QUAN THOẠI
Cái gọi là quan thoại chính là “ngôn ngữ thông dụng dùng nơi công cộng”, cũng chính là “quốc ngữ”.
Ung Chính hoàng đế triều Thanh khi triệu kiến các quan thuộc tỉnh Phúc Kiến và tỉnh Quảng Đông, thì phát hiện khẩu âm (giọng nói) của họ rất nặng. Cứ theo quy định mới của triều đình thì người địa phương không thể làm quan ở địa phương của mình, cứ như thế cho đến nay, khi có một vài quan viên làm quan bên ngoài địa phương thì rất khó mà giao tiếp chuyện trò với bá tánh, cho nên cần phải nhờ thuộc hạ thông dịch truyền đạt lại do đó mà rất dễ bị ngộ nhận và dối trá. Cho nên, hoàng đế Ung Chính bèn ban ra một đạo lệnh, quy định người không biết nói tiếng quan thoại thì không thể đi thi, và mở lớp phụ đạo tiếng quan thoại ở tỉnh Phúc Kiến và tỉnh Quảng Đông, gọi là “viện sửa phát âm”.
Thật đáng tiếc, quan lại càng ngày càng bê bết, càng không có trách nhiệm, học nói tiếng quan thoại thì càng ngày càng lộn xộn không rõ ràng.
(Quan trường hiện hình ký)
Suy tư:
Ngôn ngữ là tiếng nói để làm cho con người hiểu biết những ý định của nhau, hiểu biết những gì mình muốn và không muốn, là để bày tỏ cảm xúc hiểu biết và truyền đạt tư tưởng của mình.
Học tiếng nước ngoài có nhiều mục đích: có người học để đi làm việc trong các công ty của người ngoại quốc; có người học để đi du học nước ngoài; có người học để mở mang kiến thức, và có người học để đi truyền giáo, tức là đi rao giảng Tin Mừng của Chúa Giê-su cho người khác.
Ngôn ngữ đối với những người đi truyền giáo thì lại càng quan trọng hơn, bởi vì người câm không thể truyền đạt tư tưởng của mình cách trọn vẹn cho người khác. Có những người đi truyền giáo cho người bản xứ, nhưng lại không muốn học ngôn ngữ của họ, thế là họ thất bại trong việc truyền bá Tin Mừng; có một vài linh mục có bằng cấp học vị nhưng không đem những kiến thức mà mình học được vào việc truyền giáo, bởi vì các ngài không muốn học ngôn ngữ của dân bản xứ, thế là họ phải cuốn gói về nước, vì không có tâm hồn truyền giáo.
Ngôn ngữ là chìa khóa mở cửa tâm hồn người khác, để đem Tin Mừng của Chúa cho họ, nhưng nếu đi truyền giáo mà không muốn học tiếng nói của người địa phương, tức là không muốn chia sẻ với họ những cảm xúc, những kiến thức, những thao thức của mình, thì không thể truyền giáo được.
Thiên Chúa sẽ không làm phép lạ khi chúng ta đi truyền giáo mà không muốn học ngôn ngữ của người bản xứ, nhưng Ngài sẽ làm phép lạ ngay lập tức khi chúng ta cố gắng quyết tâm học ngôn ngữ của người bản xứ, phép lạ đó chính là: Ngài soi sáng cho tâm hồn người bản xứ vui vẻ yêu thích và hiểu được những gì mà chúng ta muốn nói với họ, dù ngôn ngữ của họ chúng ta học chưa đến đâu, vẫn còn hạn chế...
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Cái gọi là quan thoại chính là “ngôn ngữ thông dụng dùng nơi công cộng”, cũng chính là “quốc ngữ”.
Ung Chính hoàng đế triều Thanh khi triệu kiến các quan thuộc tỉnh Phúc Kiến và tỉnh Quảng Đông, thì phát hiện khẩu âm (giọng nói) của họ rất nặng. Cứ theo quy định mới của triều đình thì người địa phương không thể làm quan ở địa phương của mình, cứ như thế cho đến nay, khi có một vài quan viên làm quan bên ngoài địa phương thì rất khó mà giao tiếp chuyện trò với bá tánh, cho nên cần phải nhờ thuộc hạ thông dịch truyền đạt lại do đó mà rất dễ bị ngộ nhận và dối trá. Cho nên, hoàng đế Ung Chính bèn ban ra một đạo lệnh, quy định người không biết nói tiếng quan thoại thì không thể đi thi, và mở lớp phụ đạo tiếng quan thoại ở tỉnh Phúc Kiến và tỉnh Quảng Đông, gọi là “viện sửa phát âm”.
Thật đáng tiếc, quan lại càng ngày càng bê bết, càng không có trách nhiệm, học nói tiếng quan thoại thì càng ngày càng lộn xộn không rõ ràng.
(Quan trường hiện hình ký)
Suy tư:
Ngôn ngữ là tiếng nói để làm cho con người hiểu biết những ý định của nhau, hiểu biết những gì mình muốn và không muốn, là để bày tỏ cảm xúc hiểu biết và truyền đạt tư tưởng của mình.
Học tiếng nước ngoài có nhiều mục đích: có người học để đi làm việc trong các công ty của người ngoại quốc; có người học để đi du học nước ngoài; có người học để mở mang kiến thức, và có người học để đi truyền giáo, tức là đi rao giảng Tin Mừng của Chúa Giê-su cho người khác.
Ngôn ngữ đối với những người đi truyền giáo thì lại càng quan trọng hơn, bởi vì người câm không thể truyền đạt tư tưởng của mình cách trọn vẹn cho người khác. Có những người đi truyền giáo cho người bản xứ, nhưng lại không muốn học ngôn ngữ của họ, thế là họ thất bại trong việc truyền bá Tin Mừng; có một vài linh mục có bằng cấp học vị nhưng không đem những kiến thức mà mình học được vào việc truyền giáo, bởi vì các ngài không muốn học ngôn ngữ của dân bản xứ, thế là họ phải cuốn gói về nước, vì không có tâm hồn truyền giáo.
Ngôn ngữ là chìa khóa mở cửa tâm hồn người khác, để đem Tin Mừng của Chúa cho họ, nhưng nếu đi truyền giáo mà không muốn học tiếng nói của người địa phương, tức là không muốn chia sẻ với họ những cảm xúc, những kiến thức, những thao thức của mình, thì không thể truyền giáo được.
Thiên Chúa sẽ không làm phép lạ khi chúng ta đi truyền giáo mà không muốn học ngôn ngữ của người bản xứ, nhưng Ngài sẽ làm phép lạ ngay lập tức khi chúng ta cố gắng quyết tâm học ngôn ngữ của người bản xứ, phép lạ đó chính là: Ngài soi sáng cho tâm hồn người bản xứ vui vẻ yêu thích và hiểu được những gì mà chúng ta muốn nói với họ, dù ngôn ngữ của họ chúng ta học chưa đến đâu, vẫn còn hạn chế...
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com