Anh em chẳng biết sao: trong cuộc chạy đua trên thao trường, tất cả mọi người đều chạy, nhưng chỉ có một người đoạt giải. Anh em hãy chạy thế nào để chiếm cho được phần thưởng (1Cor. 9:24).
Giải Túc Cầu Thế Giới năm 2010 có 203 quốc gia tham dự tranh vòng loại từ tháng 08 năm 2007 đến tháng 11 năm 2009. Còn lại 31 đội tuyển quốc gia đã thắng vòng loại, cùng đội tuyển chủ nhà vào vòng chung kết được tổ chức tại Nam Phi từ ngày 11 tháng 06 đến 11 tháng 07 năm 2010. Đây là lần đầu, vòng chung kết túc cầu thế giới được tổ chức trên lãnh thổ Phi châu.
Tất cả ba mươi hai đội đã phải trải qua thời gian tập luyện gắt gao và thi đấu căng thẳng để được vào tham dự vòng chung kết Giải Túc Cầu Thế Giới. Ba mươi hai đội banh chuyên nghiệp, chia thành 8 nhóm theo vần A, B, C, D, E, F, G, H. Mỗi nhóm có 4 đội thi đấu với nhau. Mỗi lần thua, một đội bị loại. Đội thắng tiếp tục thi đấu, lại một đội nữa bị lọai ra về. Cứ thế hết trận này đến trận kia, khi vào sơ kết còn 8 đội. Lúc vào bán kết còn 4 đội. Vào chung kết chỉ còn lại có 2 đội và duy nhất có một đội sẽ đoạt giải vô địch.
Qua cuộc đấu vòng loại rất phấn khởi, các đội cứ thắng rồi thua, thua rồi thắng. Vui rồi buồn, buồn rồi lại vui. Thất bại rồi lại thành công, thành công đó nhưng nay lại thất bại rồi. Con số các Đội Banh rút lại dần mỗi ngày. Sau cùng chỉ có một đội được lãnh Cúp Vàng. Gọi là Đội đạt giải Vô Địch. Vô Địch trong Giải túc Cầu Thế Giới 2010. Từ ngày thành lập Hội Túc cầu Thế Giới tới nay, chưa có đội nào giữ chức vô địch được bốn lần liền. Như vậy đại đa số những người ngưỡng mộ bóng đá trên toàn thế giới, đều đã có kinh nghiệm và được nếm mùi thất bại qua đội banh tuyển của nước mình.
Theo dõi những cuộc thi đấu của các cầu thủ hay quan sát những khán giả và ủng hộ viên, chúng ta cảm thấy thật vui. Chúng ta nghiệm ra rằng trong mọi cuộc đấu tranh tài, luôn luôn có thắng và có thua. Thắng thì mọi sự đều tốt đẹp. Thua thì đổ lỗi hết cho người này hay người kia. Mấy ai chịu nhận lỗi và trách nhiệm về mình khi bị thất bại đâu. Đã vào cuộc thi đấu thì ai cũng muốn thắng. Nhưng rồi cũng phải chấp nhận cái thua chứ. Có khi lùi một bước mà tiến ba bước. Mọi cuộc thất bại đều hữu ích giúp chúng ta học hỏi thêm kinh nghiệm và cố vươn lên. Chúng ta cũng có thể khuyến khích nhau rằng có hoa mừng hoa, có nụ mừng nụ. Năm nay đội của chúng ta được vào sơ kết hay bán kết cũng là may mắn lắm rồi. Thái độ chập nhận là tốt nhất.
Bước vào sân chơi cuộc đời là chúng ta bước vào sự tranh đấu sống còn và thắng thua. Khi ra so tài với thiên hạ, chúng ta mới biết chúng ta còn non kém về nhiều mặt. Qua các trận đấu bóng đá năm nay, chúng ta học được bài học khiêm nhượng thật sự. Có nghĩa là chẳng có đội nào ưu tuyển mà cứ thắng mãi. Có thể hôm nay chúng ta thắng, nhưng ngày mai có thể bị thất bại. Thành bại là chuyện thường tình của cuộc đời. Có biết chấp nhận thất bại hay không mới là vấn đề quan trọng. Thua hay thất bại sẽ giúp chúng ta bước xuống và càng dám bước xuống chúng ta càng bước vững. Đời là một cuộc chơi. Chúng ta thua keo này sẽ bày keo khác vậy. Đời cũng là một cuộc chiến đấu không ngừng. Không phải vì thua mà chúng ta được quyền chán nản. Thất bại chính là mẹ của thành công mà.
