Suy niệm mùa Phục Sinh

Ngôi sao chúng ta

Chúa Giêsu phán: “Chiên Ta nghe tiếng Ta” (Gioan 10,27). Đó là một câu nói đầy ý nghĩa. Nhưng câu nói đó không có vẻ tâng bốc chút nào. Chiên không phải là loài súc vật thông minh nhất. Chúng ta không nghĩ chính chúng ta là những con chiên. Lần kia có người nói rằng việc so sánh con người với con chiên khiến ông ta cảm thấy bị hạ thấp. Ông thắc mắc đúng. Con chiên không thể suy nghĩ về chính mình. Theo bản tính và bản năng, loài chiên chỉ biết đi theo mà thôi.

Lần kia một nữ giáo sư yêu cầu đám học sinh trẻ tuổi giải đáp bài tính về mười một con chiên ở trong đồng cỏ. Sáu con nhảy băng rào qua đồng cỏ khác. Bao nhiêu con còn lại? Hết thảy học sinh - chỉ trừ một em - đã trả lời: “Còn lại năm con”. Em bé khác thường kia đáp: “Không còn con nào hết”. Cô nữ giáo sư nói : “Em không nhận ra mười một con, trừ đi sáu con, còn lại năm con sao?”. Em bé đáp lại: “Thưa cô, có thể cô rất rành về toán học nhưng cô không biết rõ giống chiên!!!” Em bé nhận xét đúng. Loài chiên không phải là những súc vật xuất chúng nhất. Khi một con nhảy; cả đám nhảy theo. Đó là bản năng sống thành bầy. Chúng không thể làm khác đi được. Đó là bản chất của thú vật.

Cứ theo sách vở mà nói, Chúa Giêsu không đáng được ca tụng khi so sánh chúng ta với đoàn chiên. Vậy tại sao lại có sự so sánh như thế? Có hai lý do. Một là Chúa nói theo ngôn ngữ thời bấy giờ và hai là Ngài có tâm hồn thi sĩ. Từ ngữ “chiên” và “người chăn chiên”, “chủ chăn” hay “mục tử” trong ngữ cảnh Thánh kinh là những thành ngữ có tính cách thi phú. Những thành ngữ đó không thể hiểu theo nghĩa đen được. Thánh kinh đầy dẫy những thành ngữ có tính cách thi phú như thế. ‘Chiên Thiên Chúa’ có tính cách thi ca. Chiên dễ bị tổn thương và cừu thì không có tính cách đe dọa. Chúa Giêsu khi ám chỉ mình là ‘chiên và cừu’ là muốn cho chúng ta thấy Thiên Chúa giống như thế nào. Thiên Chúa thì dịu dàng, ai cũng có thể đến được và ai cũng có thể lại gần được. Đó là những thuộc tính của Thiên Chúa mà chúng ta chú trọng ở trong Phúc Am. Chúng ta không chú trọng đến quyền năng, quyền uy và vinh danh của Ngài.

Thánh vịnh và người chăn chiên

Có một vị diễn giả rất hùng biện, ưa thích dẫn chứng câu Thánh vịnh 22: “Chúa là Đấng chăn dắt tôi”. Lần kia sau khi trích dẫn câu Thánh vịnh đó ở trong một đại sảnh, toàn thể cử tọa đứng lên vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt. Một cụ già bước tới trước và nói lớn cho biết là cụ có thể diễn thuyết hay hơn. Vị diễn giả kia đã mời cụ lên bệ giảng và cụ bắt đầu đọc hết bài Thánh vịnh nổi tiếng đó. Một sự im lặng sâu lắng tràn ngập trên cử tọa. Họ lắng tai nghe, thích thú. Niềm tin và sự chân thành của cụ đã khiến nhiều người rơi lệ. Khi cụ chấm dứt, vị diễn giả thấy mình đã bị lép vế. Ông hỏi cụ làm thế nào mà cụ có thể để hết tâm hồn vào khi ngâm nga thánh vịnh đó. Cụ già trả lơì: “Thưa ngài, sự khác biệt giữa ngài và tôi là ngài biết bài Thánh vịnh đó còn tôi, tôi biết người chăn chiên.” Chính xác biết bao! Tất cả đều hoàn toàn tùy thuộc về Thiên Chúa mà chúng ta biết và đặt trọn vẹn niềm tin.

Biết mấy người trong chúng ta nhớ lại bức tranh thánh thiện về Thiên Chúa là người mục tử vác con chiên trên vai? Ngài đang vác con chiên nào? Đó là con chiên bị lạc mất, con chiên què quặt, con chiên bị đau yếu, con chiên bị lạc lối. Đó là con chiên cần được mang vác lên vai nhiều nhất. Ngạc nhiên thay, đối với Tin Mừng thì tất cả chúng ta đều là những con chiên đi lạc. Nếu chúng ta đánh mất điều đó, chúng ta đánh mất tâm điểu của dụ ngôn nầy. Có phải chính Thiên Chúa là Đấng mà chúng ta đặt trọn vẹn niềm tin không?

