LỜI CA NGỢI

N2T


Thời nhà Tống, ở Vĩnh Châu có một cao tăng gọi là thiền sư Thái Bình An, khi giảng thuyết ông ta thường khuyên những thương nhân làm ăn buôn bán, bất luận là lợi nhuận như thế nào, thì không nên đi chệch hướng tình hình giá cả của thị trường, ví dụ như: củ cải ở Trấn Châu rất đắt, một bó là một đồng tiền; gạo trắng ở Lô Lăng giá cả rẻ, một lít giá bốn đồng tiền, thì nên theo giá thị trường mà buôn bán, không nên có chủ ý đồ mua ở Giáp giá rẽ mà đem vế Ất lại bán mắc một chút, cứ như thế thì tự nhiên quốc thái dân an, thì cần gì phải giảng thuyết về đạo lý Phật pháp chứ ?

Sau cùng, thiền sư còn khuyên mọi người khi làm công đức việc thiện thì không nên khắc vào đá để ghi nhớ, bởi vì miệng lưỡi của con ngưới ta tự nhiên sẽ đi tán dương khắp nơi, so với khắc vào đá thì thực dụng hơn nhiều !

(Ngũ đăng hội nguyên)

Suy tư:

Người đi buôn thì lúc nào cũng muốn có lời, càng lời càng tốt; người chạy áp phe lúc nào cũng muốn mình trúng mánh, trúng càng nhiều càng tốt, đó là lẽ thường tình của con người, bởi vì không ai bỏ vốn ra mà muốn chịu lỗ lã...

Vì làm ăn trúng mánh lời to, nên có người thường hay dâng cúng cho nhà thờ: người này dâng cúng vài chục triệu thì đòi cha sở khắc tên vào bảng vàng danh dự; người kia giúp đỡ cho nhà thờ tiền để sửa chữa phòng học giáo lý cho các em, thì bắt cha sở phải rao tên mình trong nhà thờ sau bài giảng.v.v...họ không biết rằng khi người đời khắc tên họ trên bảng vàng thì nơi ở của họ trên trời sẽ không còn nữa, bởi vì họ giúp đỡ cho nhà thờ là vì danh tiếng của họ chứ không phải vì Chúa.

Sống khiêm tốn là nền tảng của mọi ơn lành, thực hành bác ái là truyền giáo cách hữu hiệu nhất.

Đó chính là lời ca ngợi Thiên Chúa đẹp nhất vậy.

-------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com