MARATHON
Khoảng thế kỷ thứ năm trước công nguyên, lãnh thổ đế quốc Ba Tư rất rộng bao gồm ba châu: châu Âu, châu Á và châu Phi, mà Hy Lạp chỉ là một quốc gia chưa thống nhất. Năm 490 trước công nguyên, quốc vương Ba Tư Darius I phát động chiến tranh, tấn công Hy Lạp, không ngờ Hy Lạp tuy lấy ít đánh nhiều, đánh bại quân Ba Tư ở Marathon (một thị trấn của Hy Lạp, phía đông bắc thành Nhã Điển), trở thành “chiến dịch Marathon”.
Sau chiến thắng, một binh sĩ chạy như bay từ Marathon về thành Nhã Điễn xa hơn bốn mươi cây số báo tin thắng trận, sau khi lớn tiếng nói thắng lợi thì ngã xuống chết.
Người sau vì để kỷ niệm người lính này, nên bắt đầu tổ chức thi đua chạy đường dài, mà cự ly là từ Marathon đến thành Nhã Điển, và bây giờ nó chính thức trở thành môn thi chạy đường dài gọi là thi marathon.
(Marathon)
Suy tư:
Chạy marathon thì thời nay ai cũng biết, tức là một tập thể cùng nhau chạy trên các đường phố phố đã chỉ định, thời gian chạy có thể vài tiếng đồng hồ, để cuối cùng thì chỉ có một người về nhất mà thôi.
Cuộc sống của con người là một cuộc chạy đua với nhiều đối thủ:
- Chạy đua với thời gian, vì con người thời nay tuy rằng máy móc hổ trợ rất nhiều trong lao động, nhưng vẫn cứ thấy thời gian quá ngắn.
- Chạy đua với tiền bạc, bởi vì xã hội ngày nay là xã hội kim tiền, không tiền không bạc thì không có gì cả.
- Chạy đua với chức quyền danh vọng, bởi vì có danh có vọng là có tiền có quyền có uy.
- Chạy đua với sự hưởng thụ, bởi vì có người quan niệm sống mà không hưởng thụ thì uổng cho cuộc đời, thế là đua nhau hưởng thụ...
Có một đối thủ mà con người ta không ai có thể chạy đua và thắng nó, đó là sự chết, chết là kết thúc cuộc sống ở trần gian này, nó vẫn mỗi giây phút chạy đua, và ngày càng đến gần con người nhưng con người ta không hề để ý đến nó.
Người Ki-tô hữu luôn suy niệm đến sự chết để chuẩn bị cuộc sống của mình cho tốt đẹp hơn, bởi vì họ tin rằng chết không phải là hết, nhưng là cửa ngõ để vào cuộc sống mới với Thiên Chúa, cho nên họ luôn chuẩn bị tâm hồn: sống ở đời này như sống trên thiên đàng vậy.
Thánh Phao-lô tông đồ nói: “Anh em chẳng biết sao: trong cuộc chạy đua trên thao trường, tất cả mọi người đều chạy, nhưng chỉ có một người đoạt giải. Anh em hãy chạy thế nào để chiếm cho được phần thưởng”(1Cr 9, 24).
Không ai vừa chạy vừa ăn uống, bởi vì như thế thì sẽ vỡ bụng mà chết mất, cũng vậy, không ai vừa muốn nên thánh vừa muốn sống trong tội lỗi.
Ha ha ha ai hiểu thì hiểu.
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
| N2T |
Khoảng thế kỷ thứ năm trước công nguyên, lãnh thổ đế quốc Ba Tư rất rộng bao gồm ba châu: châu Âu, châu Á và châu Phi, mà Hy Lạp chỉ là một quốc gia chưa thống nhất. Năm 490 trước công nguyên, quốc vương Ba Tư Darius I phát động chiến tranh, tấn công Hy Lạp, không ngờ Hy Lạp tuy lấy ít đánh nhiều, đánh bại quân Ba Tư ở Marathon (một thị trấn của Hy Lạp, phía đông bắc thành Nhã Điển), trở thành “chiến dịch Marathon”.
Sau chiến thắng, một binh sĩ chạy như bay từ Marathon về thành Nhã Điễn xa hơn bốn mươi cây số báo tin thắng trận, sau khi lớn tiếng nói thắng lợi thì ngã xuống chết.
Người sau vì để kỷ niệm người lính này, nên bắt đầu tổ chức thi đua chạy đường dài, mà cự ly là từ Marathon đến thành Nhã Điển, và bây giờ nó chính thức trở thành môn thi chạy đường dài gọi là thi marathon.
(Marathon)
Suy tư:
Chạy marathon thì thời nay ai cũng biết, tức là một tập thể cùng nhau chạy trên các đường phố phố đã chỉ định, thời gian chạy có thể vài tiếng đồng hồ, để cuối cùng thì chỉ có một người về nhất mà thôi.
Cuộc sống của con người là một cuộc chạy đua với nhiều đối thủ:
- Chạy đua với thời gian, vì con người thời nay tuy rằng máy móc hổ trợ rất nhiều trong lao động, nhưng vẫn cứ thấy thời gian quá ngắn.
- Chạy đua với tiền bạc, bởi vì xã hội ngày nay là xã hội kim tiền, không tiền không bạc thì không có gì cả.
- Chạy đua với chức quyền danh vọng, bởi vì có danh có vọng là có tiền có quyền có uy.
- Chạy đua với sự hưởng thụ, bởi vì có người quan niệm sống mà không hưởng thụ thì uổng cho cuộc đời, thế là đua nhau hưởng thụ...
Có một đối thủ mà con người ta không ai có thể chạy đua và thắng nó, đó là sự chết, chết là kết thúc cuộc sống ở trần gian này, nó vẫn mỗi giây phút chạy đua, và ngày càng đến gần con người nhưng con người ta không hề để ý đến nó.
Người Ki-tô hữu luôn suy niệm đến sự chết để chuẩn bị cuộc sống của mình cho tốt đẹp hơn, bởi vì họ tin rằng chết không phải là hết, nhưng là cửa ngõ để vào cuộc sống mới với Thiên Chúa, cho nên họ luôn chuẩn bị tâm hồn: sống ở đời này như sống trên thiên đàng vậy.
Thánh Phao-lô tông đồ nói: “Anh em chẳng biết sao: trong cuộc chạy đua trên thao trường, tất cả mọi người đều chạy, nhưng chỉ có một người đoạt giải. Anh em hãy chạy thế nào để chiếm cho được phần thưởng”(1Cr 9, 24).
Không ai vừa chạy vừa ăn uống, bởi vì như thế thì sẽ vỡ bụng mà chết mất, cũng vậy, không ai vừa muốn nên thánh vừa muốn sống trong tội lỗi.
Ha ha ha ai hiểu thì hiểu.
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com