Mỗi sáng vào trung tâm làm việc, tôi gặp một bác gái như thường lệ chào hỏi và đo áp huyết cho bác. Bác có cái tánh hay than thở và tỏ vẻ rất khó chịu với những lời cay đắng của bác, có sáng thì tôi chịu được nhưng có những buổi sáng tôi không chịu được những lời cay đắng của bác. Thường thì tôi rất vui vẻ, hài hòa, và dung hòa với các bác, nhưng sáng nay tôi không thể im được, mà tìm lời để khuyên lơn cho bác nguôi ngoai đi đôi chút, và tìm được chìa khóa cho cách sống thoải mái hơn cho những ngày tháng còn được ở trong trung tâm.
Sau khi đo áp huyết cho bác tôi hỏi: "Bác có biết tại sao mà mình càng thêm tuổi thì mình càng không thể chịu đựng và nhịn nhục được hay không? Rồi bác có biết tại sao ở trong trung tâm của mình thường có chuyện xích mích gây lộn to tiếng với nhau hay không? Rồi các bác có biết tại sao mà chuyện dành ghế của nhau xẩy ra rất thường không? Rồi việc đồ đạc trong trung tâm không cánh mà bay nữa!? Hễ để ra cái gì thì mất cái đó tuy dù đem về nhà có biết dùng nó hay không nữa!?". Thế rồi tôi đem tôi ra làm ví dụ!.
Như cháu đây chẳng hạn vài năm gần đây càng thêm tuổi thì cháu nhận ra được sự thiếu kiên nhẫn và hay bẵn gắt của cháu, nhất là đối với ông xã của cháu, ổng than phiền rằng tại sao cháu không được ngoan hiền và nhỏ nhẹ như hồi xưa nữa!? Khi gây nhau thì cháu chẳng thể cắt nghĩa và chẳng biết mình tại sao lại vậy nữa! Nhưng rồi cứ đổ thừa cho ổng vì ổng thế nọ hay vì ổng thế kia, chẳng biết nhường nhịn vợ gì cả! Chẳng biết thông cảm cho vợ vừa đi làm về nhà lại lo cơm nước, chẳng một chút nào được nghỉ ngơi nên mới thế đó! Và yêu cầu ổng phải biết thông cảm cháu hơn thế nữa! Mới gọi là đúng, biết điều, và biết thương vợ.
Nhưng khi nguôi ngoai và tìm thời giờ cho riêng mình để tìm hiểu coi sao mình lại thay đổi nhiều như vậy! Điều mà cháu hiểu được rất rõ ấy là vì cháu đang trên cái đà già đi như các bác vậy ấy mà! Đương nhiên thì các bác lớn tuổi hơn cháu nhiều, nhưng không có nghĩa là trẻ hơn là khá hơn đâu! Thí dụ như cháu đang bị suy thoái đi rất nhiều trong vấn đề sức khoẻ, một ngày cháu cần ngủ nhiều mới cảm thấy khoẻ khoắn, bị tiểu đường hạng nhẹ và đang phải cần uống thuốc, bị cao áp huyết cũng đang cần uống thuốc, nhức đầu thường xuyên, và trí óc quên đi rất rất nhiều. Suy bụng ta ra bụng người, nhờ như thế cháu mới hiểu được các bác, mà thông cảm, mà hiểu cho tỏ tường, và khi cắt nghĩa, để các bác hiểu rõ hơn là vì sao, mà không để cho các bác cảm thấy mơ mơ hồ hồ là cô này có biết mình đã nói gì không?.
