"Tất cả những gì Cha có, đều là của Thầy; Thánh Thần sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền cho các con". (Ga 16, 12-15).

Tôi thiết nghĩ hầu hết trong mọi gia đình của chúng ta rất hiếm thấy có được tôn ty trật tự trong một gia đình!? Đây là tôi muốn nói đến một gia đình đầy đủ có cha, mẹ, và con cái mà còn thiếu trật tự ngôi thứ trong một gia đình. Điển hình là gia đình tôi đây chẳng hạn. Có khi nào anh chị em cảm nhận được điều ấy trong gia đình của mình hay không? Và cảm thấy rất bất bình trong ngôi thứ? Thí dụ người cha thì làm công việc của một người mẹ hoặc của một người con? Hoặc người mẹ thì ngược lại là cam bao nhiêu công việc quan trọng từ trong cho đến ngoài xã hội, ngay cả kiếm tiền nuôi sống cho cả gia đình? Rồi con cái cũng sống ngược dòng nước, có nghĩa là hoạnh hoẹ bắt cha mẹ phải làm mọi điều theo ý muốn của chúng, mà quên đi rằng phận làm con của mình phải như thế nào?

Còn những anh chị em nào mà cảm thấy gia đình của mình có trên có dưới, có tôn ty trật tự, có hạnh phúc ấm no, thì chúng ta phải cảm ơn Ba Ngôi Thiên Chúa cho gia đình đó vô cùng! Điều trước tiên nhất nếu chúng ta sống làm con cái Thiên Chúa, thì đương nhiên cái luật muôn đời trong gia đình thiết thưởng là phải được như thế! Có nghĩa là người Cha trong gia đình phải thực thi bổn phận, trách nhiệm, và gánh vác mọi sự mọi điều quan trọng trong một gia đình; giống như Ngôi Cha Thiên Chúa vậy!

Người Cha như Ngôi Cha Thiên Chúa, có nghĩa là ông là chủ nhà, đứng đầu trong một gia đình, từ mẹ đến các con phải theo ý kiến và quyết định của ông, nên người cha không nhất thiết phải dùng cái uy của mình mà làm cho cả nhà phải sợ sệt, áp đảo, nặng lời, đánh đập, thị uy, thì mới làm cho mọi người phải theo ý của ông. Chúng ta cứ tạm mượn và tìm hiểu tâm lý nông cạn của một con người qua Ngôi Chúa Cha xem sao nhé! Có thể chúng ta bắt chước theo Ngài được chăng!?? Các anh chị có còn nhớ nhiều lần Thiên Chúa Cha đã rất thẳng tay để mà sửa phạt con cái của Ngài trong thời Cựu Ước hay không? Bởi vì tất cả con người Chúa Cha thấy đều sống quá sa đọa tội lỗi và chẳng biết kính sợ Thiên Chúa là gì cả, nên làm Ngài giận nổi nóng mà đổ lửa từ Trời xuống, để thiêu đốt và cháy rụi tất cả mọi sự sống trong cái thành tội lỗi ấy! Ngài cũng đã sửa phạt con cái tội lỗi của Ngài cho nên chúng ta mới có chuyện của gia đình ông Noah và chiếc tàu Noah đó! Điển hình hai câu chuyện trên cũng cho chúng ta thấy Ngài dùng quyền uy của Ngài trên con người yếu đuối và tội lỗi, nhưng Ngài có sửa đổi được ai không? Ngài càng dùng quyền uy của Ngài thì cả thế giới không ai còn được sự sống trong con mắt của Ngài cả! Vì Ngài đã sửa phạt và đã chấm dứt sự sống của mọi con người??? Và thật sự cho đến ngày hôm nay chúng ta có khi nào tự hỏi sao Ngài không chấm dứt tất cả sự sống của con người trần gian này cho rồi! Chỉ cần một trận hồng thủy do ngón tay chỉ của Ngài thì mọi sự sống trên trái đất sẽ được chìm tận sâu trong đáy lòng của đại dương, thì Ngài sẽ chẳng còn phải thắc mắc và nặng nhọc vì đàn con thật hư hỏng của Ngài? Tại sao cho đến mãi ngày hôm nay Ngài vẫn để cho chúng ta sống?

