Lời Mở Đầu:

Ngoại trừ một số cộng đoàn ở New Orleans, thì hầu như người VN Công giáo hải ngoại đều không có cơ hội sống trong một khung cảnh thân thương cuả những xóm đạo quê nhà. Không có cảnh sân liền dậu nhà liền vách, cũng không có chuyện “mọi con đường đều dẫn tới Roma (nhà thờ)” như ở các xóm đạo vùng Hố Nai hay miền Ngã Ba Ông Tạ.

Tuy nhiên người Công Giáo VN đã khắc phục nghịch cảnh để tìm đến nhau. Nhiều cộng đoàn đã thành lập và trở thành điểm tựa cho những cộng đoàn VN khác phát triển.

Đây là một sự tập hợp không phải do ưu điểm cuả địa lý hay nhờ tổ chức Hành Chánh Xã Hội, mà là do Tình Cảm và Ý Chí.

Đã có nhiều cộng đoàn được nâng lên hàng giáo xứ. Nói riêng ở Dallas Texas đã có 4 giáo xứ. Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp với nhân số trên 5000 có lẽ là giáo xứ lớn nhất trong vùng. Người ta đến với Gx ĐMHCG không chỉ là để đi lễ ngày Chuá Nhật, mà còn để học nghề, học tiếng Anh, học thi quốc tịch, cho con cái học Việt Ngữ và cũng là để xum họp trong tồ chức Khu Xóm với chương trình luân phiên tôn vương Đức Mẹ tại từng gia đình.

Giáo xứ ĐMHCG có 12 giáo khu phân chia theo ranh giới địa dư (Zip Code). Giáo Khu 6 là một giáo khu đặc biệt không có lằn ranh vì các giáo dân không muốn rời nhau mỗi khi có sự tái phân định địa giới. Kết quả là vùng sinh hoạt cuả họ rộng và dài mỗi bên là 20 miles, bao trùm 400 dặm vuông, to hơn cả hai thành Phố Saigon và Biên Hoà nhập lại. Mỗi khi hội họp, trung bình họ phải lái xe 45 phút trên xa lộ. Rõ ràng là:

"Yêu nhau mấy núi cũng trèo

mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua."

Sau đây VietCatholic xin giới thiệu tâm tình cuả anh Phú, một giáo dân Khu 6, đã được đăng trên website cuả GX (www.dmhcg.org). Lời văn tuy giản dị, nhưng rất hấp dẫn. Quan trọng hơn hết, bài viết cho thấy cái lý do tiềm ẩn là tại sao người Công Giáo VN lại xây dựng được nhiều cộng đoàn vững mạnh như vậy.

Trần Mạnh Trác.


Cảm Nghiệm Của Một Thành Viên Trong Giáo Khu 6 (GK6)

Tính đến nay, tháng 6 năm 2010, chúng em đã gia nhập vào GK6 gần tròn 5 năm. Năm này không phải là “5 năm tình lận đận” của Duy Quang mà là “5 Năm Tình Chúa Yêu Con”.

Thật vậy, chúng em nhận ra Hồng Ân của Chúa đến với chúng em từ ngày chúng em gia nhập GK6. Một giáo khu đặc biệt mà từ bác trên 70 tuổi đến bác... trên 35 tuổi cũng đều là “Bác”. Một không khí gia đình ít thấy được ở nhiều nơi. Chúng em đều được các Bác mở rộng vòng tay đón tiếp như một thành viên của một gia đình con Chúa. Cảm tạ Chúa đã soi sáng chúng em không lầm “Chọn mặt gởi vàng” để không bị “trao duyên lầm tướng cướp”.

Như cha chánh xứ đã nói trước đây "Một tay nắm Chúa, một tay nắm anh em". Đúng thế, các Bác GK6 chúng em rất gắn bó và lưu tâm chia sẻ cho nhau những buồn vui, gian nan hay mừng vui cuộc sống. Mọi người sốt sắng dâng lời cầu nguyện, chia vui sẻ buồn với nhau trong những buổi đọc kinh và tâm sự lai rai sau mỗi buổi đọc kinh.