Hình ảnh mẹ con

Nếu Chúa Kitô còn sống bằng xương bằng thịt ở trên đời ngày hôm nay, chúng ta tự hỏi không biết Chúa còn dùng hình ảnh con chiên và người mục tử không? Có lẽ Chúa sẽ dùng hình ảnh ‘mẹ và con’ hơn. Thật tình tứ biết bao hình ảnh mẹ và con sánh bước bên nhau, tay trong tay. Rồi thì em bé chợt buông tay mẹ ra và bị bỏ rơi đằng sau, đang lơ đểnh nhìn cái nầy cái khác. Người mẹ dừng lại và chờ đợi. Mẹ ra hiệu cho con chạy tới trước. Em bé chạy tới và mẹ con lại sánh bước bên nhau nhưng chẳng bao lâu, em bé lại buông tay ra và lần nầy chạy tuôn về phía trước. Mẹ gọi em hãy đợi, coi chừng nguy hiểm. Đến ngã tư đường, đèn xanh đèn đỏ, xe cộ như mắc cửi. Em bé nghe tiếng mẹ gọi, đứng dừng lại đợi. Mẹ nắm tay em, ngó trước ngó sau rồi băng qua đường an toàn và tiếp tục cuộc hành trình. Chẳng bao lâu em bé trở nên mệt nhọc, rã rời và gục xuống. Người mẹ đỡ em lên và ẳm em trong tay trên đoạn đường còn lại để đi về nhà. Đó đúng là một sự mô tả đầy thi vị cuộc hành trình của Kitô hữu. Giống như một người mẹ âu yếm con, Chúa Giêsu - người Mục Tử Nhân Từ - luôn để mắt đến chúng ta. Ngài luôn ở bên cạnh chúng ta. Ngài không bao giờ rời mắt khỏi chúng ta. Niềm tin thâm sâu của chúng ta là, nhờ vào sự hiện diện âu yếm của Ngài, chúng ta sẽ đạt tới đích của cuộc hành trình chúng ta bình an vô sự.

Đúng là đúng và sai là sai

Qua dụ ngôn nầy, phải chăng chúng ta có cảm tưởng Thiên Chúa dịu hiền như con chiên nên Ngài không quan tâm gì đến những gì ta làm, những tội ta phạm. Chúa Giêsu hoàn toàn nhu nhược, dễ bị mê hoặc. Nếu thế, chúng ta đã tỏ ra vô cùng bất công đối với Lời Hằng Sống của Chúa. Chúa Giêsu đã tỏ ra minh bạch và dứt khoát khi đòi hỏi chúng ta hãy nghe tiếng Ngài và đừng nghe những tiếng xa lạ, không quen biết. Đối với Chúa Giêsu - người Mục Tử Nhân Lành - sai là sai ngay cả khi mọi người đều làm như thế, và đúng là đúng, ngay cả khi không ai làm điều đó cả. Albert Einstein - một đại toán học gia - đã làm nổi bật điều đó khi nói: “Thiên Chúa thì tinh tế nhưng không si mê”.

Lần kia một chàng trai trẻ rảo bước trong công viên vào một ngày nắng hạ đẹp trời và tình cờ thấy một thiếu nữ xinh đẹp, tức thì bước theo chân nàng. Người đàn bà nhận biết có người đang đi theo mình, quay lại và đối diện với anh ta mà nói: “Tại sao anh đi theo tôi?” Chàng thanh niên trả lời: “Bởi vì cô rất xinh đẹp và tôi đã si tình với cô.” Chị ta trả lời: “Nếu anh quay nhìn xem đằng sau, anh sẽ thấy em gái tôi còn xinh đẹp hơn tôi nhiều.” Chàng thanh niên quay nhìn lại phía sau nhưng không thấy ai hết. Rồi quay mặt lại đằng trước, anh ta nói: “Cô đã chế giễu tôi.” Thiếu nữ đáp: “Nếu anh đã yêu tôi tha thiết, tại sao anh còn quay nhìn lui ở đằng sau?” Chị ta đã bỏ đi và để lại đằng sau chàng thanh niên đứng lặng người nhìn theo. Chúa Giêsu phán: “Chiên Ta nghe tiếng Ta và chúng theo Ta.” Oscar Wilde cũng có tư tưởng rất giống như thế, khi nói: “Chúng ta đều ở dưới rãnh cống, nhưng vài người trong chúng ta đã nhìn thấy những tinh tú trên trời.” Chúa Giêsu - vị Mục Tử Nhân Lành - là ngôi sao sáng chói của chúng ta. Ngài là Đấng duy nhất để mắt nhìn xem chúng ta và nếu chúng ta khôn ngoan, chúng ta nhất quyết sẽ không bao giờ rời mắt khỏi Ngài.

Phỏng theo bài suy niệm “OUR STAR” (Ngôi Sao Chúng Ta) của LM. Vincent Travers O.P. trong sách “IN STEP WITH GOD” (Đồng Hành Với Chúa).