Cuộc đấu trên màn ảnh truyền hình nhưng lại có nhiều người còn ăn theo và chơi cá độ ăn thua. Hầu hết những tay cá độ sẽ bị thua lỗ. Có rất nhiều người đã tan gia, bại sản vì cá độ. Khi chúng ta nhập vào cuộc đen đỏ để dành thắng lợi cho bản thân, chính là lúc chúng ta đang thua. Dù chúng ta có tài đoán giỏi đến đâu đi nữa, thì luôn có người khác giỏi hơn và may mắn hơn. Các cầu thủ khi vào cuộc đua cũng đã phải chiến đấu hết mình cho dù chỉ là phần thưởng chóng hư nát. Nhưng có những cuộc đua với những phần thưởng cao quý và vững bền hơn mà thánh Phaolô giới thiệu cho chúng ta: Phàm là tay đua, thì phải kiêng kỵ đủ điều, song họ làm như vậy là để đoạt phần thưởng chóng hư; trái lại chúng ta nhằm phần thưởng không bao giờ hư nát (1 Cor 9:25).
Cuộc chiến đấu nội tâm để nên trọn lành còn quan trọng hơn nhiều. Chúng ta phải chiến đấu với các cơn cám dỗ, chiến đấu với các dịp tội, chiến đấu với bản năng và chiến đấu với chính mình. Người ta nói: Thắng mình khó hơn thắng vạn quân. Muốn chiến thắng, chúng ta phải phấn đấu không ngừng. Phấn đấu như các cầu thủ trong trận, phải chơi với hết sức mình. Chơi trong sự hợp tác và liên đới ràng buộc với nhau. Cúp vàng dành cho cả đội, chứ không dành cho một cá nhân nào.
Trong hành trình sống đạo cũng thế. Thánh Phaolô nhắc nhở: Đừng tưởng mình đứng vững, hãy ý tứ kẻo ngã (1Cor 10:21 ). Các thần tượng ở đời có uy tín đến đâu đi nữa, rồi cũng có lúc sụp đổ. Quan nhất thời, dân vạn đại mà. Không ai có thể nắm quyền mãi, họ sẽ có ngày cũng phải bước xuống. Kinh nghiệm của biết bao nhiêu nhà lãnh đạo độc tài cũng như của biết bao các thần tượng ngoài đời, họ đã đi lên tới tuyệt đỉnh của danh vọng, nhưng rồi cũng lại rơi xuống tận đáy.
Con đường nên thánh luôn là con đường đi lên. Đòi hỏi một sự phấn đấu không ngừng. giống như người đang chèo thuyền ngược dòng về tới đích. Nếu chúng ta buông mái chèo, thuyền sẽ trôi xuôi dòng. Chính Chúa Giêsu đã vác thánh giá lên Núi Sọ. Chúa ngã, rồi Chúa lại gượng đứng dậy và vác tiếp cho tới Núi sọ để chịu đóng đinh. Chúng ta vác thánh giá theo bước chân Chúa mỗi ngày.Có nhiều lúc chúng ta cũng bị ngã qụy, mệt mỏi và chán nản nhưng chúng ta không có quyền bỏ cuộc. Hãy đứng dậy, triều thiên vinh quang đang chờ đợi chúng ta ở cuối đường.
Trong Giáo Hội, chúng ta có những thần tượng đáng kính. Đó là những vị đã chiến đấu bằng chính trái tim của mình. Những vị như Chân Phước Têrêxa thành Calcutta, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị, Đức Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn văn Thuận, các Ngài cũng đã đi vào cuộc đua và đã đi đến cùng đường. Con đường tranh đấu của các ngài, không phải tranh đấu để loại trừ nhưng là tranh đấu để liên kết và xây dựng. Các ngài muốn mọi người cùng lãnh cúp vàng.
Không ai nên thánh một mình. Chúng ta phải dắt nhau bước trên con đường trọn lành. Thi đua nhau sống tốt, sống thánh và sống hợp tác. Trong cuộc đua, chúng ta không loại trừ nhau xem ai thua ai thắng. Nếu chúng ta đặt mục tiêu ở thua hay thắng, đó là lúc chúng ta đã thua rồi. Bước theo Chúa Kitô, chúng ta cũng sẽ bước vào cuộc đua và phải chạy cho tới cùng đường như thánh Phaolô: Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin (2 Tm 4:7).
Lạy Chúa, hôm nay cuộc tranh giải Túc Cầu Thế Giới đã chấm dứt. Sẽ có một Đội Tuyển hân hoan đón nhận Cúp Vàng Vô Địch. Cuộc chiến đấu của chúng con còn dài và còn nhiều khó khăn, xin cho chúng con biết thao luyện kỹ càng và kiên trì phấn đấu cho tới cùng. Phần thưởng của chúng con không phải là cúp vàng hay danh hiệu vô địch mà là tên của chúng con được ghi vào sổ hằng sống. Chúa Giêsu hứa: “Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con, nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời”(Lc 10:20).
