NÓI LUNG TUNG
Thái úy Vương Diễn của thời nhà Tấn, sinh ra là một nhân tài, với lại tài trí hơn người, thời ấy có thể nói là một người nổi tiếng. Ông ta thường cầm một cái phất trần bằng ngọc bính, đi khắp nơi đàm luận với mọi người về học thuyết của Lảo tử và Trang tử, nói một vài việc không thực tế. Không những ông ta có tài nói mà phản ứng cũng rất nhanh, trong khi ông ta đàm luận với người khác, nếu phát hiện khi đàm luận có chỗ mâu thuẩn trước sau bèn thuận miệng sửa chữa, và không có quan điểm nhất định, người thời ấy bèn giễu cợt ông ta về phong cách nói chuyện này, giống như dùng từ viết vẽ lung tung cho nhanh vậy, cho nên mới gọi ông ta là “nói lung tung trong miệng”. (Giấy thời cổ là màu vàng, khi người xưa viết sai chữ, thì thường dùng tẩy xóa lung tung xong thì viết lại, rất dễ thay đổi).
Suy tư:
Con người ta, khi uống rượu thì ăn nói lung tung không đầu không đuôi, thường làm trò cười cho thiên hạ; con người ta, khi có chút chức quyền mà không có sự khôn ngoan thì thường phát ngôn bừa bãi, nên thường làm “nhức đầu” những bậc trí thức thấp cổ bé họng…
Có hai loại người thường ăn nói lung tung, một là loại người không có công trạng gì mà được đề bạt làm đầu ngành, hai là loại người mà hào quang chiến thắng của quá khứ vẫn cứ phảng phất kéo dài, trong đầu mà không nhìn thấy thực tế công việc của ngày hôm nay, cả hai loại người này thường có một điểm giống nhau là kiêu ngạo và hợm mình.
Không ai thích người ăn nói lung tung và cũng chẳng ai kính trọng người phát ngôn bừa bãi, bởi vì như thế là làm hạ phẩm giá và danh dự của mình.
Người Ki-tô hữu càng ăn nói chín chắn hơn những người khác, bằng không thì chẳng ai nhìn thấy Chúa Giê-su nơi con người của họ.
---------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Thái úy Vương Diễn của thời nhà Tấn, sinh ra là một nhân tài, với lại tài trí hơn người, thời ấy có thể nói là một người nổi tiếng. Ông ta thường cầm một cái phất trần bằng ngọc bính, đi khắp nơi đàm luận với mọi người về học thuyết của Lảo tử và Trang tử, nói một vài việc không thực tế. Không những ông ta có tài nói mà phản ứng cũng rất nhanh, trong khi ông ta đàm luận với người khác, nếu phát hiện khi đàm luận có chỗ mâu thuẩn trước sau bèn thuận miệng sửa chữa, và không có quan điểm nhất định, người thời ấy bèn giễu cợt ông ta về phong cách nói chuyện này, giống như dùng từ viết vẽ lung tung cho nhanh vậy, cho nên mới gọi ông ta là “nói lung tung trong miệng”. (Giấy thời cổ là màu vàng, khi người xưa viết sai chữ, thì thường dùng tẩy xóa lung tung xong thì viết lại, rất dễ thay đổi).
Suy tư:
Con người ta, khi uống rượu thì ăn nói lung tung không đầu không đuôi, thường làm trò cười cho thiên hạ; con người ta, khi có chút chức quyền mà không có sự khôn ngoan thì thường phát ngôn bừa bãi, nên thường làm “nhức đầu” những bậc trí thức thấp cổ bé họng…
Có hai loại người thường ăn nói lung tung, một là loại người không có công trạng gì mà được đề bạt làm đầu ngành, hai là loại người mà hào quang chiến thắng của quá khứ vẫn cứ phảng phất kéo dài, trong đầu mà không nhìn thấy thực tế công việc của ngày hôm nay, cả hai loại người này thường có một điểm giống nhau là kiêu ngạo và hợm mình.
Không ai thích người ăn nói lung tung và cũng chẳng ai kính trọng người phát ngôn bừa bãi, bởi vì như thế là làm hạ phẩm giá và danh dự của mình.
Người Ki-tô hữu càng ăn nói chín chắn hơn những người khác, bằng không thì chẳng ai nhìn thấy Chúa Giê-su nơi con người của họ.
---------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com