Vâng, càng già thì tất cả từ tinh thần cho đến thể chất, chúng ta bị suy thoái đi rất nhiều tùy cơ thể của mỗi người, chậm nhất là cho những người siêng năng tập thể dục. Cho những ai mà thể dục xem quan trọng ngang như việc giữ đạo của mình (đây là cách nói của người Mỹ), có nghĩa là ngày nào cũng tập, không bỏ sót ngày nào thì mới được. Như mẹ của cháu vậy, nhờ bà siêng năng tập thể dục mỗi ngày và kiêng khem đủ thứ, nên mẹ cháu đã vượt qua được ca giải phẫu tim vừa qua. Bác sĩ đã chỉ mặt mẹ cháu mà bảo rằng quả sự bình phục của bà là một phép lạ. Chứ mọi thứ của bà đã như chết hết rồi! Áp huyết thì quá tụt, tất cả mạch tim của bà đều đã bị nghẽn hết 100% rồi! Bà không thể nào còn sống được. Ông bác sĩ gia đình và bác sĩ tim chăm lo cho mẹ cháu đều thốt lên như thế! Ông đã dự đoán là mẹ cháu chết cả trăm phần, nhưng mẹ cháu đã vượt qua. Mẹ cháu bây giờ sau ba tháng mổ, sức khoẻ đang phục hồi một cách rất nhanh chóng. Thế mới cho chúng ta biết được tập thể dục có lợi như thế nào! Thế mà cháu làm biếng lắm bác ơi! Cho nên cả nhà có được ba chị em mà sức khoẻ của ai cũng tệ hơn là bà cụ.
Trước kia khi chúng ta sức khoẻ còn mạnh còn rất bình thường, còn hăng hái, không việc gì nặng mà chúng ta chịu bỏ qua. Khi ấy thì ai cũng như ai, cũng vẫn giữ được lịch sự, ôn hòa, nhã nhặn, biết nhường, biết giả dối, biết nhịn nhục, và biết kiên nhẫn chờ đợi, nhưng khi chúng ta đến cái tuổi nào đó mà cái trí óc nó không còn được minh mẫn không còn muốn làm theo những điều chúng ta muốn như trước kia. Là quên trước quên sau, ăn nói thiếu suy xét, thiếu nhận định được vấn đề, thiếu kiên nhẫn, nghe không lọt tai là trả lại liền, mích lòng ư! Là lời qua tiếng lại ngay và cần đánh lộn cũng không ngán ai cả! Rất dễ nổi nóng và có cơn không thể lường trước được. Mới nói chuyện tương đắc cười cười nói nói với nhau đây rồi liền sau đó đã thấy gây lộn lớn tiếng với nhau rồi! Y như con nít vậy!.
Thế có phải cái luật thiên nhiên của con người là thế hay không!? Càng về già thì chúng ta trở về với nguyên thủy là ở trạng thái của một trẻ thơ không còn biết gì nữa! Để sự ra đi của chúng ta cũng không còn biết sợ là gì!?. Ở trạng thái của trẻ thơ là sao? Thưa là trí óc của chúng ta y như một đứa con nít. Chúng ta cũng được mặc tã. Ăn thức ăn lỏng. Không đi đứng được mà nằm một chỗ. Chẳng còn biết vui biết buồn là gì!? Tất cả lúc bấy giờ chúng ta bị lệ thuộc cho con cháu người thân hay nhân viên của nhà thương lo liệu và quyết định ngay cả rút ống hay không, và v.v.v......
Tôi khuyên bác hãy nên cố gắng sống những ngày tháng còn lại thật vui vẻ và hòa mình với mọi người, để được hạnh phúc hơn thay vì ở nhà một mình không ai dòm ngó, chăm sóc, và nói chuyện với. Muốn khuyên bác sống tâm linh thì tôi đem người này người kia ra khuyên bác, cốt ý là khuyên bác chú trọng cho phần linh hồn của mình hay cuộc sống mai sau của bác (vì bác là người ngoại giáo) nhưng cũng chút ít hiểu biết về Đạo Công Giáo qua bác sĩ gia đình của bác. Được tiếp xúc với bác chỉ vài phút ngắn ngủi, nhưng cũng giúp tôi cố gắng dằn lại những cơn giận của mình trong ngày nếu có!???. Bởi khi ta giận ai thì trước tiên là chúng ta bị lên máu, nhức đầu, choáng váng, bại liệt tứ chi, mắt hoa lên, rất có thể bị đứt mạch máu não vì gân máu không được máu tiếp tế, nhồi máu cơ tim, có cơ nguy làm cho chúng ta chết đứng được, rất nguy cho tánh mạng.
Một sự nhịn là chín sự lành, đó là điều khuyên rất nên làm, rất nhân lành, và rất bác ái. Không gì hơn là chúng ta tập luyện cho sự chịu đựng trở thành một thói quen như tập thể dục hằng ngày vậy!. Điều gì chúng ta chưa biết thì chưa hiểu chưa thực hành, nhưng khi chúng ta hiểu được nguyên do rồi thì bắt đầu tập cũng chưa gọi là muộn???.