Giải Túc Cầu Thế Giới năm 2010 có 203 quốc gia tham dự tranh vòng loại từ tháng 08 năm 2007 đến tháng 11 năm 2009. Còn lại 31 đội tuyển quốc gia đã thắng vòng loại, cùng đội tuyển chủ nhà vào vòng chung kết được tổ chức tại Nam Phi từ ngày 11 tháng 06 đến 11 tháng 07 năm 2010. Đây là lần đầu, vòng chung kết túc cầu thế giới được tổ chức trên lãnh thổ Phi châu.
Tất cả ba mươi hai đội đã phải trải qua thời gian tập luyện gắt gao và thi đấu căng thẳng để được vào tham dự vòng chung kết Giải Túc Cầu Thế Giới. Ba mươi hai đội banh chuyên nghiệp, chia thành 8 nhóm theo vần A, B, C, D, E, F, G, H. Mỗi nhóm có 4 đội thi đấu với nhau. Mỗi lần thua, một đội bị loại. Đội thắng tiếp tục thi đấu, lại một đội nữa bị lọai ra về. Cứ thế hết trận này đến trận kia, khi vào sơ kết còn 8 đội. Lúc vào bán kết còn 4 đội. Vào chung kết chỉ còn lại có 2 đội và duy nhất có một đội sẽ đoạt giải vô địch.
Qua cuộc đấu vòng loại rất phấn khởi, các đội cứ thắng rồi thua, thua rồi thắng. Vui rồi buồn, buồn rồi lại vui. Thất bại rồi lại thành công, thành công đó nhưng nay lại thất bại rồi. Con số các Đội Banh rút lại dần mỗi ngày. Sau cùng chỉ có một đội được lãnh Cúp Vàng. Gọi là Đội đạt giải Vô Địch. Vô Địch trong Giải túc Cầu Thế Giới 2010. Từ ngày thành lập Hội Túc cầu Thế Giới tới nay, chưa có đội nào giữ chức vô địch được bốn lần liền. Như vậy đại đa số những người ngưỡng mộ bóng đá trên toàn thế giới, đều đã có kinh nghiệm và được nếm mùi thất bại qua đội banh tuyển của nước mình.
Theo dõi những cuộc thi đấu của các cầu thủ hay quan sát những khán giả và ủng hộ viên, chúng ta cảm thấy thật vui. Chúng ta nghiệm ra rằng trong mọi cuộc đấu tranh tài, luôn luôn có thắng và có thua. Thắng thì mọi sự đều tốt đẹp. Thua thì đổ lỗi hết cho người này hay người kia. Mấy ai chịu nhận lỗi và trách nhiệm về mình khi bị thất bại đâu. Đã vào cuộc thi đấu thì ai cũng muốn thắng. Nhưng rồi cũng phải chấp nhận cái thua chứ. Có khi lùi một bước mà tiến ba bước. Mọi cuộc thất bại đều hữu ích giúp chúng ta học hỏi thêm kinh nghiệm và cố vươn lên. Chúng ta cũng có thể khuyến khích nhau rằng có hoa mừng hoa, có nụ mừng nụ. Năm nay đội của chúng ta được vào sơ kết hay bán kết cũng là may mắn lắm rồi. Thái độ chập nhận là tốt nhất.
Bước vào sân chơi cuộc đời là chúng ta bước vào sự tranh đấu sống còn và thắng thua. Khi ra so tài với thiên hạ, chúng ta mới biết chúng ta còn non kém về nhiều mặt. Qua các trận đấu bóng đá năm nay, chúng ta học được bài học khiêm nhượng thật sự. Có nghĩa là chẳng có đội nào ưu tuyển mà cứ thắng mãi. Có thể hôm nay chúng ta thắng, nhưng ngày mai có thể bị thất bại. Thành bại là chuyện thường tình của cuộc đời. Có biết chấp nhận thất bại hay không mới là vấn đề quan trọng. Thua hay thất bại sẽ giúp chúng ta bước xuống và càng dám bước xuống chúng ta càng bước vững. Đời là một cuộc chơi. Chúng ta thua keo này sẽ bày keo khác vậy. Đời cũng là một cuộc chiến đấu không ngừng. Không phải vì thua mà chúng ta được quyền chán nản. Thất bại chính là mẹ của thành công mà.