Cho nên quý ông trong gia đình cũng thế, sự thị uy của mình sẽ không làm cho gia đình hạnh phúc và ấm cúng đâu!? Càng thị uy bao nhiêu thì càng làm cho mọi người muốn xa lánh mình bấy nhiêu, vì đó không phải là tình yêu xây dựng, mà mấy ông chỉ muốn lấy cái quyền làm chồng, làm cha của mình để làm cho mọi người phải biết cái oai của mình, trong khi thực tế mấy ông đâu cần phải làm như thế!? Thánh Giuse ngày xưa sống trong một gia đình Thánh Gia, trên là Ngài, bên cạnh ngài luôn có sự đồng thuận đồng tình là Đức Mẹ Maria bạn đời của ngài. Muôn đời chúng ta đều biết ngài là con người rất yên lặng, ít nói, thiết tha lo cho gia đình qua công việc rất khiêm nhường của ngài là nghề thợ mộc. Gia đình thì luôn dời nơi đổi chỗ, nhưng luôn hạnh phúc và luôn giúp người nghèo khổ. Chẳng thấy chỗ nào bảo là ngài cần thị oai ai cả! Mà mọi sự mọi điều ngài đều dâng cho Thiên Chúa lo liệu và quan phòng. Điều thiết yếu là tình yêu trong một mái ấm gia đình cần phải có, thì mọi ngôi thứ trong gia đình sẽ phải tuần tự một cách rất tự nhiên theo thứ bậc của mình mà thôi!??

Còn ngôi con trong gia đình thì bổn phận và trách nhiệm của chúng sẽ là gì!? Thưa đó là hai chữ Xin Vâng! Xin vâng trong bất cứ mọi điều và mọi sự khi cha mẹ mình yêu cầu, bởi có phải cha mẹ luôn yêu thương con cái của mình rất mực!? Tôi chưa thấy cha mẹ nào mà ghét con cái của mình cả! Nếu xét theo phương diện của một người bình thường không bệnh hoạn hoặc khác thường. Làm con phải luôn nghe theo lời cha mẹ dậy dỗ, bởi có phải công cha thì như núi thái sơn, nghĩa của mẹ thì như nước trong nguồn chảy ra!? Con cãi cha mẹ thì trăm đường con hư, và v.v.v..... Con cái nào trong gia đình mà luôn nghe lời cha mẹ thì đứa con ấy sẽ thành công trên đường đời và sẽ là con người hữu ích cho chính mình, gia đình, và ra đến ngoài xã hội. Vâng, các Linh Mục, các tu sĩ nam nữ, và mọi phẩm trật thật cao thật có tiếng trong Giáo Hội cũng thế! Tất cả cũng có cùng một lòng Xin Vâng như thế, và là người con thảo con ngoan trong gia đình từ lúc tuổi rất còn bé.

Không ai rành rọt cho bằng chức vụ của các Linh Mục vì cuộc đời của các ngài là sống theo Thiên Chúa và Giáo Hội tuyệt đối, qua đức Vâng Lời của các ngài. Có nghĩa là Xin Vâng tất cả cho Ba Ngôi Thiên Chúa. Có phải các ngài tất cả làm thân phận Con cái Thiên Chúa, mà các đấng bậc bề trên của mình họ mang chức phận làm cha làm mẹ thiêng liêng của mình hay không? Thế nên không nghe theo các ngài thì biết nghe ai?? Ở đâu cũng thế thưa anh chị em! Sống chung trong một cộng đoàn cũng phải có trên có dưới, có tôn ty trật tự, có lề luật, chứ không tất cả sẽ nổi loạn vì ý kiến của mình thì bắt mọi người phải tuân theo là thế! Trong quân đội thì cũng phải theo luật của quân đội! Nếu không thì chúng ta chẳng ở được nơi đâu cả! Ai lại chịu được một con người luôn có ý tưởng chống đối, ngang tàng, ngỗ nghịch, gây mọi phiền phức từ trong gia đình cho đến ngoài xã hội, là thành phần bất hảo và bất trị??? Xã hội luôn có những thành phần này trong mọi thời đại????

