Chúa Nhật XVII Thường Nien – Năm C (Genesis 18: 20-32; Psalm 138;Colossians 2: 12-14; Luke 11; 1-13)
Chúng ta ai nấy đều quen thuộc với câu chuyện lửa và lưu huỳnh của Sodom – có lẽ một số ít đa quá quen thuộc. Câu chuyện này có nhiều hàm ý xa lạ. Trên hết, mặc dù sai lầm nghiêm trong được viện cớ cho tội lỗi của họ, Thiên Chúa mơ hồ khó hiểu đã xuống để tự Người kiểm tra lại những sự việc – không bao giờ lưu tâm bản tính toàn trị của Người.
Abraham đứng trước Thiên Chúa nhu thể đang đứng trước một sự sống con người. Sau đó có những trả giá và thương lượng mà ông đưa ra định giá. Hầu như nghe có vẻ giống như một người điều khiển đấu giá! Và trong quá trình mặc cả của mình ông đã quở trách Thiên Chúa và làm Người “hổ thẹn” trong cách ứng xử mà Người nên thực hiện! Chúng ta có thể hỏi nếu đó là chính xác để Thiên Chúa thiêu hủy toàn bộ một thành phố vì những thiếu xót lỗi lầm của các cư dân.
Có nhiều điều gây sự khó chịu đối với tính nhạy cảm của thần học hiện đại, vì đối với Thiên Chúa câu chuyện này là tô điểm lại một lần nữa với cách cư xử mang tính văn hóa dân gian và sự hình thành những xúc cảm vô thức thuộc tính con người. Những tội lỗi của Sodom là gì? Nhưng cội nguồn cổ đại đã vẽ một chân dung của sự vô thần và tội lỗi mà trong đó vô đạo đức giới tính chỉ là một khía cạnh trong vô vàn tội lỗi. Trong Jeremiah 24:14 nói về sự ngoại tình, dối trá và phe phái bao gồm những tội ác của họ chọc giận chống lại Thiên Chúa. Ezekiel 16: 49 đã đề cập đến sự phát đạt thịnh vượng ngông cuồng và không có thiện chí giúp đỡ người cùng khổ và thiếu thốn. trong 3 Maccabees 2: 5 thì kiêu ngạo là nguyên nhân sụp đổ của họ. Trong khi chỉ có Jude 1: 7 đã chú ý đến sự vô đạo đức tình dục. Những nguồn thuật lại Do Thái chẳng hạn như Mishnah cũng như Josephus tập trung vào sự bất công kinh tế, báng bổ, đổ máu và của cải dư thừa. Ngoài ra còn có dẫn chứng về lòng thù hận của những người bên ngoài mà đã được biểu thị bằng sự vi phạm lăng mạ và tồi tệ về lòng mến khách đã thuật lại trong câu chuyện. Đây không phải là những phản ảnh hiện đại mà đó là những gì thuộc tính truyền thống – cả hai người Do Thái và Ki-tô giáo – đã kể cho chúng ta biết về tội lỗi của Sodom chống lại Thiên Chúa.
Rõ ràng rằng những người dân Sodom cũng chẳng tử tế tốt lành gì. Tội lỗi của họ tràn lan trên một phạm vi rộng, bao gồm hầu hết mọi phạm vi hoạt động của con người và điều này cảnh báo chúng ta về việc tạo ra những bản án không suy tính hoặc tập trung vào vấn đề đơn độc trả lời trước những hoàn cảnh con người. Điểm chính của câu chuyện chỉ thiểu số những người sùng đạo và công chính có thể giữ vững toàn thành phố và chúng ta sẽ không nghĩ rằng những nỗ lực của chúng ta là vô ích. Tâm đức, chuẩn mực, công bình và sự thánh thiện tập hợp lại nhiều năng lượng tích cực. Chúng ta không bao giờ bất lực hoặc vô hiệu như chúng ta sợ hãi – nhìn xung quanh – có rất nhiều công việc chúng ta phải thực hiện.
Thiên Chúa đã hiện diện trong Colossians không sợ bị đe dọa hủy diệt. Thiên Chúa luôn cung cấp một lối đi thoát khỏi hầm hố mà chúng ta tạo ra cho chính bản thân. Con người có thể không bao giờ vượt qua những gánh nặng của tội lỗi chất chồng nhưng quyền lực của Thiên Chúa có thể. Trong Đức Ki-tô chúng ta được cung cấp cơ hội thứ hai qua thần khí sự sống mà Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta nhưng tinh thần đó phải được ấp ủ trong trái tim – tâm hồn.
