ĐÔNG TÂY
Minh Tư Tôn đã hỏi qua các thần dân của ông ta, tại sao các thứ đồ vật thì gọi là “đông tây東西” (1). Lúc ấy, có một thần dân tên là Chu Diên Nho trả lời: “Phương nam thuộc hỏa (lửa), phương bắc thuộc thủy (nước), thủy hỏa là thứ rất phổ biến, nếu ngài xin người ta lửa hoặc nước thì người ta nhất định cho ngài ngay, nhưng về vật phẩm thì nhất định phải dùng tiền để mua, cho nên bèn gọi là “đông tây”.
Theo truyền thuyết, Tống Thần Tông cũng đã hỏi thừa tướng Vương An Thạch về vấn đề này, Vương An Thạch trả lời như sau: “Đây là lấy ý nghĩa của “đông tây đều có”, mặc dù chỉ nói đông tây, nhưng trên thực tế cũng bao gồm cả nam bắc nữa ạ”.
Như thế, có thể thấy người ta cho rằng, các vật phẩm mặc dù khắp nơi đông tây nam bắc đều có, nhưng chỉ cần lấy đông tây làm đại diện là đủ rồi.
(Nam Tề thư)
Suy tư:
Phàm việc gì cũng có nguyên nhân của nó, chứ không phải khơi khơi mà có, mà đã có nguyên nhân thì tự nhiên phải có hậu quả, hậu quả tốt xấu là do nguyên nhân có tốt hay xấu không mà thôi.
Không có quả nào tốt đẹp cho bằng quả yêu thương, không có hương thơm nào tỏa lan bay xa cho bằng hương thơm của yêu thương, không có việc làm tốt nào cho bằng việc làm phát xuất từ yêu thương, và không có hy sinh nào cao quý cho bằng vì yêu thương mà hy sinh. Đó chính là hoa trái thánh thiện được phát xuất từ nơi cội nguồn căn nguyên của yêu thương là Thiên Chúa Ba Ngôi, người Ki-tô hữu đều tin tưởng như thế và thực hành trong cuộc sống của mình.
“Đông tây” chẳng ăn nhằm gì đến đồ vật cả, vậy mà được dùng để gọi các đồ vật, nhưng khi được giải thích thì thấy có lý.
Cũng vậy, yêu thương chẳng liên quan gì đến người xa lạ hoặc kẻ thù ghét mình cả, nhưng hãy nghe lời dạy của Chúa Giê-su: “Anh em đã nghe luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Ngài cho mặt trời của Ngài mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”(Mt 5, 43-45).
Nói “yêu thương” thì luôn bao gồm cả người thân cận cũng như người xa cách, bao gồm người thân thuộc cũng như kẻ không quen biết, bao gồm cả người yêu thương mình lẫn người thù ghét mình.
Người Ki-tô hữu ai cũng hiểu điều đó cả, nhưng có một tảng đá lớn nhất cản trở con đường yêu thương, đó chính là tảng đá kiêu ngạo quá lớn và cái tôi quá bự tổ chảng của mình, ha ha ha...
(1) 東 (đông) 西 (tây), nhưng 東西ý nghĩa lại là “đồ vật”.
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Minh Tư Tôn đã hỏi qua các thần dân của ông ta, tại sao các thứ đồ vật thì gọi là “đông tây東西” (1). Lúc ấy, có một thần dân tên là Chu Diên Nho trả lời: “Phương nam thuộc hỏa (lửa), phương bắc thuộc thủy (nước), thủy hỏa là thứ rất phổ biến, nếu ngài xin người ta lửa hoặc nước thì người ta nhất định cho ngài ngay, nhưng về vật phẩm thì nhất định phải dùng tiền để mua, cho nên bèn gọi là “đông tây”.
Theo truyền thuyết, Tống Thần Tông cũng đã hỏi thừa tướng Vương An Thạch về vấn đề này, Vương An Thạch trả lời như sau: “Đây là lấy ý nghĩa của “đông tây đều có”, mặc dù chỉ nói đông tây, nhưng trên thực tế cũng bao gồm cả nam bắc nữa ạ”.
Như thế, có thể thấy người ta cho rằng, các vật phẩm mặc dù khắp nơi đông tây nam bắc đều có, nhưng chỉ cần lấy đông tây làm đại diện là đủ rồi.
(Nam Tề thư)
Suy tư:
Phàm việc gì cũng có nguyên nhân của nó, chứ không phải khơi khơi mà có, mà đã có nguyên nhân thì tự nhiên phải có hậu quả, hậu quả tốt xấu là do nguyên nhân có tốt hay xấu không mà thôi.
Không có quả nào tốt đẹp cho bằng quả yêu thương, không có hương thơm nào tỏa lan bay xa cho bằng hương thơm của yêu thương, không có việc làm tốt nào cho bằng việc làm phát xuất từ yêu thương, và không có hy sinh nào cao quý cho bằng vì yêu thương mà hy sinh. Đó chính là hoa trái thánh thiện được phát xuất từ nơi cội nguồn căn nguyên của yêu thương là Thiên Chúa Ba Ngôi, người Ki-tô hữu đều tin tưởng như thế và thực hành trong cuộc sống của mình.
“Đông tây” chẳng ăn nhằm gì đến đồ vật cả, vậy mà được dùng để gọi các đồ vật, nhưng khi được giải thích thì thấy có lý.
Cũng vậy, yêu thương chẳng liên quan gì đến người xa lạ hoặc kẻ thù ghét mình cả, nhưng hãy nghe lời dạy của Chúa Giê-su: “Anh em đã nghe luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Ngài cho mặt trời của Ngài mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”(Mt 5, 43-45).
Nói “yêu thương” thì luôn bao gồm cả người thân cận cũng như người xa cách, bao gồm người thân thuộc cũng như kẻ không quen biết, bao gồm cả người yêu thương mình lẫn người thù ghét mình.
Người Ki-tô hữu ai cũng hiểu điều đó cả, nhưng có một tảng đá lớn nhất cản trở con đường yêu thương, đó chính là tảng đá kiêu ngạo quá lớn và cái tôi quá bự tổ chảng của mình, ha ha ha...
(1) 東 (đông) 西 (tây), nhưng 東西ý nghĩa lại là “đồ vật”.
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com