Nếu chúng ta có Ơn Ba Ngôi Thiên Chúa, hà khắc chúng ta làm con đều là ở Ngôi Thứ của Chúa con Giêsu. Cả cuộc đời của Chúa Con, Ngài Xin Vâng và luôn ngoan ngoãn nghe theo lời của Thiên Chúa Cha và kết hiệp với Chúa Thánh Thần, cho nên Ngài luôn được Thiên Chúa Cha yêu thương vô cùng. Còn đau xót gì cho bằng vì nhân loại mà Người Cha đã phải xa con mình một thời gian xem chừng như dài đăng đẳng, để công trình cứu độ nhân loại được nên tốt lành theo Thánh Ý Chúa Cha. Xin mọi người con trên cuộc đời biết theo gương Chúa Con Giêsu, để gia đình luôn đằm thắm và hạnh phúc bên cạnh cha mẹ. Vâng, các con chớ nên làm nhọc lòng cha mẹ của mình, vì các con có được những gì ngày hôm nay là do công lao của ai??

Rồi thì đến chức vụ làm mẹ trong một gia đình cũng vậy! Khó khăn và khó xử vô cùng thưa anh chị em!? Vai trò làm vợ và làm mẹ thưa có phải người mẹ này đã gánh vác đến hai chức vụ. Làm mẹ là phải trước tiên đóng vai trò của mình thật mẫu mực, có nghĩa mọi lời ăn tiếng nói của mình cũng phải có mẫu mực, thưa để làm gương tốt cho các con. Một lời nói dối với con cũng không nên làm, thí dụ hứa với con cho nó đi chơi thì phải dắt chúng đi chơi, còn không thì đừng có hứa, bởi chúng sẽ học được cái tánh nói dối. Nói làm rồi không làm. Rồi nói dối với mọi người trước mặt con cái, tưởng chúng non trẻ chúng sẽ không hiểu, nhưng khi chúng lớn chúng còn nói dối gấp bội lần chúng ta nữa, thì lấy thuốc gì mà chữa được chúng đây!? Lỗi có phải do cha mẹ gây ra hay không? Rồi đến công việc thực hành của cha mẹ nữa! Chúng bắt chước tất cả! Nhất là bậc cha mẹ hay khuyên con làm điều tốt lành nhưng chúng luôn chứng kiến những việc cha mẹ mình làm chẳng có gì tốt lành cho chúng bắt chước và noi theo cả!??

Vai trò làm mẹ thật là vô cùng khó khăn, cho nên chúng ta nếu không biết thì cứ bắt chước noi gương thánh thiện của Đức Mẹ Maria mà làm theo thì không trật đi đâu cả! Vì anh chị em có biết Mẹ cũng phải hỏi ý kiến của Chúa Thánh Thần rất nhiều lần trong cuộc đời của Mẹ, để biết mà hướng dẫn, dậy dỗ Chúa Con Giêsu của Mẹ! Không gì tốt lành hơn là chúng ta bắt chước những Đức Hạnh của Mẹ là hiền lành, khiêm nhường, kiên nhẫn, chịu đựng, hy sinh, vâng lời, khiêm hạ, thanh bần, trinh tiết, yêu thương, bác ái, v.v.v......

Vâng, thế cho nên chúng ta ai đang làm vai trò của người mẹ chúng ta cũng phải xin Ơn cùng Đức Mẹ và Chúa Thánh Thần, để cho chúng ta được chu toàn bổn phận và trách nhiệm trong vai trò làm mẹ của chúng ta cho thật xứng đáng, vì không gì quan trọng cho bằng dưỡng nuôi, dậy dỗ, và làm gương cho chúng, để tương lai chúng sẽ trở thành những con người hữu ích cho Chúa và Cho Giáo Hội. Có thế chúng ta mới có được một xã hội có công bằng, bác ái, chân lý, và sống cuộc đời thật hạnh phúc cho lý tưởng cao đẹp, để một gia đình, cộng đoàn, giáo xứ, quốc gia, Giáo Hội, luôn được sống thánh thiện tốt lành trong tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa là Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần. Amen.