Trong trung tâm nơi tôi làm việc, sáng qua tôi được nghe qua mẩu đối thoại của một người thuật lại là cô giám đốc của trung tâm đã nói với một bác trai khi bác muốn làm phúc cho một bác gái đi đứng khó khăn và có bệnh quên như sau: "Bác để tôi làm chuyện đó cho (là đưa phần bánh snack cho bác gái) vì có người thì ngồi không?". (Cô cố ý ám chỉ ai ngồi không đó thì tôi không biết?) Nhưng sau đó cô đã bị ông bác này trả lời lại và tỏ vẻ rất là bất bình trong cách sử xự của cô ta là cô đã dành việc làm có tính cách phục vụ bác ái của ông làm cho người khác.
Ngộ nhỉ thưa anh chị em! Quả lần đầu tiên tôi mới được nghe có chuyện tranh dành để được phục vụ người anh chị em của mình, cho dù chuyện làm của ông thật nhỏ không đáng kể!?. Có đáng kể không thưa anh chị em, vì một ngày thì xem ra là chuyện nhỏ thật, nhưng chuyện nhỏ này được cộng hay nhân lên cho mỗi tuần, mỗi tháng, và cho cả năm?. Nếu thế thì việc cô giám đốc này đã dành việc làm phúc của ông một ngày rồi còn gì, thưa có đúng không? Mà việc làm phúc của ông thì thật nó có ý nghĩa chứ không như cô giám đốc đã hành xử, vì cô lại có ý khác khi cố tình nói những lời bóng gió, dành cho ai đó!???.
Chỉ một việc tranh dành nhỏ như thế này cho tôi liên tưởng đến những việc làm bác ái xã hội khác nữa trong cuộc sống ngày lại ngày của chúng ta. Có những nơi thật nhỏ, ở đó là có những con người có trái tim thật lớn thật cao cả, là một nhóm nhỏ thôi, rất chân tình, chân thật, dành dụm gói ghém những gì mình có để hy vọng giúp đỡ anh chị em nghèo khổ ở quê nhà, nhưng rồi có thể đã bị lợi dụng hay chăng do những hội lớn có tên tuổi, gom góp tất cả, để rồi thay vì đem những số đồ gom góp ấy gởi về quê nhà giúp anh chị em nghèo khổ, nhưng không họ đã đem tất cả ra bán chợ trời, được bao nhiêu thì họ bỏ túi, rồi thì có đem giúp ai không thì chúng ta không được biết?. Những việc tranh dành làm việc từ thiện này, suy nghĩ ra thì thời buổi ngày nay không phải là ít. Tôi thử đưa ra những ví dụ cụ thể thôi nhé! Bên Mỹ đây chúng ta có rất nhiều cơ quan từ thiện như Salvation Army, Good Will, Dessert Industry, và v.v.... Sự thật thì các cơ quan này họ có giúp đỡ rất nhiều cho những việc làm tông đồ và bác ái, nhưng sau khi họ phải trang trải tất cả các chi phí nào là tiền phố mướn chỗ để bán tất cả mặt hàng, nào là tiền trả mướn người làm việc y như trả lương cho một người bình thường làm ở bất cứ đâu, đương nhiên với giá thật thấp, thì không hiểu cái số tiền còn lại thật sự được bao nhiêu % mới được chuyển đến những nơi họ thật sự giúp đỡ??. Nếu thế thì có phải những cơ quan này họ đã lấy mất một phần lớn đi vào túi của họ rồi không?. Cơ quan lớn thì cũng phải có những ông bà lớn, rồi sau đó là đem vào cơ quan của mình những người thân thiết để được vừa có việc làm vừa được trả lương cao, chưa kể họ được mua tất cả những mặt hàng sang có giá trị (với giá rất thấp) của những người đem cho đồ, hoặc ngay cả lấy mang về nhà để bán chợ trời, có ai ở đó mà kiểm duyệt và làm chứng?. Vì họ làm lớn thì có chìa khóa, có đủ cách để ăn cắp đồ, thưa có đúng không anh chị em??.