Những bữa ăn nhẹ sau lúc tôn vương Mẹ là những nhịp cầu gắn bó các Bác trong giáo khu lại với nhau. Nói là "nhẹ" nhưng ngồi lâu cũng thành "nặng" luôn. Tuy thế, các Bác chẳng màng, nặng nhẹ không thành vấn đề, miễn "Nặng tình nghĩa giáo khu" là tốt thôi.

Trong các dịp gặp gỡ hàn thuyên tri kỷ như từng "chưa gặp nhau từ thưở nào?". Các bà một tụ, các ông một đám. Bên nào cũng chuyện trò rôm rả. Lâu lâu cũng có "lời qua tiếng lại" chọc vui nhau cho thêm thắm thiết tình giáo khu. Nhiều lúc hăng quá, vui vẻ chuyện trò mà quên bẵng thời gian. Mười giờ đêm rồi !!! Phải về cho gia chủ nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi làm chứ? Lúc gia chủ tiễn nhau về mà vẫn còn lưu luyến!

Tuy không tôn vương Mẹ hằng tuần, nhưng nhiều khi lại dồn dập ba hay bốn tuần liên tiếp làm chúng em chạy sô “ăn” mệt nghỉ. Đành rằng với một giáo khu nhỏ bé không hơn mười mấy gia đình, các bác muốn phân chia đều hai hoặc ba tuần đọc kinh một lần để có dịp thường xuyên gặp nhau. Để cách quãng xa quá nhiều khi làm lòng chúng em nguội bớt.

Một điểm đặc biệt nữa là một giáo khu với hầu như "mỗi gia đình là một zip-code". Lấy Dallas-North Toll-Way, như dãy "Trường Sơn", làm trục Bắc Nam, các bác ở phía phải của trục là ở "Trường Sơn Đông" và các bác ở phía bên trái của trục là ở "Trường Sơn Tây". Bởi vậy lâu lâu chưa có dịp đọc kinh tôn vương Mẹ, hoặc vì bận bịu vắng mặt một vài lần, các bác bên "Trường Sơn Đông" lại kêu réo lên là "nhớ Trường Sơn Tây". Sỡ dĩ chúng em phải ví von vì dãy Trường Sơn của VN dài dằng dặc và xa vời vợi.

Thật vậy, nếu nói tới đường xa đi lại giữa các gia đình trong giáo khu thì phải kể GK6 là giáo khu đứng đầu với các gia đình cách nhau 35 hay 40 phút trên freeway. Cho dù đường xa nhưng vì lòng kính mến Đức Mẹ, các bác GK6 của chúng em chẳng nề hà chi cả. Xa cỡ nào cũng đi.

“Đường xa thì mặc đường xa,

Có Mẹ che chở thì ta chẳng nề”

Dù biết bao công việc bận bịu ngày cuối tuần. Các bác GK6 chúng em, nếu nhà ai đã định đọc kinh, chắc chắn sẽ có mặt đầy đủ. Qua bao thăng trầm của cuộc sống, sức khoẻ của nhiều bác giảm sút theo tuổi đời. Chúng em cũng chẳng ngoại lệ gì cả; cái tay, cái chân, cái lưng nó không còn “ngoan ngoãn” như xưa nữa. Hôm nay, nó “nhõng nhẽo” chút xíu. Ngày mai nó “đòi tiền” ăn hàng gì đó? Ôi! nó làm cái đầu đau quá!

Tuy nhiên, cảm tạ Chúa đã ban cho hầu hết các bác của chúng em đều khoẻ mạnh. Riêng đặc biệt lần đầu, GK6 có người được Chúa gọi về là Bác Phao-lô Nguyễn Văn Tài. Những thăm viếng an ủi làm chị Tài vơi bớt phần nào ưu phiền mất mát người thân. Một lời kinh dâng lên Chúa xót thương linh hồn Phaolô sớm về hưởng nhan Thánh Chúa.

Lời cuối chúng em cảm tạ Chúa và cám ơn các Bác GK6. Chúng em cảm nghiệm được "Tình Chúa Bao La" như trong bài hát của Gia Ân, đã sắp xếp đưa đẩy chúng em vào GK6, trong vòng tay thương yêu và đùm bọc của các Bác. Xin Chúa luôn ban ơn lành, qua lời cầu bầu của Mẹ Hằng Cứu Giúp, đổ tràn đầy ơn lành xuống gia đình các bác GK6 các gia đình trong giáo xứ.

Thân mến trong Chúa Kitô,