BẢNG HIỆU
Vương Sĩ Thận và Lý Thiện là hai nhà họa sĩ lớn thời Thanh triều.
Một hôm, họ cùng nhau du ngoạn ở ngoại ô và đi đến một quán rượu, trước cửa quán có móc hai đạo chiêu bài, phía trên viết một chữ rượu rất lớn, phía dưới còn có mấy hàng chữ nhỏ: “Đình Thái Bạch tiên ông, giá rượu rẻ, vui vẻ một cổ ba cân, sau khi mở bình, hương cay lan tỏa, mau đến uống, uống mau say, thì mới mau tỉnh”. Hai người bị mấy hàng chữ nhỏ hấp dẫn, cho rằng rượu vừa ngon vừa rẻ, thế là đi vào quán, kêu một hủ rượu, ai ngờ vừa uống một hớp thì mới phát hiện rượu trong bình hết một nửa là nước, bị lừa rồi.
Từ đó về sau, từ ngữ “chiêu bài” từ bảng hiệu biến thành hàm nghĩa có sự lừa dối ở trong.
(Truyện truyền thuyết)
Suy tư:
Có những cửa hiệu “treo đầu dê bán thịt chó” để hấp dẫn thực khách, nhưng người ta chỉ đến ăn có một lần rồi không bao giờ đến nữa; có những tiệm treo bảng hiệu hớt tóc, nhưng lại có những cô gái mát xa nóng mát xa lạnh, tức là mua bán dâm trá hình; có những quán treo bảng hiệu cà phê, nhưng bên trong quán thì là những “con gà móng đỏ mỏ xanh” mặc áo quần thì hở rốn lòi mông...
Bảng hiệu là khuôn mặt, là danh dự và là tài năng của người ông (bà) chủ quán, là thương hiệu sống và chết của họ, cho nên không thể treo bảng hiệu “phở bò” mà lại bán “thịt chó”...
Bác ái là thương hiệu của người Ki-tô hữu, dù sống dù chết thì họ vẫn luôn trung thành với giáo huấn của Chúa Giê-su Ki-tô và Hội Thánh, đó là: kính mến Thiên Chúa và yêu thương người như chính mình vậy.
Không sống bác ái thì không phải là người Ki-tô hữu, không sống bác ái thì dù cho có đi dâng lễ mỗi ngày thì cũng chỉ là treo đầu dê bán thịt chó mà thôi. Ha ha ha, họ có thể lừa được người khác chứ không thể qua mặt Thiên Chúa.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Vương Sĩ Thận và Lý Thiện là hai nhà họa sĩ lớn thời Thanh triều.
Một hôm, họ cùng nhau du ngoạn ở ngoại ô và đi đến một quán rượu, trước cửa quán có móc hai đạo chiêu bài, phía trên viết một chữ rượu rất lớn, phía dưới còn có mấy hàng chữ nhỏ: “Đình Thái Bạch tiên ông, giá rượu rẻ, vui vẻ một cổ ba cân, sau khi mở bình, hương cay lan tỏa, mau đến uống, uống mau say, thì mới mau tỉnh”. Hai người bị mấy hàng chữ nhỏ hấp dẫn, cho rằng rượu vừa ngon vừa rẻ, thế là đi vào quán, kêu một hủ rượu, ai ngờ vừa uống một hớp thì mới phát hiện rượu trong bình hết một nửa là nước, bị lừa rồi.
Từ đó về sau, từ ngữ “chiêu bài” từ bảng hiệu biến thành hàm nghĩa có sự lừa dối ở trong.
(Truyện truyền thuyết)
Suy tư:
Có những cửa hiệu “treo đầu dê bán thịt chó” để hấp dẫn thực khách, nhưng người ta chỉ đến ăn có một lần rồi không bao giờ đến nữa; có những tiệm treo bảng hiệu hớt tóc, nhưng lại có những cô gái mát xa nóng mát xa lạnh, tức là mua bán dâm trá hình; có những quán treo bảng hiệu cà phê, nhưng bên trong quán thì là những “con gà móng đỏ mỏ xanh” mặc áo quần thì hở rốn lòi mông...
Bảng hiệu là khuôn mặt, là danh dự và là tài năng của người ông (bà) chủ quán, là thương hiệu sống và chết của họ, cho nên không thể treo bảng hiệu “phở bò” mà lại bán “thịt chó”...
Bác ái là thương hiệu của người Ki-tô hữu, dù sống dù chết thì họ vẫn luôn trung thành với giáo huấn của Chúa Giê-su Ki-tô và Hội Thánh, đó là: kính mến Thiên Chúa và yêu thương người như chính mình vậy.
Không sống bác ái thì không phải là người Ki-tô hữu, không sống bác ái thì dù cho có đi dâng lễ mỗi ngày thì cũng chỉ là treo đầu dê bán thịt chó mà thôi. Ha ha ha, họ có thể lừa được người khác chứ không thể qua mặt Thiên Chúa.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com