Cuộc đấu trên màn ảnh truyền hình nhưng lại có nhiều người còn ăn theo và chơi cá độ ăn thua. Hầu hết những tay cá độ sẽ bị thua lỗ. Có rất nhiều người đã tan gia, bại sản vì cá độ. Khi chúng ta nhập vào cuộc đen đỏ để dành thắng lợi cho bản thân, chính là lúc chúng ta đang thua. Dù chúng ta có tài đoán giỏi đến đâu đi nữa, thì luôn có người khác giỏi hơn và may mắn hơn. Các cầu thủ khi vào cuộc đua cũng đã phải chiến đấu hết mình cho dù chỉ là phần thưởng chóng hư nát. Nhưng có những cuộc đua với những phần thưởng cao quý và vững bền hơn mà thánh Phaolô giới thiệu cho chúng ta: Phàm là tay đua, thì phải kiêng kỵ đủ điều, song họ làm như vậy là để đoạt phần thưởng chóng hư; trái lại chúng ta nhằm phần thưởng không bao giờ hư nát (1 Cor 9:25).
Cuộc chiến đấu nội tâm để nên trọn lành còn quan trọng hơn nhiều. Chúng ta phải chiến đấu với các cơn cám dỗ, chiến đấu với các dịp tội, chiến đấu với bản năng và chiến đấu với chính mình. Người ta nói: Thắng mình khó hơn thắng vạn quân. Muốn chiến thắng, chúng ta phải phấn đấu không ngừng. Phấn đấu như các cầu thủ trong trận, phải chơi với hết sức mình. Chơi trong sự hợp tác và liên đới ràng buộc với nhau. Cúp vàng dành cho cả đội, chứ không dành cho một cá nhân nào.
Trong hành trình sống đạo cũng thế. Thánh Phaolô nhắc nhở: Đừng tưởng mình đứng vững, hãy ý tứ kẻo ngã (1Cor 10:21 ). Các thần tượng ở đời có uy tín đến đâu đi nữa, rồi cũng có lúc sụp đổ. Quan nhất thời, dân vạn đại mà. Không ai có thể nắm quyền mãi, họ sẽ có ngày cũng phải bước xuống. Kinh nghiệm của biết bao nhiêu nhà lãnh đạo độc tài cũng như của biết bao các thần tượng ngoài đời, họ đã đi lên tới tuyệt đỉnh của danh vọng, nhưng rồi cũng lại rơi xuống tận đáy.
Con đường nên thánh luôn là con đường đi lên. Đòi hỏi một sự phấn đấu không ngừng. giống như người đang chèo thuyền ngược dòng về tới đích. Nếu chúng ta buông mái chèo, thuyền sẽ trôi xuôi dòng. Chính Chúa Giêsu đã vác thánh giá lên Núi Sọ. Chúa ngã, rồi Chúa lại gượng đứng dậy và vác tiếp cho tới Núi sọ để chịu đóng đinh. Chúng ta vác thánh giá theo bước chân Chúa mỗi ngày.Có nhiều lúc chúng ta cũng bị ngã qụy, mệt mỏi và chán nản nhưng chúng ta không có quyền bỏ cuộc. Hãy đứng dậy, triều thiên vinh quang đang chờ đợi chúng ta ở cuối đường.
Trong Giáo Hội, chúng ta có những thần tượng đáng kính. Đó là những vị đã chiến đấu bằng chính trái tim của mình. Những vị như Chân Phước Têrêxa thành Calcutta, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị, Đức Hồng Y Phanxicô Xavier Nguyễn văn Thuận, các Ngài cũng đã đi vào cuộc đua và đã đi đến cùng đường. Con đường tranh đấu của các ngài, không phải tranh đấu để loại trừ nhưng là tranh đấu để liên kết và xây dựng. Các ngài muốn mọi người cùng lãnh cúp vàng.
Không ai nên thánh một mình. Chúng ta phải dắt nhau bước trên con đường trọn lành. Thi đua nhau sống tốt, sống thánh và sống hợp tác. Trong cuộc đua, chúng ta không loại trừ nhau xem ai thua ai thắng. Nếu chúng ta đặt mục tiêu ở thua hay thắng, đó là lúc chúng ta đã thua rồi. Bước theo Chúa Kitô, chúng ta cũng sẽ bước vào cuộc đua và phải chạy cho tới cùng đường như thánh Phaolô: Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin (2 Tm 4:7).
Lạy Chúa, hôm nay cuộc tranh giải Túc Cầu Thế Giới đã chấm dứt. Sẽ có một Đội Tuyển hân hoan đón nhận Cúp Vàng Vô Địch. Cuộc chiến đấu của chúng con còn dài và còn nhiều khó khăn, xin cho chúng con biết thao luyện kỹ càng và kiên trì phấn đấu cho tới cùng. Phần thưởng của chúng con không phải là cúp vàng hay danh hiệu vô địch mà là tên của chúng con được ghi vào sổ hằng sống. Chúa Giêsu hứa: “Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con, nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời”(Lc 10:20).