Tin Mừng của Thánh Lu-ca là một kho tàng châu báu của những đoạn trích về sự cầu nguyện. Duy nhất đây là Tin Mừng mà Chúa Giê-su đã dừng lại trên đường đến Jerusalem để dành cho những môn đệ của Người một sự giáo huấn mở rộng kiến thức về việc cầu nguyện. Chủ đề mà xuyên suốt trong những câu chuyện khá vui này – và họ có ý định để được tiêu khiển – là kiên trì. Vậy thường cách tiếp cận mà mọi người phải cầu nguyện là mô hình “máy bán hang tự động”. Lồng vào việc cầu nguyện, tạo một sự lựa chọn và sau đó đợi chờ sự yêu cầu để nhỏ vào lòng của con người. Nhưng Chúa Giê-su quả quyết rằng như thế là không đủ - chúng ta phải trở nên những người thích châm chọc hay những động vật có hại đập cửa thiên đàng cho đến lúc lời cầu nguyện của chúng ta được chấp nhận. Những câu chuyện ấy là cách nói hoàn toàn bình dị rằng cầu nguyện là một chủ trương hợp tác. Chúng ta mở ra một kênh khi chúng ta tham gia năng lượng tâm linh của chính chúng ta với tinh thần của Thiên Chúa trong lời cầu nguyện. Lượng năng lượng, sự cống hiến và lòng chân thành mà chúng ta gửi gắm vào lời cầu nguyện tạo ra một sự khác biệt. Vậy điều gì nếu 50, 40, 30 hoặc thậm chí 10 người trong câu chuyện của Sodom đã tha thiết thành khẩn nguyện cầu cho sự thịnh vượng và sự cải đạo thuộc những công dân liên đới của họ? Có bao nhiêu người công bằng và chân chính trong cộng dồng hoặc thành phố của chính chúng ta? Và chúng ta có phải là người trong số họ không? Nhiệt thành và sự cầu nguyện kiên trì về việc bảo vệ thế giới của chúng ta là món quà cao quí nhất chúng ta có thể ban phát.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)
Chúng ta ai nấy đều quen thuộc với câu chuyện lửa và lưu huỳnh của Sodom – có lẽ một số ít đa quá quen thuộc. Câu chuyện này có nhiều hàm ý xa lạ. Trên hết, mặc dù sai lầm nghiêm trong được viện cớ cho tội lỗi của họ, Thiên Chúa mơ hồ khó hiểu đã xuống để tự Người kiểm tra lại những sự việc – không bao giờ lưu tâm bản tính toàn trị của Người.
Abraham đứng trước Thiên Chúa nhu thể đang đứng trước một sự sống con người. Sau đó có những trả giá và thương lượng mà ông đưa ra định giá. Hầu như nghe có vẻ giống như một người điều khiển đấu giá! Và trong quá trình mặc cả của mình ông đã quở trách Thiên Chúa và làm Người “hổ thẹn” trong cách ứng xử mà Người nên thực hiện! Chúng ta có thể hỏi nếu đó là chính xác để Thiên Chúa thiêu hủy toàn bộ một thành phố vì những thiếu xót lỗi lầm của các cư dân.
Có nhiều điều gây sự khó chịu đối với tính nhạy cảm của thần học hiện đại, vì đối với Thiên Chúa câu chuyện này là tô điểm lại một lần nữa với cách cư xử mang tính văn hóa dân gian và sự hình thành những xúc cảm vô thức thuộc tính con người. Những tội lỗi của Sodom là gì? Nhưng cội nguồn cổ đại đã vẽ một chân dung của sự vô thần và tội lỗi mà trong đó vô đạo đức giới tính chỉ là một khía cạnh trong vô vàn tội lỗi. Trong Jeremiah 24:14 nói về sự ngoại tình, dối trá và phe phái bao gồm những tội ác của họ chọc giận chống lại Thiên Chúa. Ezekiel 16: 49 đã đề cập đến sự phát đạt thịnh vượng ngông cuồng và không có thiện chí giúp đỡ người cùng khổ và thiếu thốn. trong 3 Maccabees 2: 5 thì kiêu ngạo là nguyên nhân sụp đổ của họ. Trong khi chỉ có Jude 1: 7 đã chú ý đến sự vô đạo đức tình dục. Những nguồn thuật lại Do Thái chẳng hạn như Mishnah cũng như Josephus tập trung vào sự bất công kinh tế, báng bổ, đổ máu và của cải dư thừa. Ngoài ra còn có dẫn chứng về lòng thù hận của những người bên ngoài mà đã được biểu thị bằng sự vi phạm lăng mạ và tồi tệ về lòng mến khách đã thuật lại trong câu chuyện. Đây không phải là những phản ảnh hiện đại mà đó là những gì thuộc tính truyền thống – cả hai người Do Thái và Ki-tô giáo – đã kể cho chúng ta biết về tội lỗi của Sodom chống lại Thiên Chúa.
