LÚNG TÚNG

N2T


Khi Chu Thành vương kế thừa ngôi vua thì vẫn còn là một em bé không thể quản lý triều chánh, chú là Chu công tự mình phong làm nhiếp chánh vương, những người hiểu rõ Chu công thì đều biết đây là vì sự ổn định của quốc gia mà có ý định như thế, nhưng những người không hiểu biết thì đi đâu cũng nói: “Chu công soán đoạt ngôi vua”, họ còn cấu kết với các chư hầu dấy lên phản loạn. Chu công một mặt lo lắng cho Thành Vương biết thì sẽ sợ hãi, một mặt cần phải bình định bọn phản loạn, có thể nói là tiến thối lưỡng nan.

Trong kinh thư có một bài thơ đề cập đến một con sói trèo núi, trước khi tiến lên phía trước thì ngắt miếng thịt phía hàm dưới của mình; khi lùi bước thì ngắt cái đuôi của mình, đó là hình dung hoàn cảnh của Chu công lúc ấy. Về sau, “sói trèo núi狼跋” (1) được truyền đi cách sai lầm biến thành là “lúng túng狼狽” (2).

(Kinh thư, U phong, lảng bạt)

Suy tư:

Trong cuộc sống không ai là không có một lần lúng túng trong quyết định của mình: có người lúng túng khi quyết định đi tu; có người lúng túng có nên lấy cô gái này làm vợ hay cô gái kia; có người lúng túng khi quyết định hại người hay cứu người; quyết định hối lộ hay không hối lộ.v.v...

Người Ki-tô hữu vì yêu mến Chúa Giê-su và Hội Thánh mà không do dự khi quyết định sống đẹp lòng Ngài, dù cho trong cuộc sống có nhiều đau khổ, bởi vì một quyết định sau khi đã cân nhắc và cầu nguyện, đã tin tưởng và phó thác vào Chúa, thì nhất định quyết định ấy sẽ làm sáng danh Chúa và ích lợi cho tha nhân.

Có lúng túng là vì tâm hồn bất an, tâm hồn bất an là vì không bàn hỏi với người khôn ngoan, không bàn hỏi với người khôn ngoan là vì không cầu nguyện, mà cầu nguyện chính là bàn hỏi với Chúa về những gì mình sắp quyết định vậy.

Ai hiểu thì hiểu.

------------------------

(1) 狼跋phát âm là “lảng bả” nghĨa là “sói trèo núi".

(2)狼狽phát âm là “lảng bây” nghĩa là “lúng túng”.