Ấy là những cơ quan có tiếng mà còn như thế, hà huống chi những cơ quan cố tình gian lận, lợi dụng bất cứ một biến cố lớn nào xẩy ra nhất thời như lũ lụt, cháy rừng trụi nhà trụi cửa, động đất, hoặc mọi thiên tai xẩy đến. Anh chị em rất phải cẩn thận khi cho tiền đến những cơ quan này, tôi khuyên là khuyên làm vậy, nhưng chính tôi cũng không biết kiểm chứng những cơ quan làm những việc này ra sao!? Vì trên báo chí và internet đã khuyến cáo chúng ta rất là nhiều lần. Có rất nhiều cơ quan có tầm cỡ, cũng có cái tính rất chung này, là họ dùng tất cả tiền quyên góp để mua vé máy bay, mướn khách sạn, ăn uống, cho tất cả mọi thành viên mang tiếng là (volunteer), nhưng họ chỉ volunteer thời gian và việc làm của họ mà thôi! Có nghĩa là họ không được trả lương trong suốt thời gian họ bỏ công sức lao động giúp đỡ những ai khốn cùng, nhưng họ được đảm bảo chỗ ăn và chỗ ở ngay cả chi phí cho phương tiện đi đứng của họ. Đây là tôi nói những cơ quan có tính cách lợi dụng, có nghĩa là họ có giúp đấy nhưng chỉ 1 phần mà thôi!. Và đây là những cơ quan có tính cách giúp đỡ người nghèo một cách rất khôn ngoan rất có tính toán, trước là họ giúp cho chính họ và gia đình có công ăn việc làm, mà không cần phải đổ một chút mồ hôi nào!? Thứ hai là họ có cơ sở làm ăn chắc chắn mà không sợ phải bị thất nghiệp. Trước mắt người đời thì họ được tiếng khen, nhưng trước mắt Chúa thì sao nhỉ!?. Họ sẽ phải trả lời sao với Chúa đây!????.
Quả thật cuộc đời thì có muôn mặt, xem vậy mà chẳng phải vậy!. Nhưng không có nghĩa là thiếu người sống bác ái từng ngày đâu!. Cách sống bác ái thật sự thì không có tính cách phô trương, không tự kiêu tự đại, không nề hà để giúp đỡ bất cứ ai đang gặp nạn, không chỉ trích, không kết án, luôn an bình vì có Chúa trong tâm hồn, an phận thủ thường, ai hơn thì cho họ hơn, nhưng rất công bình trước Thánh Nhan Chúa. Bởi chúng ta sống hay chết là trong bàn tay quyền năng của Chúa. Chúa sanh ra chúng ta, Ngài nuôi dưỡng, Ngài dậy dỗ, ăn ở làm sao chỉ mong được lên Trời gặp được Thánh Phêrô đón chúng ta ngoài cổng là hạnh phúc nhất đời rồi còn gì!.
Tranh Dành Để Được Phục Vụ Ai? Hy vọng cái lòng tham của chúng ta chúng có giới hạn. Vì một đồng gian tham sẽ là số nhân đưa linh hồn chúng ta xuống hỏa ngục, vì những ai gian tham sẽ theo chủ gian tham của họ xuống đấy!. Rồi những gì bóng bẩy xinh đẹp trên trần gian này mà nhiều người đang nỗ lực, cố đeo đuổi; tất cả chúng sẽ trở thành giòi bọ ghê bẩn ở Hỏa Ngục thật khiếp sợ, đời đời giam cầm những ai mà hiện giờ đang không biết kính sợ Thiên Chúa và có lòng biết thương cảm cho tha nhân.
Ngộ nhỉ thưa anh chị em! Quả lần đầu tiên tôi mới được nghe có chuyện tranh dành để được phục vụ người anh chị em của mình, cho dù chuyện làm của ông thật nhỏ không đáng kể!?. Có đáng kể không thưa anh chị em, vì một ngày thì xem ra là chuyện nhỏ thật, nhưng chuyện nhỏ này được cộng hay nhân lên cho mỗi tuần, mỗi tháng, và cho cả năm?. Nếu thế thì việc cô giám đốc này đã dành việc làm phúc của ông một ngày rồi còn gì, thưa có đúng không? Mà việc làm phúc của ông thì thật nó có ý nghĩa chứ không như cô giám đốc đã hành xử, vì cô lại có ý khác khi cố tình nói những lời bóng gió, dành cho ai đó!???.
