CÂN NHẮC (gọt giũa)
Thi nhân đời Đường là Giả Đảo, một hôm cưỡi lừa đi đến kinh thành, ông ta vừa cưỡi lừa, vừa ngâm thơ, đột nhiên nghĩ tới hai câu thơ: “Chim ở trên cây bên hồ nước, nhà sư đẩy trăng xuống cửa chùa”. Ông ta lại cảm thấy chữ “đẩy推” (1) không hay, nên muốn đổi thành chữ “gõ敲”, bèn ngồi trên lưng lừa lúc thì làm động tác đẩy cửa, lúc thì làm tư thế gõ cửa, ngay cả đại quan Hán Vũ đến trước mặt nói ông ta nhường đường mà ông ta cũng không biết, liền bị sai địch bắt đến trước mặt Hán Vũ.
Giả Đảo bèn nói với Hán Vũ bởi vì ông ta đang chuyên tâm suy nghĩ một câu thơ nên quên nhường đường.
Hán Vũ biết rõ hoàn cảnh nên không phạt ông ta, lại còn nói rằng ông ta chữ “gõ” thì cảnh và tình hay hơn.
(Điều khê ngư ẩn tùng tập 1 quyển 19)
Suy tư:
Có những người vì trách nhiệm chung mà quên ăn quên ngủ, cho nên thần kinh căng thẳng nguy hại đến than xác và tinh thần; có những người vì mãi lo suy nghĩ về những vấn đề trong gia đình mà quên mất là mình đang lái xe ngoài đường, nguy hiểm khôn lường; lại có những người vì yêu mà đi tìm vần thơ ngay cả khi đi ngoài đường hoặc khi làm việc, rất nguy hiểm cho tính mạng của mình…
Giả Đảo vì chăm chú gọt giũa vần thơ mà quên mất đại quan đi qua đường, Phạm Ngủ Lão vì bận suy nghĩ việc nước mà không thấy đau khi người lính hộ vệ Hưng Đạo vương đâm vào mình chảy máu…
Có những người Ki-tô hữu vì mãi mê cầu nguyện mà quên mất ông từ đang đi đóng cửa nhà thờ; có những người Ki-tô hữu mãi mê lo làm việc thiện phục vụ tha nhân mà quên mất mình hôm nay chưa ăn chưa uống gì cả. Tất cả những việc vì bác ái mà mãi mê làm đó, chính là gọt giũa linh hồn mình cho ngày càng đẹp hơn, để cho cuộc sống của mình có ý nghĩa và phong phú hơn.
Ai hiểu thì hiểu.
-----------------------
(1) Chữ “đẩy推” và chữ “gõ敲” đi với nhau thành chữ “gọt giũa推敲”.
| N2T |
Thi nhân đời Đường là Giả Đảo, một hôm cưỡi lừa đi đến kinh thành, ông ta vừa cưỡi lừa, vừa ngâm thơ, đột nhiên nghĩ tới hai câu thơ: “Chim ở trên cây bên hồ nước, nhà sư đẩy trăng xuống cửa chùa”. Ông ta lại cảm thấy chữ “đẩy推” (1) không hay, nên muốn đổi thành chữ “gõ敲”, bèn ngồi trên lưng lừa lúc thì làm động tác đẩy cửa, lúc thì làm tư thế gõ cửa, ngay cả đại quan Hán Vũ đến trước mặt nói ông ta nhường đường mà ông ta cũng không biết, liền bị sai địch bắt đến trước mặt Hán Vũ.
Giả Đảo bèn nói với Hán Vũ bởi vì ông ta đang chuyên tâm suy nghĩ một câu thơ nên quên nhường đường.
Hán Vũ biết rõ hoàn cảnh nên không phạt ông ta, lại còn nói rằng ông ta chữ “gõ” thì cảnh và tình hay hơn.
(Điều khê ngư ẩn tùng tập 1 quyển 19)
Suy tư:
Có những người vì trách nhiệm chung mà quên ăn quên ngủ, cho nên thần kinh căng thẳng nguy hại đến than xác và tinh thần; có những người vì mãi lo suy nghĩ về những vấn đề trong gia đình mà quên mất là mình đang lái xe ngoài đường, nguy hiểm khôn lường; lại có những người vì yêu mà đi tìm vần thơ ngay cả khi đi ngoài đường hoặc khi làm việc, rất nguy hiểm cho tính mạng của mình…
Giả Đảo vì chăm chú gọt giũa vần thơ mà quên mất đại quan đi qua đường, Phạm Ngủ Lão vì bận suy nghĩ việc nước mà không thấy đau khi người lính hộ vệ Hưng Đạo vương đâm vào mình chảy máu…
Có những người Ki-tô hữu vì mãi mê cầu nguyện mà quên mất ông từ đang đi đóng cửa nhà thờ; có những người Ki-tô hữu mãi mê lo làm việc thiện phục vụ tha nhân mà quên mất mình hôm nay chưa ăn chưa uống gì cả. Tất cả những việc vì bác ái mà mãi mê làm đó, chính là gọt giũa linh hồn mình cho ngày càng đẹp hơn, để cho cuộc sống của mình có ý nghĩa và phong phú hơn.
Ai hiểu thì hiểu.
-----------------------
(1) Chữ “đẩy推” và chữ “gõ敲” đi với nhau thành chữ “gọt giũa推敲”.