thế thì tội của anh Chủ sẽ xử sao cho vừa hỡi tôi tớ bất trung và gian ác??.

Rất phải, khi Chủ vào nhà và cửa đã đóng, Ông Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới. Hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta'. Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa.

Quả cuộc đời mà để thiếu Thiên Chúa thì tâm hồn, trái tim, lòng dạ sẽ cảm thấy thật trống trải, bất an, muộn phiền, không bao giờ thấy đủ, bon chen, tranh dành, ghét ghen, và hận thù! Thế thì cái nghĩa sống trên trần gian này để làm gì thật không có câu trả lời khi họ không có Thiên Chúa ngự trị trong con người của họ. Không có Chúa trong cuộc đời, thì thật tội nghiệp cho những con người này vì họ không biết thế nào là đủ!? Họ sẽ không có được một ngày hạnh phúc!? Họ sẽ không cảm nếm được thế nào là tình yêu đích thực, ngay cả với người thân thiết nhất trong gia đình của họ!? Nằm trên cái giường như ông hoàng cũng không thể ngủ ngon giấc được là vì sao? Ăn cao lương mỹ vị mà cũng chẳng thấy chúng ngon, là vì sao!? Ở trong căn nhà sang trọng như lầu đài mà vẫn thấy lạnh lẽo và không ai hiểu mình, là vì sao? Tôi tớ gia nhân hầu hạ chung quanh suốt cả ngày mà vẫn thấy muộn phiền, là vì sao?. Vì thế cho nên có phải khi chúng ta đang sống trên cõi đời này, sự cần nhất cho cuộc đời và con người của chúng ta là Thiên Chúa không? Nếu không thì mọi sự sẽ không bao giờ cho chúng ta hạnh phúc, vì tất cả những gì quý báu trên cõi đời tạm dung trần thế này, không xài được và không mang theo được trên Nước Trời. Vì trên Nước Trời không dùng đến chúng. Vì Nước Trời chỉ nhận Tình Yêu mà thôi! Cho nên khi còn ở trên trần gian này chúng ta càng mang nhiều hạnh phúc và tình yêu thương đến cho muôn người, thì đó là phần thưởng mà chúng ta gầy dựng được thật chắc chắn và thật an toàn cho linh hồn đời đời của chúng ta, mà không ai đánh cắp chúng được??. Mà tình yêu là chúng ta ban cho nhau nhưng không cơ mà! Xá chi khi chúng ta san sẻ cho những anh chị em có nhu cầu cần thiết, khi Chúa ban cho chúng ta thật nhiều. Chúa ban cho chúng ta nhiều thì chúng ta phải có bổn phận Cho đi nhiều, vì đó là lẽ phải và là điều nên làm, vì chúng ta tích trữ nhiều chẳng những không lợi lộc chi mà làm cho nhiều người ghét mình. Gặp cơn hoạn nạn cháy nhà, chẳng ai thèm giúp mà họ còn làm cho cháy nhiều hơn??. Tích trữ cho nhiều khi Chúa gọi, ra đi cũng hai bàn tay trắng mà linh hồn phải bị đọa đày đời đời kiếp kiếp vì cái tội tích trữ của người cho đầy vào kho lẫm của mình??.

Khôn ngoan chi hỡi những tôi tớ bất trung và gian ác! Hãy từ bỏ cuộc sống gian dối mà theo Chúa để được Chúa ban cho Ơn khôn ngoan cần thiết để mà giữ linh hồn đời đời, để mà Chúa cho vào Nhà Chúa, để từ đông chí tây, từ bắc chí nam tất cả sẽ đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa, cùng hưởng hạnh phúc vĩnh cửu thiên thu và bất tận. Amen.

Y Tá Của Chúa,