ĐẬP VỠ NỒI ĐẤT, TRUY TÌM NGỌN NGUỒN
“Nồi đất” là cái nồi được làm bằng đất sét nung, chất liệu rất dễ vỡ, phần nhiều dùng để nấu thuốc bắc. “Vết nứt” nguyên là chỉ vết hằn của ngọc, nhưng ngôn ngữ ở dãy đất Thiểm Tây, Sơn Tây thì khi đem đồ dùng đập vỡ, mà đập chưa vỡ hết thì gọi là “vết nứt璺”.
Do chất liệu của nồi đất quá xấu, nên chỉ cần một chút rạn nứt thì sẽ nứt từ phần trên xuống bên dưới, cũng là noi, vết nứt của nó là nứt đến cùng. Và khi truy cứu đến vấn đề, mà nếu cứ truy hỏi đến cùng, thì sẽ không như vết nứt của nồi đất, nứt đến cùng.
Chữ “truy cứu問” (1) và “vết nứt璺” (2) khi đọc lên thì cùng âm như nhau, thế là người đời sau bèn mượn “truy cứu” của vấn đề và đem qua, nên câu ấy biến thành “đập vỡ nồi đất, truy tìm đến ngọn nguồn” (3) .
(Tuần Sô lục)
Suy tư:
Người chữ nghĩa đầy mình thì hay chơi chữ, kiểu chơi chữ của họ thật thanh nhã mà có ý nghĩa, khiến cho người nghe phải mĩm cười thán phục; trái lại, cũng có những người dốt chữ nhưng lại thích nói chữ, khi họ nói chữ thì tục tằn nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, làm người nghe phải đỏ mặt tía tai…
Thời nay người hay chữ thì nhiều, nhưng người thích nổi tiếng lại nhiều hơn.
Mà người thích nổi tiếng thì gồm nhiều loại:
- Có loại người học vấn cao nhưng thích nổi tiếng, thế là họ lý luận sự việc theo kiểu suy đoán của mình, mà không tìm hiểu bên trong sự việc cho thấu đáo, khiến cho sự nổi tiếng của mình bị nhiều người chê cười.
- Có loại người thích tuyên bố những lời dao to búa lớn để được mọi người chú ý, thế là họ quên mất mình là ai, bởi vì chỉ có những người quá khích và không hiểu thời mới thích dao to búa lớn mà thôi.
- Có loại người thích nổi tiếng mà không có tài chi cả, chỉ dựa vào một vài người có “máu mặt” rồi a dua vào, chứ bản thân thì giống như cái phèng la la cho lớn làm nhức óc người khác mà thôi.
Người xưa không có internet để lên mạng, cũng không có di động để gọi nhau ơi ới, nhưng họ chơi chữ rất thanh nhã đáng phục, chỉ một chữ “vết nứt” mà thôi, vậy mà họ làm cho chữ đó có ý nghĩa là “hỏi” thẳng vấn đề.
Ngày nay cũng chỉ một vấn đề mà thôi, nhưng những người thích nổi thì giải thích, suy đoán, chỉ trích, rồi hận thù, rồi ghét ghen theo ý và cá tính của mình, làm mất đi sự tao nhã của bản thân và trở thành tên lính xung kích gây chia rẻ giữa anh chị em với nhau.
(1) 問đọc là “wen”, nghĩa là: hỏi, truy cứu, thăm hỏi…
(2) 璺cũng đọc là “wen”, nghĩa là: vết nứt, vết rạn, và cũng là kiểu chơi chữ đồng âm “truy cứu”.
(3) Đập vỡ nồi đất, truy tìm đến ngọn nguồn打破沙鍋問到底.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
“Nồi đất” là cái nồi được làm bằng đất sét nung, chất liệu rất dễ vỡ, phần nhiều dùng để nấu thuốc bắc. “Vết nứt” nguyên là chỉ vết hằn của ngọc, nhưng ngôn ngữ ở dãy đất Thiểm Tây, Sơn Tây thì khi đem đồ dùng đập vỡ, mà đập chưa vỡ hết thì gọi là “vết nứt璺”.
Do chất liệu của nồi đất quá xấu, nên chỉ cần một chút rạn nứt thì sẽ nứt từ phần trên xuống bên dưới, cũng là noi, vết nứt của nó là nứt đến cùng. Và khi truy cứu đến vấn đề, mà nếu cứ truy hỏi đến cùng, thì sẽ không như vết nứt của nồi đất, nứt đến cùng.
Chữ “truy cứu問” (1) và “vết nứt璺” (2) khi đọc lên thì cùng âm như nhau, thế là người đời sau bèn mượn “truy cứu” của vấn đề và đem qua, nên câu ấy biến thành “đập vỡ nồi đất, truy tìm đến ngọn nguồn” (3) .
(Tuần Sô lục)
Suy tư:
Người chữ nghĩa đầy mình thì hay chơi chữ, kiểu chơi chữ của họ thật thanh nhã mà có ý nghĩa, khiến cho người nghe phải mĩm cười thán phục; trái lại, cũng có những người dốt chữ nhưng lại thích nói chữ, khi họ nói chữ thì tục tằn nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, làm người nghe phải đỏ mặt tía tai…
Thời nay người hay chữ thì nhiều, nhưng người thích nổi tiếng lại nhiều hơn.
Mà người thích nổi tiếng thì gồm nhiều loại:
- Có loại người học vấn cao nhưng thích nổi tiếng, thế là họ lý luận sự việc theo kiểu suy đoán của mình, mà không tìm hiểu bên trong sự việc cho thấu đáo, khiến cho sự nổi tiếng của mình bị nhiều người chê cười.
- Có loại người thích tuyên bố những lời dao to búa lớn để được mọi người chú ý, thế là họ quên mất mình là ai, bởi vì chỉ có những người quá khích và không hiểu thời mới thích dao to búa lớn mà thôi.
- Có loại người thích nổi tiếng mà không có tài chi cả, chỉ dựa vào một vài người có “máu mặt” rồi a dua vào, chứ bản thân thì giống như cái phèng la la cho lớn làm nhức óc người khác mà thôi.
Người xưa không có internet để lên mạng, cũng không có di động để gọi nhau ơi ới, nhưng họ chơi chữ rất thanh nhã đáng phục, chỉ một chữ “vết nứt” mà thôi, vậy mà họ làm cho chữ đó có ý nghĩa là “hỏi” thẳng vấn đề.
Ngày nay cũng chỉ một vấn đề mà thôi, nhưng những người thích nổi thì giải thích, suy đoán, chỉ trích, rồi hận thù, rồi ghét ghen theo ý và cá tính của mình, làm mất đi sự tao nhã của bản thân và trở thành tên lính xung kích gây chia rẻ giữa anh chị em với nhau.
(1) 問đọc là “wen”, nghĩa là: hỏi, truy cứu, thăm hỏi…
(2) 璺cũng đọc là “wen”, nghĩa là: vết nứt, vết rạn, và cũng là kiểu chơi chữ đồng âm “truy cứu”.
(3) Đập vỡ nồi đất, truy tìm đến ngọn nguồn打破沙鍋問到底.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com