Mong sự góp ý thật nhỏ của tôi giúp anh chị em nhận ra để giúp cho sức khoẻ của mình ngày càng dẻo dai và yêu đời hơn trong những tháng ngày sắp đến dù là tuổi đời (???) có là bao nhiêu!!!.
Sau khi đo áp huyết cho bác tôi hỏi: "Bác có biết tại sao mà mình càng thêm tuổi thì mình càng không thể chịu đựng và nhịn nhục được hay không? Rồi bác có biết tại sao ở trong trung tâm của mình thường có chuyện xích mích gây lộn to tiếng với nhau hay không? Rồi các bác có biết tại sao mà chuyện dành ghế của nhau xẩy ra rất thường không? Rồi việc đồ đạc trong trung tâm không cánh mà bay nữa!? Hễ để ra cái gì thì mất cái đó tuy dù đem về nhà có biết dùng nó hay không nữa!?". Thế rồi tôi đem tôi ra làm ví dụ!.
Như cháu đây chẳng hạn vài năm gần đây càng thêm tuổi thì cháu nhận ra được sự thiếu kiên nhẫn và hay bẵn gắt của cháu, nhất là đối với ông xã của cháu, ổng than phiền rằng tại sao cháu không được ngoan hiền và nhỏ nhẹ như hồi xưa nữa!? Khi gây nhau thì cháu chẳng thể cắt nghĩa và chẳng biết mình tại sao lại vậy nữa! Nhưng rồi cứ đổ thừa cho ổng vì ổng thế nọ hay vì ổng thế kia, chẳng biết nhường nhịn vợ gì cả! Chẳng biết thông cảm cho vợ vừa đi làm về nhà lại lo cơm nước, chẳng một chút nào được nghỉ ngơi nên mới thế đó! Và yêu cầu ổng phải biết thông cảm cháu hơn thế nữa! Mới gọi là đúng, biết điều, và biết thương vợ.
Nhưng khi nguôi ngoai và tìm thời giờ cho riêng mình để tìm hiểu coi sao mình lại thay đổi nhiều như vậy! Điều mà cháu hiểu được rất rõ ấy là vì cháu đang trên cái đà già đi như các bác vậy ấy mà! Đương nhiên thì các bác lớn tuổi hơn cháu nhiều, nhưng không có nghĩa là trẻ hơn là khá hơn đâu! Thí dụ như cháu đang bị suy thoái đi rất nhiều trong vấn đề sức khoẻ, một ngày cháu cần ngủ nhiều mới cảm thấy khoẻ khoắn, bị tiểu đường hạng nhẹ và đang phải cần uống thuốc, bị cao áp huyết cũng đang cần uống thuốc, nhức đầu thường xuyên, và trí óc quên đi rất rất nhiều. Suy bụng ta ra bụng người, nhờ như thế cháu mới hiểu được các bác, mà thông cảm, mà hiểu cho tỏ tường, và khi cắt nghĩa, để các bác hiểu rõ hơn là vì sao, mà không để cho các bác cảm thấy mơ mơ hồ hồ là cô này có biết mình đã nói gì không?.
Vâng, càng già thì tất cả từ tinh thần cho đến thể chất, chúng ta bị suy thoái đi rất nhiều tùy cơ thể của mỗi người, chậm nhất là cho những người siêng năng tập thể dục. Cho những ai mà thể dục xem quan trọng ngang như việc giữ đạo của mình (đây là cách nói của người Mỹ), có nghĩa là ngày nào cũng tập, không bỏ sót ngày nào thì mới được. Như mẹ của cháu vậy, nhờ bà siêng năng tập thể dục mỗi ngày và kiêng khem đủ thứ, nên mẹ cháu đã vượt qua được ca giải phẫu tim vừa qua. Bác sĩ đã chỉ mặt mẹ cháu mà bảo rằng quả sự bình phục của bà là một phép lạ. Chứ mọi thứ của bà đã như chết hết rồi! Áp huyết thì quá tụt, tất cả mạch tim của bà đều đã bị nghẽn hết 100% rồi! Bà không thể nào còn sống được. Ông bác sĩ gia đình và bác sĩ tim chăm lo cho mẹ cháu đều thốt lên như thế! Ông đã dự đoán là mẹ cháu chết cả trăm phần, nhưng mẹ cháu đã vượt qua. Mẹ cháu bây giờ sau ba tháng mổ, sức khoẻ đang phục hồi một cách rất nhanh chóng. Thế mới cho chúng ta biết được tập thể dục có lợi như thế nào! Thế mà cháu làm biếng lắm bác ơi! Cho nên cả nhà có được ba chị em mà sức khoẻ của ai cũng tệ hơn là bà cụ.
