LÔNG RÙA
Thời nhà Đường có một thi nhân hòa thượng tên là Hàn Sơn, ông ta đã viết một bài thơ như thế này:
- “Trên thân áo không hoa, chân nhẹ giày lông quy, tay cầm cung sừng thỏ, đi bắn quỷ vô danh”. Ý nghĩa là: trên thân mặc áo không có hoa, trên chân lông rùa làm giày dép, trên tay cầm sừng thỏ làm cung, chuẩn bị đi bắn con quỷ không tên tuổi.
Không hoa là không có hoa, và con rùa rõ ràng là không có lông, con thỏ cũng không có sừng, quỷ càng không cần phải nói, ai mà nhìn thấy nó chứ. Những thứ ấy chỉ có tên gọi, chứ trong cuộc sống hiện thực rõ ràng là không tồn tại, rõ ràng là hư vô.
Cho nên “lông rùa” nguyên là chữ của nhà Phật dùng để ví dụ chữ “hư vô”, về sau mới dần dần biến thành cách dùng hiện này.
(Thân giả không hoa y)
Suy tư:
Hư vô là không có và cũng không tồn tại, hư vô cũng là phù vân, là như gió thổi mây bay, là như bóng câu qua cửa sổ, tóm lại là không có gì cả…
Làm hòa thượng là trở nên một Phật sống, là từ bỏ mọi của cải của hồng trần, là không còn nghĩ đến chuyện tham sân si nữa, cho nên khi hòa thượng nhìn thấy cuộc sống bon chen của thế gian thì tâm niệm rằng: mọi sự chỉ là hư vô.
Hư vô của người Ki-tô hữu chính là chết cho thế gian và sống cho Chúa, tức là nói như thánh Phao-lô tong đồ đã nói: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà là Chúa Ki-tô sống trong tôi”, mà Chúa Ki-tô sống trong tôi, chính là tôi biết ca tụng Thiên Chúa qua những kỳ công tạo dựng vũ trụ vĩ đại của Ngài, dù tôi biết trời đất vũ trụ này sẽ qua đi, bởi vì chính cái hư vô của tạo vật vẫn luôn ca tụng danh Chúa, thì huống hồ là tôi, một con người giống hình ảnh của Thiên Chúa !
Ai hiểu thì hiểu.
------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Thời nhà Đường có một thi nhân hòa thượng tên là Hàn Sơn, ông ta đã viết một bài thơ như thế này:
- “Trên thân áo không hoa, chân nhẹ giày lông quy, tay cầm cung sừng thỏ, đi bắn quỷ vô danh”. Ý nghĩa là: trên thân mặc áo không có hoa, trên chân lông rùa làm giày dép, trên tay cầm sừng thỏ làm cung, chuẩn bị đi bắn con quỷ không tên tuổi.
Không hoa là không có hoa, và con rùa rõ ràng là không có lông, con thỏ cũng không có sừng, quỷ càng không cần phải nói, ai mà nhìn thấy nó chứ. Những thứ ấy chỉ có tên gọi, chứ trong cuộc sống hiện thực rõ ràng là không tồn tại, rõ ràng là hư vô.
Cho nên “lông rùa” nguyên là chữ của nhà Phật dùng để ví dụ chữ “hư vô”, về sau mới dần dần biến thành cách dùng hiện này.
(Thân giả không hoa y)
Suy tư:
Hư vô là không có và cũng không tồn tại, hư vô cũng là phù vân, là như gió thổi mây bay, là như bóng câu qua cửa sổ, tóm lại là không có gì cả…
Làm hòa thượng là trở nên một Phật sống, là từ bỏ mọi của cải của hồng trần, là không còn nghĩ đến chuyện tham sân si nữa, cho nên khi hòa thượng nhìn thấy cuộc sống bon chen của thế gian thì tâm niệm rằng: mọi sự chỉ là hư vô.
Hư vô của người Ki-tô hữu chính là chết cho thế gian và sống cho Chúa, tức là nói như thánh Phao-lô tong đồ đã nói: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà là Chúa Ki-tô sống trong tôi”, mà Chúa Ki-tô sống trong tôi, chính là tôi biết ca tụng Thiên Chúa qua những kỳ công tạo dựng vũ trụ vĩ đại của Ngài, dù tôi biết trời đất vũ trụ này sẽ qua đi, bởi vì chính cái hư vô của tạo vật vẫn luôn ca tụng danh Chúa, thì huống hồ là tôi, một con người giống hình ảnh của Thiên Chúa !
Ai hiểu thì hiểu.
------------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com