SƯỜN GÀ (gân gà)

N2T


Thời Tam quốc, Tào Tháo xuất binh tiến đánh Lưu Bị, sau khi tiến vào Hán Trung thì phát hiện có rất nhiều tình huống bất lợi cho binh lính của mình, Tào Tháo muốn lui binh, nhưng vì sĩ diện lại thêm quá gượng, nên có thể nói là tiến thối lưỡng nan, do đó mà khi các bộ tướng của ông ta khi đến xin lĩnh giáo khẩu lệnh, ông ta đang lúc lòng dạ rối bời thì buộc miệng nói: “sườn gà” (có sách dịch là “gân gà”), bộ tướng là Dương Tu sau khi biết được thì lập tức thu gom hành lý để chuẩn bị rời khỏi đó, có người cảm thấy kỳ lạ bèn hỏi ông ta nguyên nhân, ông ta trả lời:

- “Cái sườn gà ấy nếu ăn thì chẳng có gì là ngon cả, mà nếu quăng bỏ đi thì cảm thấy tiếc, bây giờ chúa công đem việc Hán Trung so với sườn gà, thì rõ ràng là lưu ở đây thì chẳng có ý nghĩa gì, cho nên mọi người có thể chuẩn bị về nhà là vừa”.

(Tam quốc chí, Ngụy thư, Võ đế ký)

Suy tư:

Đối với người thích nhậu thì chân cánh hoặc đầu gà là tuyệt vời, đối với người thích ăn thịt thì đùi gà là ngon nhất, nhưng sườn gà thì quả là khó nuốt.

Có một vài người Ki-tô hữu ít cầu nguyện, cho nên cảm thấy theo Chúa thật không dễ dàng, tiến thối lưỡng nan, thế là họ muốn “bỏ đạo” một vài tháng để đi làm áp phe; có một vài người Ki-tô hữu vì thường hay chỉ trích ông cha này ham tiền, ông cha nọ làm lễ không sốt sắng, và họ tiến thối lưỡng nan không muốn đi xưng tội làm hòa với Chúa và anh chị em, thế là từ từ họ xa cách Chúa...

“Sườn gà” thì khó ăn thật, nhưng bỏ đi thì tiếc; theo Chúa thì khó thật nhưng bỏ đi thì uống công theo đạo lâu nay...

Chỉ có cầu nguyện, tham dự các bí tích và thánh lễ thì mới làm cho đức tin của chúng ta được mạnh khỏe trưởng thành mà thôi.

----------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com