Rõ ràng rằng những người dân Sodom cũng chẳng tử tế tốt lành gì. Tội lỗi của họ tràn lan trên một phạm vi rộng, bao gồm hầu hết mọi phạm vi hoạt động của con người và điều này cảnh báo chúng ta về việc tạo ra những bản án không suy tính hoặc tập trung vào vấn đề đơn độc trả lời trước những hoàn cảnh con người. Điểm chính của câu chuyện chỉ thiểu số những người sùng đạo và công chính có thể giữ vững toàn thành phố và chúng ta sẽ không nghĩ rằng những nỗ lực của chúng ta là vô ích. Tâm đức, chuẩn mực, công bình và sự thánh thiện tập hợp lại nhiều năng lượng tích cực. Chúng ta không bao giờ bất lực hoặc vô hiệu như chúng ta sợ hãi – nhìn xung quanh – có rất nhiều công việc chúng ta phải thực hiện.
Thiên Chúa đã hiện diện trong Colossians không sợ bị đe dọa hủy diệt. Thiên Chúa luôn cung cấp một lối đi thoát khỏi hầm hố mà chúng ta tạo ra cho chính bản thân. Con người có thể không bao giờ vượt qua những gánh nặng của tội lỗi chất chồng nhưng quyền lực của Thiên Chúa có thể. Trong Đức Ki-tô chúng ta được cung cấp cơ hội thứ hai qua thần khí sự sống mà Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta nhưng tinh thần đó phải được ấp ủ trong trái tim – tâm hồn.
Tin Mừng của Thánh Lu-ca là một kho tàng châu báu của những đoạn trích về sự cầu nguyện. Duy nhất đây là Tin Mừng mà Chúa Giê-su đã dừng lại trên đường đến Jerusalem để dành cho những môn đệ của Người một sự giáo huấn mở rộng kiến thức về việc cầu nguyện. Chủ đề mà xuyên suốt trong những câu chuyện khá vui này – và họ có ý định để được tiêu khiển – là kiên trì. Vậy thường cách tiếp cận mà mọi người phải cầu nguyện là mô hình “máy bán hang tự động”. Lồng vào việc cầu nguyện, tạo một sự lựa chọn và sau đó đợi chờ sự yêu cầu để nhỏ vào lòng của con người. Nhưng Chúa Giê-su quả quyết rằng như thế là không đủ - chúng ta phải trở nên những người thích châm chọc hay những động vật có hại đập cửa thiên đàng cho đến lúc lời cầu nguyện của chúng ta được chấp nhận. Những câu chuyện ấy là cách nói hoàn toàn bình dị rằng cầu nguyện là một chủ trương hợp tác. Chúng ta mở ra một kênh khi chúng ta tham gia năng lượng tâm linh của chính chúng ta với tinh thần của Thiên Chúa trong lời cầu nguyện. Lượng năng lượng, sự cống hiến và lòng chân thành mà chúng ta gửi gắm vào lời cầu nguyện tạo ra một sự khác biệt. Vậy điều gì nếu 50, 40, 30 hoặc thậm chí 10 người trong câu chuyện của Sodom đã tha thiết thành khẩn nguyện cầu cho sự thịnh vượng và sự cải đạo thuộc những công dân liên đới của họ? Có bao nhiêu người công bằng và chân chính trong cộng dồng hoặc thành phố của chính chúng ta? Và chúng ta có phải là người trong số họ không? Nhiệt thành và sự cầu nguyện kiên trì về việc bảo vệ thế giới của chúng ta là món quà cao quí nhất chúng ta có thể ban phát.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)