HỦ NHO MƯỢN THANG

Nhà của Thành Dương Kham ở nước Triệu bị cháy, bèn hối thúc con trai là Thành Dương đến nhà người bạn hàng xóm là Bôn Thuỷ Thị mượn cái thang về chữa cháy.

Thành Dương mặc áo mũ đàng hoàng, ung dung không nao núng sợ hãi đi đến nhà Bôn Thuỷ Thị, sau khi gặp Bôn Thuỷ Thị thì vái chào liên tục ba lần, và sau đó thì từ từ đi vào nhà, lặng lẽ ngồi giữa bàn nhỏ kê ở phía tây hành lang.

Bôn Thuỷ Thị bày tiệc mời anh ta, giữa tiệc, Thành Dương lia lịa nâng li hồi kính chủ nhân. Tiệc rượu xong, Bôn Thuỷ Thị hỏi : “Hôm nay ngài quá bộ đến tệ xá, có chuyện gì cần chỉ giáo chăng ?”

Thành Dương bây giờ mới nói rõ nguyên nhân đến : “Ông trời đem tai hoạ giáng xuống trên nhà tôi, ngọn lửa đang cháy rừng rực, muốn trèo lên cao để chữa lửa, nhưng tiếc là thân cao hai thốn lại không có cánh dài, cho nên người nhà chỉ còn cách là ngồi trong nhà mà khóc, nghe nói ngài có cái thang có thể bắc lên cao, ngài có thể cho tôi mượn dùng chút xíu chăng !!?”

(Dã sử)

Suy tư :

Người ta nói “cứu người như cứu hoả”, nghĩa là phải thật nhanh thật gấp và thật lẹ...

Cứu linh hồn của mình càng phải khẩn trương, khẩn cấp hơn bội phần, bởi vì linh hồn quý giá hơn thân xác vạn phần...

Có người vì sĩ diện bởi mình được mang tiếng là đạo đức nên không chịu đi xưng tội, họ vẫn từ từ diện áo quần bảnh bao đi dự thánh lễ và rước lễ...

Có vài người Kitô hữu đem cái giá cao quý của linh hồn mình đi so sánh với cái tính khí hỉ nộ của ông cha sở, cái kênh kiệu của mấy bà Xơ hay cái ra vẻ ta đây của mấy ông trùm họ đạo, nên họ không chịu lo cho linh hồn của mình, mà cứ ngồi báo oán vì ông cha này nọ, vì bà xơ thế kia, vì ông trùm thế đấy... làm cho họ phát ghét mà không chịu cứu linh hồn của mình...

Tính khí hỉ nộ của ông cha là của ông cha, cái kênh kiệu của mấy bà Xơ là của bà Xơ, cái ra vẻ ta đây của mấy ông trùm là của mấy ông ấy, còn cái của chính mình là linh hồn của mình, phải lo cho nó trước hết, ưu tiên và là số một, ai hỉ nộ sân si mặc họ với Chúa, ai kênh kiệu khó coi thì cũng để họ với Chúa, ai phách lối ta đây cũng cứ để họ với Chúa, còn mình thì cứ lo chu toàn việc của mình trước, đó chính là “cứu hồn hơn cứu hoả” vậy.

Thiên Chúa mới chính là vị thẩm phán chứ không phải là chúng ta...