Trước kia khi chúng ta sức khoẻ còn mạnh còn rất bình thường, còn hăng hái, không việc gì nặng mà chúng ta chịu bỏ qua. Khi ấy thì ai cũng như ai, cũng vẫn giữ được lịch sự, ôn hòa, nhã nhặn, biết nhường, biết giả dối, biết nhịn nhục, và biết kiên nhẫn chờ đợi, nhưng khi chúng ta đến cái tuổi nào đó mà cái trí óc nó không còn được minh mẫn không còn muốn làm theo những điều chúng ta muốn như trước kia. Là quên trước quên sau, ăn nói thiếu suy xét, thiếu nhận định được vấn đề, thiếu kiên nhẫn, nghe không lọt tai là trả lại liền, mích lòng ư! Là lời qua tiếng lại ngay và cần đánh lộn cũng không ngán ai cả! Rất dễ nổi nóng và có cơn không thể lường trước được. Mới nói chuyện tương đắc cười cười nói nói với nhau đây rồi liền sau đó đã thấy gây lộn lớn tiếng với nhau rồi! Y như con nít vậy!.
Thế có phải cái luật thiên nhiên của con người là thế hay không!? Càng về già thì chúng ta trở về với nguyên thủy là ở trạng thái của một trẻ thơ không còn biết gì nữa! Để sự ra đi của chúng ta cũng không còn biết sợ là gì!?. Ở trạng thái của trẻ thơ là sao? Thưa là trí óc của chúng ta y như một đứa con nít. Chúng ta cũng được mặc tã. Ăn thức ăn lỏng. Không đi đứng được mà nằm một chỗ. Chẳng còn biết vui biết buồn là gì!? Tất cả lúc bấy giờ chúng ta bị lệ thuộc cho con cháu người thân hay nhân viên của nhà thương lo liệu và quyết định ngay cả rút ống hay không, và v.v.v......
Tôi khuyên bác hãy nên cố gắng sống những ngày tháng còn lại thật vui vẻ và hòa mình với mọi người, để được hạnh phúc hơn thay vì ở nhà một mình không ai dòm ngó, chăm sóc, và nói chuyện với. Muốn khuyên bác sống tâm linh thì tôi đem người này người kia ra khuyên bác, cốt ý là khuyên bác chú trọng cho phần linh hồn của mình hay cuộc sống mai sau của bác (vì bác là người ngoại giáo) nhưng cũng chút ít hiểu biết về Đạo Công Giáo qua bác sĩ gia đình của bác. Được tiếp xúc với bác chỉ vài phút ngắn ngủi, nhưng cũng giúp tôi cố gắng dằn lại những cơn giận của mình trong ngày nếu có!???. Bởi khi ta giận ai thì trước tiên là chúng ta bị lên máu, nhức đầu, choáng váng, bại liệt tứ chi, mắt hoa lên, rất có thể bị đứt mạch máu não vì gân máu không được máu tiếp tế, nhồi máu cơ tim, có cơ nguy làm cho chúng ta chết đứng được, rất nguy cho tánh mạng.
Một sự nhịn là chín sự lành, đó là điều khuyên rất nên làm, rất nhân lành, và rất bác ái. Không gì hơn là chúng ta tập luyện cho sự chịu đựng trở thành một thói quen như tập thể dục hằng ngày vậy!. Điều gì chúng ta chưa biết thì chưa hiểu chưa thực hành, nhưng khi chúng ta hiểu được nguyên do rồi thì bắt đầu tập cũng chưa gọi là muộn???.
Mong sự góp ý thật nhỏ của tôi giúp anh chị em nhận ra để giúp cho sức khoẻ của mình ngày càng dẻo dai và yêu đời hơn trong những tháng ngày sắp đến dù là tuổi đời (???) có là bao nhiêu!!!.