Chỉ một việc tranh dành nhỏ như thế này cho tôi liên tưởng đến những việc làm bác ái xã hội khác nữa trong cuộc sống ngày lại ngày của chúng ta. Có những nơi thật nhỏ, ở đó là có những con người có trái tim thật lớn thật cao cả, là một nhóm nhỏ thôi, rất chân tình, chân thật, dành dụm gói ghém những gì mình có để hy vọng giúp đỡ anh chị em nghèo khổ ở quê nhà, nhưng rồi có thể đã bị lợi dụng hay chăng do những hội lớn có tên tuổi, gom góp tất cả, để rồi thay vì đem những số đồ gom góp ấy gởi về quê nhà giúp anh chị em nghèo khổ, nhưng không họ đã đem tất cả ra bán chợ trời, được bao nhiêu thì họ bỏ túi, rồi thì có đem giúp ai không thì chúng ta không được biết?. Những việc tranh dành làm việc từ thiện này, suy nghĩ ra thì thời buổi ngày nay không phải là ít. Tôi thử đưa ra những ví dụ cụ thể thôi nhé! Bên Mỹ đây chúng ta có rất nhiều cơ quan từ thiện như Salvation Army, Good Will, Dessert Industry, và v.v.... Sự thật thì các cơ quan này họ có giúp đỡ rất nhiều cho những việc làm tông đồ và bác ái, nhưng sau khi họ phải trang trải tất cả các chi phí nào là tiền phố mướn chỗ để bán tất cả mặt hàng, nào là tiền trả mướn người làm việc y như trả lương cho một người bình thường làm ở bất cứ đâu, đương nhiên với giá thật thấp, thì không hiểu cái số tiền còn lại thật sự được bao nhiêu % mới được chuyển đến những nơi họ thật sự giúp đỡ??. Nếu thế thì có phải những cơ quan này họ đã lấy mất một phần lớn đi vào túi của họ rồi không?. Cơ quan lớn thì cũng phải có những ông bà lớn, rồi sau đó là đem vào cơ quan của mình những người thân thiết để được vừa có việc làm vừa được trả lương cao, chưa kể họ được mua tất cả những mặt hàng sang có giá trị (với giá rất thấp) của những người đem cho đồ, hoặc ngay cả lấy mang về nhà để bán chợ trời, có ai ở đó mà kiểm duyệt và làm chứng?. Vì họ làm lớn thì có chìa khóa, có đủ cách để ăn cắp đồ, thưa có đúng không anh chị em??.
Ấy là những cơ quan có tiếng mà còn như thế, hà huống chi những cơ quan cố tình gian lận, lợi dụng bất cứ một biến cố lớn nào xẩy ra nhất thời như lũ lụt, cháy rừng trụi nhà trụi cửa, động đất, hoặc mọi thiên tai xẩy đến. Anh chị em rất phải cẩn thận khi cho tiền đến những cơ quan này, tôi khuyên là khuyên làm vậy, nhưng chính tôi cũng không biết kiểm chứng những cơ quan làm những việc này ra sao!? Vì trên báo chí và internet đã khuyến cáo chúng ta rất là nhiều lần. Có rất nhiều cơ quan có tầm cỡ, cũng có cái tính rất chung này, là họ dùng tất cả tiền quyên góp để mua vé máy bay, mướn khách sạn, ăn uống, cho tất cả mọi thành viên mang tiếng là (volunteer), nhưng họ chỉ volunteer thời gian và việc làm của họ mà thôi! Có nghĩa là họ không được trả lương trong suốt thời gian họ bỏ công sức lao động giúp đỡ những ai khốn cùng, nhưng họ được đảm bảo chỗ ăn và chỗ ở ngay cả chi phí cho phương tiện đi đứng của họ. Đây là tôi nói những cơ quan có tính cách lợi dụng, có nghĩa là họ có giúp đấy nhưng chỉ 1 phần mà thôi!. Và đây là những cơ quan có tính cách giúp đỡ người nghèo một cách rất khôn ngoan rất có tính toán, trước là họ giúp cho chính họ và gia đình có công ăn việc làm, mà không cần phải đổ một chút mồ hôi nào!? Thứ hai là họ có cơ sở làm ăn chắc chắn mà không sợ phải bị thất nghiệp. Trước mắt người đời thì họ được tiếng khen, nhưng trước mắt Chúa thì sao nhỉ!?. Họ sẽ phải trả lời sao với Chúa đây!????.
Quả thật cuộc đời thì có muôn mặt, xem vậy mà chẳng phải vậy!. Nhưng không có nghĩa là thiếu người sống bác ái từng ngày đâu!. Cách sống bác ái thật sự thì không có tính cách phô trương, không tự kiêu tự đại, không nề hà để giúp đỡ bất cứ ai đang gặp nạn, không chỉ trích, không kết án, luôn an bình vì có Chúa trong tâm hồn, an phận thủ thường, ai hơn thì cho họ hơn, nhưng rất công bình trước Thánh Nhan Chúa. Bởi chúng ta sống hay chết là trong bàn tay quyền năng của Chúa. Chúa sanh ra chúng ta, Ngài nuôi dưỡng, Ngài dậy dỗ, ăn ở làm sao chỉ mong được lên Trời gặp được Thánh Phêrô đón chúng ta ngoài cổng là hạnh phúc nhất đời rồi còn gì!.
Tranh Dành Để Được Phục Vụ Ai? Hy vọng cái lòng tham của chúng ta chúng có giới hạn. Vì một đồng gian tham sẽ là số nhân đưa linh hồn chúng ta xuống hỏa ngục, vì những ai gian tham sẽ theo chủ gian tham của họ xuống đấy!. Rồi những gì bóng bẩy xinh đẹp trên trần gian này mà nhiều người đang nỗ lực, cố đeo đuổi; tất cả chúng sẽ trở thành giòi bọ ghê bẩn ở Hỏa Ngục thật khiếp sợ, đời đời giam cầm những ai mà hiện giờ đang không biết kính sợ Thiên Chúa và có lòng biết thương cảm cho tha nhân.