MƯỢN ÁNH SÁNG
Thời Tam quốc, Cam Mậu muốn mượn Quang của Tô Đại qua nước Tề làm quan, thế là kể một câu chuyện:
“Ngày xưa, có mấy cô gái mỗi buổi tối đều dùng chung một cái đèn dầu để thêu thùa may vá nữ công, trong đó có một cô gái nhà rất nghèo không có tiền để mua dầu, thế là các cô gái khác đều muốn đuổi cô gái ấy đi. Cô gái nhà nghèo bất đắc dĩ nói: “Bởi vì tôi không có tiền để mua dầu đèn, nên mỗi đêm mới vội vàng đến trước để lau chùi bàn ghế, quét rác, sắp xếp chỗ ngồi, để các chị có thể chuyên tâm làm việc, cũng không phải vì có thêm một mình tôi mà ảnh hưởng đến chân tay của các chị, tại sao không cho tôi mượn một chút ánh sáng, hơn nữa mọi người cũng đều thuận lợi cả mà?”
Mọi người nghe xong thì cảm thấy cô gái nghèo nói có lý, bèn giữ cô gái nghèo ở lại.
(Chiến quốc sách, Tần sách)
Suy tư:
Có những người nghèo nhưng trí óc của họ không nghèo, bởi vì họ biết mình nghèo mà không làm cho ai khinh bỉ mình; có những người nghèo nhưng tâm hồn của họ không nghèo, bởi vì họ luôn rộng long mỗi khi có thể được cho tha nhân; có những người nghèo nhưng cuộc sống tinh thần của họ thật giàu có, bởi vì họ biết cậy trông vào Chúa mà luôn vui vẻ…
Cam Mậu muốn mượn người tên Quang để qua nước Tề làm quan, mà “quang” có nghĩa là ánh sáng, ánh sáng của người ta mình mượn đi thì ai mà cho !
Con người ta dù nghèo dù giàu thì ai cũng có cái “quang” của họ, “quang” của người nghèo là ánh sáng, cho nên có những người nghèo làm nên sự nghiệp vì ánh sáng của họ chính là sự quyết tâm và kiên nhẫn.
“Quang” của người Ki-tô hữu chính là Chúa Giê-su Ki-tô, Ngài là ánh sáng soi đường dẫn lối cho họ về quê trời; cho nên mỗi một người Ki-tô hữu sẽ phản chiếu lại ánh sáng của Chúa Giê-su để họ trở thành gương mẫu cho nhân loại biết Chúa nơi con người của họ.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Thời Tam quốc, Cam Mậu muốn mượn Quang của Tô Đại qua nước Tề làm quan, thế là kể một câu chuyện:
“Ngày xưa, có mấy cô gái mỗi buổi tối đều dùng chung một cái đèn dầu để thêu thùa may vá nữ công, trong đó có một cô gái nhà rất nghèo không có tiền để mua dầu, thế là các cô gái khác đều muốn đuổi cô gái ấy đi. Cô gái nhà nghèo bất đắc dĩ nói: “Bởi vì tôi không có tiền để mua dầu đèn, nên mỗi đêm mới vội vàng đến trước để lau chùi bàn ghế, quét rác, sắp xếp chỗ ngồi, để các chị có thể chuyên tâm làm việc, cũng không phải vì có thêm một mình tôi mà ảnh hưởng đến chân tay của các chị, tại sao không cho tôi mượn một chút ánh sáng, hơn nữa mọi người cũng đều thuận lợi cả mà?”
Mọi người nghe xong thì cảm thấy cô gái nghèo nói có lý, bèn giữ cô gái nghèo ở lại.
(Chiến quốc sách, Tần sách)
Suy tư:
Có những người nghèo nhưng trí óc của họ không nghèo, bởi vì họ biết mình nghèo mà không làm cho ai khinh bỉ mình; có những người nghèo nhưng tâm hồn của họ không nghèo, bởi vì họ luôn rộng long mỗi khi có thể được cho tha nhân; có những người nghèo nhưng cuộc sống tinh thần của họ thật giàu có, bởi vì họ biết cậy trông vào Chúa mà luôn vui vẻ…
Cam Mậu muốn mượn người tên Quang để qua nước Tề làm quan, mà “quang” có nghĩa là ánh sáng, ánh sáng của người ta mình mượn đi thì ai mà cho !
Con người ta dù nghèo dù giàu thì ai cũng có cái “quang” của họ, “quang” của người nghèo là ánh sáng, cho nên có những người nghèo làm nên sự nghiệp vì ánh sáng của họ chính là sự quyết tâm và kiên nhẫn.
“Quang” của người Ki-tô hữu chính là Chúa Giê-su Ki-tô, Ngài là ánh sáng soi đường dẫn lối cho họ về quê trời; cho nên mỗi một người Ki-tô hữu sẽ phản chiếu lại ánh sáng của Chúa Giê-su để họ trở thành gương mẫu cho nhân loại biết Chúa nơi con người của họ.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com